Chương 120. Một kiếm phá vạn pháp

6 phút đọc
1,020 từ
0 lượt xem

Thung lũng Ba Vì chấn động.

Mười ba thanh phi kiếm vẫn đang lơ lửng giữa không trung.

Thập Tam Kiếm Trận vận chuyển đến cực hạn.

Kiếm khí cuồn cuộn như một cơn bão, từng đạo từng đạo chồng lên nhau, khóa chặt toàn bộ không gian quanh Lý Cường.

Nhưng chính giữa cơn bão ấy...

Lý Cường vẫn đứng yên.

Thăng Long Kiếm trong tay ông ngân lên.

Keng...

Âm thanh không lớn.

Nhưng ngay khi tiếng kiếm vang lên...

toàn bộ kiếm khí trong thung lũng đồng loạt chấn động.

Thanh Vân Chân Nhân biến sắc.

— Không ổn!

Ông lập tức vận chuyển linh lực.

— Giữ trận!

Mười hai vị trưởng lão đồng thời kết ấn.

Nhưng đã muộn.

Lý Cường nhìn thanh kiếm trong tay.

Ánh bạc trên thân kiếm đột nhiên bùng sáng.

Một đường văn cổ xưa trên thân kiếm chuyển động như có sinh mệnh.

Sau đó...

một tiếng long ngâm vang lên.

GẦM——!

Ầm!

Không khí nổ tung.

Thăng Long Kiếm rời khỏi tay Lý Cường.

Nhưng nó không rơi xuống.

Thanh kiếm bạc hóa thành một đạo kim quang.

Kim quang kéo dài.

Mười mét.

Hai mươi mét.

Ba mươi mét.

Trong nháy mắt...

một con Kim Long khổng lồ xuất hiện giữa thung lũng.

Thân rồng dài hơn mười trượng.

Vảy vàng óng ánh.

Móng vuốt sắc bén.

Đầu rồng ngẩng cao.

Hai mắt như hai ngọn lửa vàng.

Thân hình khổng lồ uốn lượn giữa trời, long uy cổ xưa lập tức bao phủ toàn bộ thung lũng.

GẦM!

Kim Long lao xuống.

Không phải một đạo kiếm khí.

Không phải một thanh phi kiếm.

Mà giống như cả một con rồng thật sự đang xé trời mà xuống.

Thanh Vân Chân Nhân quát lớn:

— Thập Tam Kiếm Trận!

Mười ba vị trí đồng thời sáng lên.

Mười ba thanh phi kiếm dựng thẳng.

Kiếm khí lập tức hội tụ.

Một bức tường kiếm khổng lồ xuất hiện trước mặt Kim Long.

Tất cả linh lực của mười ba người...

tập trung vào một điểm.

Đây chính là đòn phòng thủ mạnh nhất của Thập Tam Kiếm Trận.

Thanh Vân Chân Nhân tin rằng...

dù Lý Cường mạnh đến đâu...

một kiếm này cũng không thể dễ dàng phá trận.

Kim Long đã đến.

Không có tiếng va chạm lớn như mọi người tưởng.

Nó chỉ há miệng.

Long uy cuồn cuộn.

Rồi lao thẳng vào bức tường kiếm.

ẦM——!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.

Sóng khí quét ngang thung lũng.

Cây cối nghiêng rạp.

Đá vụn bắn tung tóe.

Mười ba vị trưởng lão đồng thời biến sắc.

Bởi vì...

bức tường kiếm đang vỡ.

Rắc!

Một vết nứt xuất hiện.

Rắc! Rắc!

Hàng trăm đường nứt lan ra.

Thanh Vân Chân Nhân gầm lên:

— Không thể!

Ông dồn toàn bộ linh lực.

Nhưng Kim Long vẫn lao tới.

Không dừng lại.

Không giảm tốc.

Nó xuyên qua kiếm khí.

Xuyên qua trận thế.

Xuyên qua toàn bộ phòng tuyến.

Rồi...

Keng!

Một âm thanh thanh thúy vang lên.

Mười ba thanh phi kiếm đồng thời rung mạnh.

Trong một khoảnh khắc...

tất cả im lặng.

Sau đó—

RẮC!

Thanh kiếm thứ nhất gãy.

RẮC!

Thanh thứ hai.

RẮC! RẮC! RẮC!

Ba thanh.

Năm thanh.

Tám thanh.

Mười thanh.

Mười ba thanh!

Toàn bộ phi kiếm của Thập Tam Kiếm Trận...

đồng loạt gãy đôi.

Những mảnh kiếm rơi xuống giữa không trung.

Trận pháp lập tức sụp đổ.

