CHƯƠNG 46 PHIÊN TÒA NĂM 2011

1 phút đọc
174 từ
1 lượt xem

Bách kể.

Năm 2011 có một vụ án không bao giờ được đưa ra xét xử.

Mười bảy đứa trẻ được đưa đến một cơ sở nghiên cứu trá hình.

Chúng được chia thành các nhóm.

Một nhóm được cho xem hình ảnh.

Một nhóm nghe âm thanh.

Một nhóm được yêu cầu ghi nhớ những câu chuyện.

Mục tiêu là nghiên cứu khả năng tác động đến lời khai của nhân chứng.

Nhưng có một vấn đề.

Đứa trẻ số 17 không quên.

Nó nhớ tất cả.

Những khuôn mặt.

Những câu nói.

Những căn phòng.

Những người ra lệnh.

Và một ký hiệu xuất hiện trên tất cả tài liệu:

0.

Trần Văn Minh phát hiện vụ việc.

Ông tìm cách đưa bọn trẻ ra ngoài.

Nhưng chỉ có một người sống sót.

Hoàng Bách.

Minh Hà hỏi:

"Vậy cha tôi đã đưa anh đi?"

"Đúng."

"Ông ấy nuôi anh?"

"Không."

"Vậy anh đi đâu?"

Bách nhìn cô.

"Ông ấy đưa tôi đến một nơi khác."

"Ở đâu?"

"Văn phòng luật."

Minh Hà kinh ngạc.

"Anh mới mười bảy tuổi."

"Đúng."

"Không thể làm luật sư."

"Ông ấy không cần tôi làm luật sư."

"Vậy ông ấy cần gì?"

Bách đáp:

"Ông ấy cần tôi học cách đọc hồ sơ."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.