CHƯƠNG 114 NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRONG BỆNH VIỆN

1 phút đọc
113 từ
1 lượt xem

Một bệnh viện ngoại thành.

Phòng 407.

Trần Văn Minh nằm trên giường.

Một người đàn ông bước vào.

"Ông khỏe không?"

Minh mở mắt.

"Anh đến làm gì?"

"Đến lấy hồ sơ."

"Không có."

"Ông biết tôi cần gì."

Minh cười.

"Anh đã lấy tất cả rồi."

"Chưa."

"Vậy anh muốn gì?"

"Đứa trẻ."

Minh nhìn hắn.

"Con bé?"

"Đúng."

"Nó đã lớn."

"Không quan trọng."

"Anh không thể."

Người đàn ông cúi xuống.

"Ông đã nói câu này năm 2011."

Minh im lặng.

"Ông vẫn sai."

Người đàn ông đặt một chiếc phong bì lên bàn.

"Trong này là lệnh bắt ông."

Minh nhìn.

"Giả."

"Đúng."

"Vậy tại sao đưa tôi?"

"Để ông hiểu."

"Hiểu gì?"

"Người ta không cần ông phạm tội."

"Chỉ cần hồ sơ nói ông phạm tội."

Minh nhìn hắn.

"Zero?"

Người đàn ông mỉm cười.

"Không."

"Zero chỉ là cái tên."

"Chúng tôi là hệ thống."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.