Kiếm khí đang bao phủ thung lũng biến mất như chưa từng tồn tại.

Chỉ trong...

một nhịp thở.

Mười ba vị trưởng lão đồng loạt lùi lại.

Có người phun máu.

Có người quỳ xuống.

Có người ôm lấy cánh tay vừa bị phản chấn.

Sắc mặt tất cả đều trắng bệch.

Thanh Vân Chân Nhân đứng ở chính giữa.

Thanh cổ kiếm trong tay ông...

chỉ còn lại nửa đoạn.

Ông nhìn nó.

Rồi nhìn mười hai thanh phi kiếm gãy nát dưới đất.

Không nói được một câu.

Thập Tam Kiếm Trận...

đã bị phá.

Không phải phá từng mắt trận.

Không phải tìm ra điểm yếu.

Không phải kéo dài trận chiến rồi từ từ nghiền nát.

Mà là...

một kiếm phá vạn pháp.

Mai Chi đứng ngoài vòng phong tỏa.

Cô há miệng.

Chiếc hộp trà đinh vẫn được ôm chặt trong tay.

Cô nhìn thung lũng.

Nhìn mười ba thanh kiếm gãy.

Sau đó nhìn Lý Cường.

— Lý tiên sinh...

Lý Cường đứng cách đó không xa.

Thăng Long Kiếm đã trở lại trong tay ông.

Con Kim Long khổng lồ biến mất.

Thân kiếm bạc lại trở về hình dáng vốn có.

Ông phủi nhẹ tay áo.

— Ừ?

Mai Chi nuốt nước bọt.

— Vừa rồi...

— Là kiếm?

Lý Cường nhìn thanh kiếm.

— Ừ.

— Hay là rồng?

Lý Cường im lặng một chút.

— Kiếm.

Mai Chi nhìn mười ba thanh kiếm gãy trên mặt đất.

Rồi lại nhìn ông.

— Em hiểu rồi.

Cô ôm hộp trà chặt hơn.

— Kiếm nhà anh hơi... đặc biệt.

Lý Cường cười.

Hắc Lân trên mỏm đá xa xa ngẩng đầu.

Đôi mắt đen nhìn theo hướng Thăng Long Kiếm.

Nó không tiến lại.

Chỉ nằm im.

Nhưng thân thể khổng lồ đã vô thức cuộn chặt hơn.

Long uy vừa rồi...

khiến bản năng của nó cảm nhận được một sự áp chế đến từ huyết mạch xa xưa.

Thanh Vân Chân Nhân cuối cùng cũng ngẩng đầu.

Gương mặt vốn bình tĩnh của ông đã không còn.

Thay vào đó là sự chấn động không thể che giấu.

Ông nhìn Lý Cường.

Rồi nhìn thanh kiếm bạc trong tay ông.

— Đây...

Giọng Thanh Vân Chân Nhân khàn đi.

— Là kiếm gì?

Lý Cường không trả lời ngay.

Ông nhìn Thăng Long Kiếm.

Một thanh kiếm từng nằm phủ đầy rỉ sét dưới lòng chợ đen.

Một thanh kiếm đã cùng ông đi qua quá nhiều chuyện.

Một thanh kiếm mà ngay cả bản thân ông...

vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết.

Lý Cường chỉ nói:

Thăng Long Kiếm.

Thanh Vân Chân Nhân im lặng.

Cái tên ấy...

ông ghi nhớ.

Mười ba thanh phi kiếm nằm rải rác trên mặt đất.

Thập Tam Kiếm Trận tan vỡ.

Mười ba vị cao tầng Yên Tử...

không ai còn giữ được vẻ kiêu ngạo lúc mới bước vào thung lũng.

Lý Cường nhìn họ.

Ánh mắt vẫn bình tĩnh.

Không truy sát.

Không tiến lên.

Chỉ đứng đó.

Bởi vì ông đã chứng minh đủ một chuyện.

Yên Tử muốn dùng trận pháp để ép ông cúi đầu...

thì trận pháp ấy không đủ.

Gió núi lại thổi qua.

Sương mù chậm rãi tràn xuống.

Một vài mảnh kiếm gãy vẫn còn rung trên mặt đất.

Và giữa thung lũng...

người đàn ông mặc quần jeans, áo phông vẫn đứng đó.

Một tay cầm Thăng Long Kiếm.

Một tay...

đút vào túi quần.

Phía xa, Mai Chi ôm hộp trà đinh.

Cô nhìn đống phi kiếm gãy nát.

Rồi lẩm bẩm:

— May mà mình để hộp trà ở ngoài.

--=---

PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…

---=---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.