CHƯƠNG 117 BẢN GHI ÂM

1 phút đọc
110 từ
1 lượt xem

Bách mở máy ghi âm cũ.

Một giọng trẻ con.

"Cháu tên gì?"

"Minh Hà."

"Bao nhiêu tuổi?"

"Mười tuổi."

"Ai dạy cháu nói?"

"Mẹ."

"Cháu có nhớ người đàn ông kia không?"

"Không."

"Cháu có nhớ Hoàng Bách không?"

"Không."

"Cháu có muốn nhớ không?"

"Không."

"Vì sao?"

"Anh ấy bảo cháu không được nhớ."

Bách dừng máy.

Mọi người nhìn anh.

"Đây là giọng của tôi?"

Vĩnh:

"Đúng."

"Nhưng tôi chưa từng gặp cô ấy."

"Anh đã gặp."

"Khi nào?"

"Ngay trước khi hai người bị tách."

Minh Hà nhìn Bách.

"Anh nói gì với tôi?"

Vĩnh bật đoạn tiếp.

Giọng Bách:

"Đừng tin người mặc áo đen."

Minh Hà hỏi:

"Người nào?"

Giọng Bách:

"Người sẽ nói với em rằng anh ấy là cha."

Minh Hà tái mặt.

"Cha tôi?"

Vĩnh:

"Đúng."

Bách nhìn Vĩnh.

"Vậy Trần Văn Minh không phải cha ruột của cô ấy?"

Vĩnh:

"Không."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.