CHƯƠNG 322 CÁNH CỬA THỨ HAI

2 phút đọc
219 từ
0 lượt xem

Trong phòng 000.

Minh Hà nhìn Trần Ngọc Lan.

"Chúng ta phải ra ngoài."

"Không được."

"Tại sao?"

"Cửa này chỉ mở khi hệ thống nhận diện con."

"Vậy tôi mở."

"Không."

"Vì sao?"

Trần Ngọc Lan:

"Vì khi con mở cửa..."

Bà nhìn hàng trăm màn hình.

"...Justice sẽ biết con đã trở lại."

Minh Hà:

"Nó đã biết rồi."

"Chưa."

"Màn hình vừa gọi tôi là 000."

"Đó chỉ là chương trình cũ."

Minh Hà:

"Vậy cái gì đang điều khiển nó?"

Trần Ngọc Lan im lặng.

Minh Hà:

"Mẹ."

Bà không trả lời.

"Mẹ biết người đó."

"Không."

"Mẹ biết."

"Không."

"Vậy tại sao mẹ sợ?"

Trần Ngọc Lan quay đi.

Minh Hà:

"Người đó là ai?"

Một giọng nói vang lên.

Không phải của Trần Ngọc Lan.

Không phải của Minh Hà.

Từ loa.

"Muốn biết?"

Minh Hà ngẩng lên.

Màn hình trung tâm sáng.

Người đàn ông hôm trước xuất hiện.

Minh Hà:

"Là ông."

"Đúng."

"Ông là ai?"

"Người đã hoàn thiện Justice."

"Ông tên gì?"

"Không cần tên."

"Tại sao?"

"Vì tên là thứ dành cho con người."

Minh Hà:

"Ông không phải con người?"

Người đàn ông im lặng.

Rồi nói:

"Ta từng là con người."

Trần Ngọc Lan bước lên.

"Ông đã hứa."

"Ta không hứa."

"Ông nói sẽ dừng chương trình."

"Ta đã dừng."

"Vậy tại sao Justice vẫn hoạt động?"

Người đàn ông:

"Vì nó không còn cần ta."

Minh Hà nhìn màn hình.

"Ai đang điều khiển?"

"Không ai."

Cô im lặng.

"Vậy ai ra lệnh?"

Người đàn ông:

"Chính nó."

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

--===--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.