Chương 38: Kết quả khám bệnh khiến bác sĩ kinh hoàng

9 phút đọc
1,740 từ
0 lượt xem

Buổi sáng hôm sau.

Lý Minh dậy từ rất sớm.

Việc đầu tiên hắn làm sau khi đánh răng rửa mặt không phải ăn sáng.

Mà là đứng trước cửa phòng cha.

"Ba."

Không có tiếng trả lời.

"Ba!"

Vẫn không có.

Lý Minh mở cửa.

Lý Cường đang ngồi bên bàn trà, thong thả rót nước.

Thấy con trai bước vào, ông ngẩng đầu.

"Chuyện gì?"

"Hôm nay đi bệnh viện."

Lý Cường lập tức lắc đầu.

"Không đi."

"Đi."

"Ba khỏe rồi."

"Con biết."

"Vậy còn đi làm gì?"

"Kiểm tra."

"Không cần."

"Con đặt lịch rồi."

Lý Cường ngẩn ra.

"Con đặt lúc nào?"

"Tối qua."

"Nhanh thế?"

"Con làm việc ở Sài Gòn nhưng không có nghĩa là không biết dùng điện thoại."

Lý Cường nhìn con trai.

"Ba không đi."

Lý Minh kéo ghế ngồi xuống.

"Ba."

"Ừ."

"Hôm trước ba nói ba không muốn con lo."

"Đúng."

"Vậy hôm nay ba đi kiểm tra một lần."

"Để con yên tâm."

Lý Cường im lặng.

Một câu ấy...

ông không thể từ chối.

Ông đặt chén trà xuống.

"Được."

Lý Minh lập tức đứng dậy.

"Con lấy xe."

"Đi taxi."

"Không."

"Vì sao?"

"Con muốn tự đưa ba đi."

Lý Cường nhìn vẻ mặt kiên quyết của con trai.

Cuối cùng đành thở dài.

"Đi."

Bệnh viện K.

Nơi này đối với Lý Cường không xa lạ.

Mấy tháng trước...

ông từng ngồi ở chính nơi này.

Một người đàn ông năm mươi tư tuổi, góa vợ, sống một mình.

Cầm trên tay kết quả xét nghiệm.

Nghe bác sĩ nói những câu mà không một người bệnh nào muốn nghe.

Nghi ngờ tổn thương ác tính.

Cần làm thêm xét nghiệm.

Cần theo dõi.

Cần kiểm tra chuyên sâu.

Khi ấy...

ông đã nghĩ đến cái chết.

Không phải vì sợ chết.

Mà vì cảm giác mình chưa chuẩn bị xong.

Vậy mà hôm nay...

ông lại bước qua cánh cửa ấy.

Bên cạnh là con trai.

Lý Minh vừa đi vừa hỏi:

"Ba có nhớ phòng khám ở đâu không?"

"Nhớ."

"Ba hồi trước khám ở đây?"

"Ừ."

"Con đi cùng."

"Ba tự đi được."

"Con biết."

"Thế sao cứ đi cạnh?"

"Con là con ba."

Lý Cường cười.

"Được."

Hai cha con đi vào khu khám.

Lý Minh làm thủ tục.

Lý Cường ngồi trên ghế chờ.

Xung quanh vẫn là những gương mặt quen thuộc của bệnh viện.

Người bệnh.

Người nhà.

Tiếng gọi tên.

Tiếng xe đẩy.

Mùi thuốc sát khuẩn.

Tất cả đều bình thường.

Bình thường đến mức Lý Cường bỗng cảm thấy ký ức cũ ùa về.

Ông đưa tay sờ lên ngực.

Nơi từng đau âm ỉ suốt nhiều tháng.

Bây giờ...

không còn bất kỳ cảm giác khó chịu nào.

Không ho.

Không tức ngực.

Không hụt hơi.

Ông thậm chí có thể chạy vài vòng quanh Hồ Tây mà vẫn chưa chắc đã thấy mệt.

Nhưng ông không thể nói điều đó.

Bởi vì...

đó là bí mật của ông.

"Chú Lý Cường?"

Một y tá gọi.

Lý Minh lập tức đứng lên.

"Đây ạ."

Lý Cường đi vào.

Bác sĩ nhìn hồ sơ.

"Chú từng khám ở đây?"

"Vâng."

