CHƯƠNG 13 KẺ BIẾN MẤT

2 phút đọc
218 từ
1 lượt xem

Đỗ Thành không bỏ trốn.

Camera bệnh viện cho thấy một người đàn ông mặc đồng phục y tế đưa ông ra khỏi phòng lúc 3 giờ 17 sáng.

Người đó có thẻ nhân viên thật.

Nhưng nhân viên ấy đang nghỉ phép.

Hùng đứng trước camera.

"Chúng ta bị dẫn đi."

Minh Hà hỏi:

"Để làm gì?"

"Để tin rằng Đỗ Thành là người có liên quan trực tiếp."

"Nhưng DNA của anh ta ở hiện trường."

"Đúng."

"Vậy thì sao?"

Hùng nhìn cô.

"Anh ta có thể đã từng ở đó."

Minh Hà hiểu.

"Nhưng không phải lúc bà Vân chết."

"Chính xác."

Bách bước tới.

"Vậy ai có lợi nếu chúng ta tin Đỗ Thành là hung thủ?"

Không ai trả lời.

Lê Cao đứng phía sau họ.

Ông nói:

"Người muốn chúng ta ngừng tìm người thật sự."

Hùng quay lại.

"Thầy biết người đó?"

Lê Cao nhìn anh.

"Không."

Ông dừng lại.

"Nhưng tôi biết cách họ làm việc."

Bách hỏi:

"Thầy từng gặp?"

Lê Cao nhìn ra cửa sổ.

"Mười lăm năm trước."

Ông lấy từ trong cặp một tập hồ sơ cũ.

"Vụ Lê Ngọc Mai không phải vụ đầu tiên."

Minh Hà mở hồ sơ.

Có hàng chục vụ án.

Các vụ việc không liên quan nhau.

Nhưng cuối mỗi hồ sơ đều có một ký hiệu nhỏ.

0.

Lê Cao nói:

"Ngày đó chúng tôi tưởng mình đang điều tra những vụ án riêng biệt."

Ông nhìn ba người.

"Thực ra chúng tôi đang nhìn từng mảnh của cùng một bức tranh."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.