CHƯƠNG 141 CÁI TÊN LÊ THU HÀ

1 phút đọc
78 từ
1 lượt xem

Căn phòng im lặng.

Bách nhìn màn hình.

LÊ THU HÀ.

Anh đọc lại lần nữa.

"Không."

Trần Quốc Minh:

"Con biết cái tên đó."

Bách lắc đầu.

"Không."

"Con đã quên."

"Không."

"Con được dạy phải quên."

Bách quay sang Lê Cao.

"Ông biết?"

Lê Cao không trả lời.

Bách bước tới.

"Ông biết mẹ tôi?"

Lê Cao:

"Biết."

"Vậy tại sao chưa bao giờ nói?"

"Vì bà ấy yêu cầu."

"Yêu cầu gì?"

"Không được để con biết."

Bách cười.

Một nụ cười lạnh.

"Suốt mười lăm năm..."

"...tất cả các người đều biết."

Không ai trả lời.

Bách nói:

"Chỉ có tôi là không."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.