Chương 2: Kim Gia Chi Môn

11 phút đọc
2,131 từ
9 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)

      “Gia tộc, là thành trì che chở ngươi… cũng là xiềng xích trói buộc ngươi.”

Thánh Điểu Thiên Triều, năm mười sáu.

Xuân phong thổi qua đỉnh Nhạc Hoàn Sơn, nơi Kim gia trấn giữ đã hàng ngàn năm nay. Cuốn theo mùi binh khí sét rỉ và hương thơm cổ kính. Tòa thành vàng óng sừng sững dưới ánh bình minh, trông như một con sư tử ngủ yên nhưng vẫn để móng vuốt thò ra khỏi ổ, sẵn sàng xé nát bất kỳ kẻ ngu ngốc nào dám chạm vào.

Kim Đoạn Hành trở về, áo choàng đầy dính tro máu, đem theo đằng sau lưng là hai thiếu niên áng chừng đáng tuổi con trai lão. Bước trên bậc thang đá dẫn vào đại môn, các hộ vệ kim giáp quỳ một gối, cúi đầu hành lễ. Không ai hỏi vì sao ông lại mang về hai đứa trẻ lạ, bởi ở Kim gia, mệnh lệnh của gia chủ chính là tuyệt đối.

Bên trong đại điện, ánh sáng từ hàng trăm ngọn đèn long đăng phản chiếu lên tượng Kim Gia Tổ Sư, đôi mắt đồng thau như nhìn xuyên cả tâm can. Kim Đoạn Hành đặt hai đứa trẻ xuống thảm hổ bào, trầm giọng:

“Tiêu Viên. Bạch Diện Ngân. Từ hôm nay, các ngươi sẽ chính là nghĩa tử của ta. Sinh tử gắn liền cùng Kim gia nhưng… tên họ giữ nguyên. Trách nhiệm chăm sóc dạy dỗ các ngươi, từ nay về sau ta sẽ thay mặt cha mẹ các ngươi, thành toàn cho họ!”

Âm thanh rơi vào lòng người như dấu ấn nung đỏ tì xuống. Giọng ông không to mà vang vọng khắp điện như trời rền dội trong dãy trường sơn. Các trưởng lão đưa mắt nhìn nhau, tuyệt nhiên không ai dám phản đối. Đám người đó đồng loạt cung kính:

“Vâng, thưa gia chủ!”

Ở Kim gia, nghĩa tử của gia chủ được coi ngang hàng huyết thống, có quyền tranh vị, cũng phải gánh trách nhiệm bảo vệ gia tộc bằng cả tính mệnh.

Tiêu Viên chỉ cúi nhẹ đầu. Bàn tay hắn siết mảnh khôi lỗi gãy mang theo từ tàn lâu kia đến rớm máu, tự hoài vẫn không thấy đau. Cơ thể như tờ giấy ướt, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn.

Bạch Diện Ngân thì trái lại, ngẩng mặt lên. Ánh mắt hắn như mặt hồ giữa đông, sóng chết dưới lớp băng, bình thản đến mức vô tình.

Kim lão gia chủ nhìn cả hai một cách trầm tư, chậm rãi nói:

“Các ngươi không được phép quên mối thù ngày hôm nay!”

Ngước về bên ngoài, con ngươi đỏ rực gân lên từng tia giận dữ:

“Ngoài kia là thiên hạ của kẻ mạnh. Muốn báo thù, các ngươi buộc phải trưởng thành và mạnh mẽ hơn nữa!

Ở tận cùng phía Tây, Xích Quỷ Đế Quốc đang mở rộng biên cương. Vua của chúng, Ngưu Quỷ, kẻ có thể thâu tóm tâm trí vạn dân, hắn là tai hoạ, là chết chóc, là cường giả chân chính! Chỉ một tia ý niệm liền có thể khiến núi sông hóa thành tro tàn. Nếu một ngày hắn nhìn về phương Đông chúng ta… e rằng sẽ không còn chỗ cho kẻ yếu.”

Câu nói trôi qua các thạch trụ, ăn vào vòm điện. Tiêu Viên như nghe thấy tiếng tim mình, đập chậm, chậm, thật chậm, rồi dần dần dồn dập, vang vọng trong tâm trí hắn. Trong đầu, hình ảnh đêm hôm ấy thoáng hiện lên rồi biến mất, hắn sợ chúng sẽ trở lại…và hắn muốn chúng trở lại.

Trong khoảnh khắc ấy, dẫu tuổi còn nhỏ, hai đứa trẻ cũng cảm nhận được thứ gì đó từ lời nói kia, không phải chỉ là cảnh báo đơn thuần mà như đòn roi, thúc vào lưng mình. Một mục tiêu!

Kim Đoạn Hành quay lưng lại:

“Hãy để ta, bảo vệ các ngươi! Việc của các ngươi là hãy sống và trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết! Đừng phung phí sinh mệnh mà họ đã đánh cược!”

