CHƯƠNG 318 CÁNH CỬA 000

3 phút đọc
446 từ
0 lượt xem

Sáng hôm sau.

Minh Hà đến kho lưu trữ.

Cô không nói với Bách.

Không nói với Hùng.

Cũng không nói với Lê Cao.

Cô tìm hồ sơ năm 1986.

Mất gần hai giờ.

Cuối cùng cô tìm thấy một tập hồ sơ không có số.

Không tên.

Không dấu.

Chỉ có một chiếc chìa khóa nhỏ kẹp bên trong.

Trên chìa khóa có khắc:

000.

Minh Hà nhìn nó.

Cô nhớ lời người đàn ông trong tin nhắn.

"Đừng tin Lê Cao."

Cô cầm chìa khóa.

Đi xuống tầng hầm.

Một cánh cửa thép nằm cuối hành lang.

Trên cửa có một ổ khóa.

Cô đưa chìa vào.

Tách.

Cánh cửa mở.

Phía sau không phải phòng.

Là một hành lang dài.

Trên tường treo hàng trăm bức ảnh.

Tất cả đều là những người từng tham gia chương trình 000-A.

Minh Hà đi chậm.

1.   

2.   

3.   

...

17.

Rồi cô nhìn thấy một bức ảnh quen thuộc.

000.

Cô bước lại.

Người trong ảnh là một cô bé khoảng mười hai tuổi.

Minh Hà nhìn rất lâu.

Khuôn mặt ấy...

giống hệt cô.

Nhưng dưới bức ảnh không ghi tên.

Chỉ có một dòng:

"ĐỐI TƯỢNG GỐC."

Minh Hà đưa tay chạm vào bức ảnh.

Một giọng nói vang lên phía sau:

"Cuối cùng con cũng tìm thấy."

Cô quay lại.

Trần Ngọc Lan đứng đó.

Người phụ nữ mà cô từng nghĩ là mẹ.

"Người trong ảnh là ai?"

Trần Ngọc Lan:

"Con."

Minh Hà:

"Không."

"Đúng."

"Nhưng tôi sinh năm 1996."

"Đó là ngày sinh giả."

"Vậy tôi bao nhiêu tuổi?"

Trần Ngọc Lan nhìn cô.

"Con muốn biết tuổi thật?"

Minh Hà gật đầu.

"Ba mươi hai."

Cô sững người.

"Không thể."

"Con sinh năm 1994."

"Nhưng..."

"Toàn bộ hồ sơ của con đã bị thay đổi."

Minh Hà nhìn bức ảnh.

"Vậy tại sao trên ảnh ghi 000?"

Trần Ngọc Lan không trả lời.

Minh Hà quay lại.

"Mẹ."

Đây là lần đầu tiên cô gọi bà như vậy.

Trần Ngọc Lan đứng im.

Minh Hà hỏi:

"000 là gì?"

Người phụ nữ nhìn con gái.

"Không phải một người."

"Vậy là gì?"

"Vị trí."

"Vị trí gì?"

"Bộ não của Justice."

Minh Hà nhìn bà.

"Vậy ai đang giữ vị trí đó?"

Trần Ngọc Lan:

"Con."

Minh Hà chết lặng.

"Không."

"Đúng."

"Không thể."

"Con là nguyên mẫu đầu tiên."

"Nhưng tôi chưa bao giờ..."

Trần Ngọc Lan tiến đến gần.

"Con không nhớ."

"Tại sao?"

"Vì chính con đã yêu cầu họ xóa ký ức."

Minh Hà:

"Tôi yêu cầu?"

"Đúng."

"Tại sao?"

Trần Ngọc Lan nhìn sâu vào mắt cô.

"Vì con đã nhìn thấy..."

Bà dừng lại.

"...ai thực sự đứng sau Justice."

Minh Hà:

"Ai?"

Trần Ngọc Lan:

"Chính con."

Cánh cửa phía sau họ đột nhiên đóng sầm.

Một tiếng khóa vang lên.

Cạch.

Đèn trong hành lang bật sáng.

Hàng trăm màn hình đồng loạt hiện lên.

Tất cả đều là hình ảnh của Minh Hà.

Từ khi cô còn là một đứa trẻ.

Cho đến ngày hôm nay.

Rồi một dòng chữ xuất hiện trên màn hình:

WELCOME BACK, 000.

Minh Hà nhìn màn hình.

Trần Ngọc Lan lùi lại.

Và lần đầu tiên...

bà sợ hãi.

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.