Chương 22: Thẻ đen quyền lực và cơ ngơi bên Hồ Tây

6 phút đọc
1,136 từ
0 lượt xem

Sáng hôm sau.

Lý Cường đang ngồi bên cửa sổ uống trà thì nghe tiếng xe dừng trước cửa.

Ông không cần nhìn cũng biết người tới là ai.

Tiếng bước chân ngoài hành lang vang lên.

Sau đó là tiếng gõ cửa.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Lý Cường đặt chén trà xuống.

"Vào đi."

Cửa mở.

Ông Thắng bước vào một mình.

Không có đoàn người đi theo.

Không có vệ sĩ đứng kín ngoài cửa.

Cũng không mang theo chiếc vali tiền như hôm trước.

Trong tay ông chỉ có một chiếc hộp màu đen rất nhỏ.

Lý Cường nhìn chiếc hộp.

"Ông lại tới làm gì?"

Ông Thắng cười.

"Đến thăm ông."

"Ngồi đi."

Hai người lại ngồi đối diện nhau.

Ấm trà vẫn là chiếc ấm cũ.

Chén trà vẫn là những chiếc chén nhỏ hôm qua.

Ông Thắng uống một ngụm.

"Trà ngon."

Lý Cường liếc ông.

"Hôm qua ông cũng nói thế."

"Hôm qua tôi nói thật."

"Hôm nay cũng thật."

"Vậy ngày mai có cần nói nữa không?"

Ông Thắng bật cười.

"Không cần."

Hai người cùng cười.

Không khí trong phòng nhẹ đi rất nhiều.

Một lúc sau, ông Thắng đặt chiếc hộp đen lên bàn.

"Ông Lý."

"Hửm?"

"Cái này tôi muốn gửi ông."

Lý Cường không mở.

"Tiền?"

"Không."

"Thẻ?"

"Đúng."

Lý Cường lập tức đẩy chiếc hộp trở lại.

"Tôi không cần."

"Ông chưa mở mà."

"Mở rồi cũng không cần."

Ông Thắng lắc đầu.

"Đây không phải tiền mặt."

"Thẻ này không có hạn mức cố định."

Lý Cường nhìn ông.

"Thẻ đen?"

"Vâng."

"Không hạn mức?"

"Trong phạm vi ngân hàng cho phép."

Lý Cường bật cười.

"Ông mang thứ này tới cho tôi làm gì?"

"Để ông dùng."

"Tôi dùng tiền của ông?"

"Đúng."

"Không."

Lý Cường trả lời rất dứt khoát.

Ông Thắng không ngạc nhiên.

Dường như đã đoán trước phản ứng này.

"Ông Lý, ông hiểu nhầm rồi."

"Đây không phải tiền tôi đưa ông."

"Vậy là gì?"

"Là một phương tiện."

"Phương tiện?"

"Đúng."

Ông Thắng chậm rãi nói:

"Ông không muốn tôi trả tiền."

"Không muốn nhận cổ phần."

"Không muốn nhà đất."

"Nhưng ông lại đang nhờ tôi tìm nhân sâm và đá."

Lý Cường im lặng.

"Những thứ đó đều cần tiền."

Ông Thắng chỉ vào chiếc hộp.

"Ông dùng thẻ này mua những thứ ông cần."

"Bao nhiêu thì mua bấy nhiêu."

"Nếu ông không dùng thì thôi."

Lý Cường nhìn ông rất lâu.

"Ông đúng là biết cách vòng qua cửa."

Ông Thắng cười.

"Tôi chỉ muốn ông nhận một chút thành ý."

Lý Cường không trả lời.

Ông không thích nợ người khác.

Đặc biệt là những món nợ không rõ ràng.

Nhưng lần này...

Ông Thắng quả thật không đưa tiền trực tiếp cho ông.

Hơn nữa, trong quá trình tìm nhân sâm và đá kỳ lạ, chắc chắn sẽ phát sinh chi phí.

Ông suy nghĩ một lúc rồi nói:

"Được."

Ông Thắng hơi bất ngờ.

"Ông nhận?"

"Nhận để mua đồ."

"Không được dùng cho việc khác."

"Được."

"Nếu ông thấy tôi dùng tiền của ông để mua xe sang..."

"Tôi sẽ không nói gì."

Lý Cường cười.

"Ông đúng là người làm ăn."

Ông Thắng cũng cười.

"Vậy còn một thứ nữa."

Lý Cường nhướng mày.

"Chưa hết?"

"Chưa."

Ông Thắng lấy từ trong túi ra một tập giấy.

Đặt lên bàn.

Lý Cường không động vào.

"Đây là gì?"

"Một căn nhà."

Lý Cường nhìn ông.

"Không."

"Tôi còn chưa nói nhà ở đâu."

"Ở đâu cũng không."

Ông Thắng bật cười.

"Ông nghe hết đã."

Ông mở tập giấy.

Một số giấy tờ được đặt ngay ngắn trên mặt bàn.

"Căn biệt thự này nằm bên Hồ Tây."

Lý Cường không nói.

"Biệt lập."

"Yên tĩnh."

"Có sân."

"Có vườn."

"Không quá xa trung tâm."

Ông Thắng nhìn ông.

"Tôi nghĩ ông đang cần một nơi yên tĩnh để tĩnh dưỡng."

Lý Cường nhìn tập giấy.

Trong đầu lập tức hiện lên cảnh căn nhà cũ trên Hàng Bạc.

Hẹp.

Ồn.