Tiêu Viên đứng trong ánh đèn, bóng hắn và Bạch Diện Ngân kéo dài lên bức tường khắc thạch điêu Kim Sư. Mắt hướng về chữ “gia” trong cụm Kim Gia Chi Môn, đầu óc trầm tư, suy tính: 

“Một bức tường dày, che gió mưa và cũng che khuất vầng dương.”

Ánh long đăng trong đại điện lay động, soi bóng thiếu niên chập chờn trên tường. Cái bóng ấy, sau này có thể sẽ khuấy động cả thiên hạ. Nhưng hiện tại, chúng vẫn chỉ là những mầm non giữa bãi săn, nơi thú dữ luôn ẩn nhẫn trong bóng tối.

Một tuần lặng lẽ trôi qua, ánh nắng buổi sớm rải xuống dãy Nhạc Hoàn Sơn, nơi cổng lớn của Kim Gia dựng sừng sững như tòa tường thành bằng vàng ròng. Cự môn cao đến mấy chục trượng, khảm hoa văn kim sư vờn vân, mỗi lần mở ra đều phát ra âm thanh tựa tiếng long ngâm, hổ gầm, hòng nhắc nhở thiên hạ rằng đây là một trong những thế gia hộ quốc, tồn tại từ thuở viễn cổ, cùng triều đình dựng nên cơ nghiệp.

Trước đại môn, hơn trăm hàng vệ sĩ áo giáp hoàng kim đứng thẳng tắp, khí tức đồng nhất, tựa như chỉ cần một mệnh lệnh, họ sẽ đem cả núi non này rung chuyển. Bậc thang trắng ngọc dẫn vào bên trong, từng nấc thang đều đặt một ngọn đèn lưu ly cháy liên tục suốt đêm, khói xanh còn vương trên mái điện cao vời vợi.

Kim Sư Thượng Cổ Thế Gia, cái tên như ánh mặt trời, nơi mà bất kỳ kẻ tu hành nào trong Tu La Giới cũng phải ngước nhìn.

Ta… chính là đang đứng trước cánh cổng ấy.

Chân dẫm lên bậc thang lạnh buốt, hồn phách tựa như bị hàng vạn ánh mắt dõi theo. Đúng vậy, bọn họ đang nhìn. Từ trên cao, từ hai bên, từ những hành lang tối om ẩn dưới bóng cột trụ đá, từng ánh nhìn quét qua, tất thảy từ trong ra ngoài.

Bản thân thấu rõ tâm mạch mình đập, từng nhịp thình thịch át đi cả tiếng chiêng trống vọng xa xa trong nội viện. Lúc ấy, ta mới mười hai tuổi. Kẻ sau một đêm đã là cô nhi trong loạn thế, bỗng chốc trở thành…nhị thiếu gia của một gia tộc khác.

Bước chân rời khỏi cổng lớn, men theo hành lang. Không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió rít qua những khung cửa gỗ. Trong bóng tối, vài ngọn đèn dầu hắt sáng, làm lộ ra mấy bóng người tụm lại.

“Thằng nhóc đó… đúng là con của hắn sao?” – giọng một kẻ khàn khàn, cố hạ thấp.

“Suỵt! Nói nhỏ thôi. Đề phòng tai vách mạch rừng. Nếu để gia chủ nghe được, cả nhà ngươi cũng khó giữ mạng.” – một người khác thì thào, mắt liếc quanh.

Bất giác lòng khựng lại đôi chút. Họ đang nói về ai?

“Chẳng trách ánh mắt nó khác người. Cái thần sắc kia… y như năm đó…Tiêu gia… ” – câu nói vụt tắt khi nhận ra ta đứng ở cuối hành lang. Cả bọn vội vàng giải tán, giống hệt đám chuột chui rúc né tránh ánh sáng.

Đứng yên như trời trồng, lòng trĩu nặng. Những lời vụn vỡ ấy xoáy thẳng vào tâm trí. Năm đó? Gia tộc ta? Chuyện gì đã xảy ra năm đó?

Ta cắn chặt răng, buộc bản thân phải nuốt hết mọi nghi vấn vào lòng. Nhưng bản thân biết rằng, dẫu ai có cố che giấu, bí mật ấy sớm muộn cũng sẽ tự lộ, cổ nhân đã nói, cây kim trong bọc sớm cũng có ngày lòi ra.

Nhị thiếu gia ư? Chẳng lẽ chỉ vì được Kim gia chủ nhận nuôi, nên ta được trao cái danh phận ấy? Danh phận, liệu có đủ để ta đứng vững giữa nơi ánh vàng chói lòa này?

Huyền đồng liếc sang bên. Bạch Diện Ngân bước song song cùng. Khuôn mặt hắn, trắng đến gần như không có huyết sắc, cùng đôi mắt kỳ lạ sâu không thấy đáy. Hắn cũng chẳng phải máu mủ của Kim Gia, cũng như ta, cha hắn, đều đã chết dưới tay lũ khốn kia. Ấy vậy mà dáng vẻ lại thản nhiên, trong mắt không có lấy một tia tiếc thương hay oán hận.

Siết chặt nắm tay, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ rằng nhất định không được tỏ ra yếu kém.

