CHƯƠNG 277 ĐỨA TRẺ

1 phút đọc
100 từ
0 lượt xem

Hùng lấy kính lúp.

"Không phải ảnh ghép."

Bách:

"Anh chắc?"

"Đúng."

Minh Hà:

"Vậy đứa trẻ trong ảnh là ai?"

Duy Thành không nói.

Bách nhìn ông.

"Ông biết."

"Đúng."

"Ai?"

Duy Thành:

"Con."

Minh Hà:

"Không thể."

"Đứa trẻ đó là con."

"Nhưng tôi chưa sinh."

Duy Thành:

"Không phải con của hiện tại."

Bách:

"Ý ông là..."

"...một người khác?"

Duy Thành:

"Đúng."

Minh Hà:

"Cùng tên?"

"Đúng."

"Cùng khuôn mặt?"

"Đúng."

Bách:

"Vậy..."

"...có hai Minh Hà."

Duy Thành:

"Không."

"Vậy?"

"Có một Minh Hà."

"Nhưng cô ấy..."

"...đã sống trước cô."

Căn phòng im lặng.

Hùng:

"Không thể."

Duy Thành:

"Ta cũng từng nghĩ vậy."

Bách:

"Ông đã gặp cô ấy?"

"Đúng."

"Ở đâu?"

"Trong phiên tòa 000-A."

"Bao nhiêu tuổi?"

"Mười hai."

Minh Hà:

"Mười hai?"

"Đúng."

Bách:

"Vậy cô ấy giống Minh Hà hiện tại?"

Duy Thành:

"Giống hoàn toàn."

Minh Hà:

"Chuyện gì xảy ra với cô ấy?"

Duy Thành nhìn xuống.

"Chết."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.