CHƯƠNG 279 MẸ

1 phút đọc
107 từ
0 lượt xem

Minh Hà ngồi xuống.

"Mẹ tôi biết?"

Duy Thành:

"Biết."

"Cha tôi?"

"Biết."

"Hoàng Minh?"

"Biết."

"Lê Cao?"

"Biết."

Bách:

"Vậy chỉ có tôi không biết."

Duy Thành:

"Đúng."

Bách:

"Hoàng An?"

Duy Thành:

"Biết."

Bách:

"Vậy chị tôi chết vì biết chuyện này?"

Duy Thành:

"Không."

Bách:

"Vậy vì sao?"

Duy Thành:

"Vì chị anh muốn nói cho anh biết."

Bách:

"Cho tôi?"

"Đúng."

"Nhưng tại sao?"

Duy Thành:

"Vì anh là người duy nhất..."

"...có thể nhận ra cô ấy."

Bách:

"Nhận ra ai?"

Duy Thành nhìn bức ảnh Minh Hà.

"Người đã chết năm mười hai tuổi."

Bách:

"Không hiểu."

Duy Thành:

"Anh đã từng gặp cô ấy."

"Khi nào?"

"Ngày Hoàng An chết."

Bách:

"Không."

Duy Thành:

"Anh nhìn thấy một cô gái."

Bách:

"Ai?"

Duy Thành:

"Minh Hà."

Bách:

"Không."

Duy Thành:

"Anh nghĩ cô ấy là em gái anh."

"Đúng."

"Nhưng người anh gặp hôm đó..."

"...không phải Minh Hà."

Bách đứng bật dậy.

"Vậy là ai?"

Duy Thành:

"Người thay thế."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.