Hàng ngày đều có tiếng xe, tiếng người, tiếng rao hàng.

Nếu chỉ sống như một người bình thường...

Không có vấn đề gì.

Nhưng bây giờ ông đã bước lên con đường tu luyện.

Mỗi lần vận chuyển chân khí đều cần sự yên tĩnh.

Đặc biệt là sau khi phát hiện linh khí trong thành phố quá loãng...

Một nơi gần Hồ Tây, có sân vườn, ít người qua lại, quả thật thuận tiện hơn rất nhiều.

Nhưng Lý Cường vẫn lắc đầu.

"Tôi có nhà."

"Nhà trên Hàng Bạc?"

"Ừ."

"Chật."

"Nhưng quen."

Ông Thắng không tranh luận.

Chỉ nói:

"Ông có thể giữ căn nhà đó."

"Biệt thự này cũng không cần sang tên cho ông."

Lý Cường nhìn ông.

"Vậy?"

"Ông cứ ở."

"Bao lâu?"

"Bao lâu ông muốn."

Lý Cường im lặng.

Ông Thắng nói tiếp:

"Tôi có rất nhiều bất động sản."

"Một căn nhà bỏ không cũng là bỏ không."

"Để ông ở còn có ý nghĩa hơn."

Câu nói ấy khiến Lý Cường hơi động lòng.

Không phải vì căn biệt thự.

Mà vì ông nhận ra một điều.

Đôi khi tiền bạc không phải cách duy nhất để báo đáp.

Có người trả ơn bằng tiền.

Có người trả bằng một việc làm.

Có người chỉ đơn giản là muốn người từng cứu mình sống tốt hơn một chút.

Lý Cường cầm tập giấy lên.

Đọc qua vài dòng.

"Biệt thự này đứng tên ai?"

"Đông Đô Group."

"Vậy vẫn là của ông."

"Đúng."

"Không phải của tôi."

"Đúng."

Lý Cường đặt giấy xuống.

"Được."

Ông Thắng hơi bất ngờ.

"Ông đồng ý?"

"Cho tôi ở tạm."

"Đương nhiên."

"Nhưng tôi không nhận."

Ông Thắng hiểu ý.

Không sang tên.

Không tặng.

Chỉ cho ở.

Như vậy Lý Cường mới chấp nhận được.

"Được."

Ông Thắng đứng lên.

"Bao giờ ông muốn chuyển?"

Lý Cường suy nghĩ.

"Chưa biết."

"Không vội."

Ông Thắng gật đầu.

"Chìa khóa tôi để lại."

Ông đặt một chiếc chìa khóa lên bàn.

"Xe cũng có thể dùng."

"Không cần."

"Vậy thôi."

Ông Thắng bước ra cửa.

Đi được vài bước, ông quay đầu.

"Ông Lý."

"Ừ?"

"Thật ra tôi còn có một chuyện muốn hỏi."

"Nói đi."

"Ông... có biết người đã hại tôi là ai không?"

Nụ cười trên mặt Lý Cường biến mất.

Ông nhìn ông Thắng.

"Không biết."

"Nhưng tôi biết một điều."

"Là gì?"

"Thứ trong người ông không phải chuyện bình thường."

Ông Thắng gật đầu.

"Tôi hiểu."

"Vậy ông đừng tự tìm."

"Đừng hỏi quá nhiều."

"Đừng đụng vào những người mà ông không hiểu."

Giọng Lý Cường rất bình tĩnh.

Nhưng ông Thắng nghe ra sự nghiêm túc trong đó.

"Được."

Ông cúi đầu.

"Tôi nhớ."

Cánh cửa đóng lại.

Lý Cường ngồi một mình trong phòng.

Trên bàn có ba thứ.

Một chiếc thẻ đen.

Một chiếc chìa khóa.

Một tập giấy.

Ông nhìn chúng rất lâu.

Sau đó cầm chiếc chìa khóa lên.

Một nơi yên tĩnh bên Hồ Tây...

Ông bỗng nghĩ.

Có lẽ mình thật sự nên đi xem thử.

Không phải vì biệt thự.

Mà vì tu luyện.

Từ khi bước vào Luyện Khí tầng hai, ông càng ngày càng cảm nhận rõ một vấn đề.

Hàng Bạc quá ồn.

Linh khí quá loãng.

Muốn đi xa hơn...

Ông cần một nơi đủ yên tĩnh để ngồi xuống.

Lý Cường đứng dậy.

Khoác chiếc áo cũ lên người.

Ông soi mình trong gương.

Tóc giả bạc.

Khuôn mặt cố ý làm cho già đi.

Kính mắt.

Một ông già năm mươi tư tuổi bình thường.

Không ai biết dưới lớp hóa trang ấy...

Một người đã bước lên con đường mà cả đời trước ông chưa từng nghĩ tới.

Ông cầm chìa khóa.

Đi ra khỏi nhà.

Ngoài phố Hàng Bạc, dòng người vẫn chen chúc.

Tiếng xe máy.

Tiếng người gọi nhau.

Tiếng cửa hàng mở cửa.

Tiếng dao thớt từ những quán ăn ven đường.

Hà Nội vẫn thức dậy như mọi ngày.

Chỉ có cuộc đời Lý Cường...

đã bắt đầu bước sang một trang khác.

Và căn nhà bên Hồ Tây kia...

Có lẽ sẽ trở thành nơi đầu tiên ông thật sự thử tìm kiếm một con đường tu luyện giữa lòng đô thị.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.