Trong đại điện Kim Gia, Gia chủ ngồi chính giữa trên ngai sư tử bằng ngọc thạch. Ông khoác trường bào thêu kim vân, thần sắc nghiêm nghị, ánh mắt như lưỡi đao xẻ qua từng người.

Bên cạnh, là thê tử ông. Quý danh họ Hoả tên Vy Trâm, dáng ngồi uyển chuyển trong y phục đỏ sẫm, dung nhan ôn nhu, mái tóc dài vấn cao cài trâm phượng. So với khí thế sắc bén của Kim Đoạn Hành, bà như ngọn lửa dịu ấm, khiến gian điện bớt đi vài phần băng giá.

Phía dưới, con trai ruột của họ, giờ cũng là đại ca ta. Hắn tên Kim Hoàn, ngồi ngay ngắn dưới phụ mẫu một bậc, khuôn mặt non trẻ, sở hữu nhãn quang sáng rực, tựa như ngọn thái dương nhỏ bé đang bùng cháy. Mỗi khi hắn nhìn sang, ta cảm thấy vừa thân thiết vừa xa vời, như thể tên đó sinh ra để tỏa sáng còn ta chỉ là kẻ bị ánh sáng ấy chiếu rọi.

Đằng kia là lão quản sự, quản lý trên dưới gia tộc, quyền thế chỉ sau gia chủ. Lão không tên cũng không họ, mọi người chỉ gọi là Hình lão hay Hình quản sự, dáng người gầy gò nhưng cặp mắt sáng ngời, trông qua chỉ như lão già tầm thường, nhưng trong ánh nhìn ấy ẩn chứa sự thâm trầm khiến ta bất giác rùng mình.

“Đưa chúng vào.” – giọng Kim Đoạn Hành trầm xuống, như sấm động thiên không.

Bước chân ta bỗng khựng lại một thoáng.

“Vào rồi, nghĩa là không còn đường lui.” - Hít một hơi lấy lực, tự nói với bản thân: 

“Tiêu Viên, từ hôm nay, ngươi sẽ làm lại tất cả, dựa vào gia tộc này… báo thù cho cha!”

Trong khoảnh khắc ấy, bất giác cảm thấy bàn tay ai đó chạm nhẹ lên vai. Quay lại, là Bạch Diện Ngân. Hắn không nói gì, chỉ nghiêng đầu, khoé môi cong một đường nhạt nhẽo. Không rõ đó là khích lệ hay chỉ là thói quen của hắn. Nhưng kỳ lạ thay, nó làm tâm trạng ta bình ổn lại. Bước vào, đầu ngẩng cao hơn một chút.

Khung cảnh trong Đại Điện tựa như biển vàng. Trên tường treo cờ thêu kim sư, mỗi sợi chỉ đều lóe sáng linh quang. Trần điện cao không thấy đỉnh, vách ngọc chiếu bóng người chập chờn. Không khí nặng nề, hệt như ta vừa đặt chân vào vực sâu nơi thần minh ngự trị.

Đứng giữa không gian ấy, chỉ cảm thấy một điều: uy nghi, tráng lệ, hùng vĩ.

Nhạc Hoàn Sơn, nơi Kim Gia tọa lạc, được coi là rốn trời đất phía Đông Nam Tu La Giới. Từ xa, những ngọn núi xếp chồng thành từng lớp như vảy rồng, mây trắng vờn quanh đỉnh, ánh mặt trời phản chiếu trên vách đá đỏ thẫm khiến toàn bộ dãy núi như một khối hỏa châu khổng lồ. Thế sự truyền tai nhau một nói như thể khẳng định vị thế của dãy núi tại nơi đây: 

“Nhạc Hoàn có Kim Gia, Kim Gia giữ quốc mạch, Nhạc Hoàn sụp đổ, thiên hạ tất loạn.”

Ta và Bạch Diện Ngân đi dưới ánh nhìn ấy.

Vừa lúc nhìn sang, đôi mắt hắn lập tức hút trọn tâm trí ta. Một bên tròng mắt đỏ thẫm, sâu tựa huyết hải không đáy, bên kia xanh biếc như thuỷ đàm mùa hạ. Hai sắc thái tương phản, nhưng khi hội tụ trên khuôn mặt trắng ngọc kia lại khiến người khác cảm giác không phải dị dạng, mà là thứ uy nghiêm khó diễn tả.

Hắn chẳng hề bận tâm đến cái nhìn dò xét của đám người kia, chỉ đơn thuần ung dung tiến bước. Trong khoảnh khắc ấy, ta hiểu, bởi hắn vốn dĩ không để tâm đến người khác biện luận nên không quan tâm ai có thể coi thường sự tồn tại của hắn.

Bên trong đại điện, bầu không khí căng thẳng đến mức sương khói từ lư hương giữa điện cũng như đông cứng lại.

Kim Đoạn Hành đặt ánh nhìn lên bọn ta. Cặp mày rậm ẩn giấu vạn thập vạn đại sơn, còn đôi mắt tựa như có thể nhìn thấu cả tâm cơ trong lò…

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.