"Đợt trước có kết quả bất thường ở phổi?"

"Vâng."

"Chú cảm thấy thế nào?"

Lý Cường trả lời rất tự nhiên.

"Tốt hơn nhiều."

"Tốt hơn là thế nào?"

"Không ho."

"Khó thở?"

"Không."

"Đau ngực?"

"Không."

Bác sĩ ngẩng đầu nhìn ông.

"Chú có điều trị ở đâu khác không?"

Lý Cường lắc đầu.

"Không."

"Thuốc?"

"Không."

Bác sĩ hơi ngạc nhiên.

"Không dùng thuốc?"

"Không."

Lý Minh ngồi bên cạnh lập tức chen vào:

"Ba cháu từ trước đến giờ khá ít uống thuốc."

Lý Cường liếc con.

Ít?

Nếu không tính việc ông vừa dùng chân khí tẩy sạch thân thể...

thì đúng là "ít".

Bác sĩ không hỏi thêm.

"Chúng ta kiểm tra lại."

Một loạt xét nghiệm được tiến hành.

Lý Cường ngồi trong phòng chờ.

Lý Minh đi đi lại lại.

Một tiếng.

Rồi hai tiếng.

Cuối cùng...

một bác sĩ từ phòng bên trong bước ra.

Trên tay cầm kết quả.

Ông ta nhìn hồ sơ.

Lại nhìn Lý Cường.

Sau đó...

nhìn hồ sơ.

Rồi lại nhìn Lý Cường.

Lý Minh lập tức đứng dậy.

"Bác sĩ?"

Bác sĩ không trả lời ngay.

Ông nhìn tấm phim.

Sắc mặt dần trở nên kỳ lạ.

"Đây là kết quả của chú Lý Cường?"

"Vâng."

"Chắc chắn?"

Lý Minh hơi ngơ ngác.

"Vâng."

Bác sĩ quay sang người đồng nghiệp.

"Kiểm tra lại mã bệnh nhân."

Người kia lập tức cầm hồ sơ.

"Đã kiểm tra rồi."

"Đúng bệnh nhân."

"Tuổi?"

"Năm mươi tư."

Bác sĩ lại nhìn Lý Cường.

Ánh mắt như muốn xuyên qua người ông.

"Chú..."

"Trước đây chú khám ở đâu?"

"Ở đây."

"Đúng bệnh viện này?"

"Đúng."

"Chú có giữ kết quả cũ không?"

Lý Minh lập tức lấy điện thoại.

"Có."

Hắn mở ảnh hồ sơ cũ.

Đưa cho bác sĩ.

Bác sĩ nhìn.

Sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Không phải khó coi vì phát hiện bệnh.

Mà vì...

không tìm thấy bệnh.

Ông ta quay sang đồng nghiệp.

"Đưa tôi kết quả hình ảnh cũ."

Một lát sau.

Hai bộ phim được đặt cạnh nhau.

Một bộ của trước đây.

Một bộ của hiện tại.

Căn phòng im lặng.

Lý Minh nhìn cha.

Lý Cường vẫn bình tĩnh.

Trong lòng ông lại có chút căng thẳng.

Ông biết thân thể mình đã thay đổi.

Nhưng ông không biết...

y học hiện đại sẽ nhìn thấy nó như thế nào.

Bác sĩ đưa tay chỉ lên hình ảnh.

"Đây..."

Ông dừng lại.

"Đây là tổn thương trước đây?"

"Vâng."

"Vậy còn bây giờ..."

Ngón tay di chuyển sang tấm phim mới.

"...hoàn toàn không thấy."

Lý Minh ngẩn người.

"Không thấy là sao ạ?"

"Không có tổn thương."

"Ý bác sĩ là..."

"Phổi sạch."

Lý Minh quay sang cha.

Lý Cường vẫn ngồi đó.

Nhưng lần đầu tiên...

sắc mặt ông cũng hơi thay đổi.

Bác sĩ nói tiếp:

"Không những tổn thương cũ không còn."

"Chức năng hô hấp hiện tại cũng rất tốt."

"Không thấy dấu hiệu mà chúng tôi từng nghi ngờ."

Lý Minh ngơ ngác.

"Vậy..."

"Ba cháu khỏi rồi?"

Bác sĩ im lặng vài giây.

"Về mặt hình ảnh hiện tại..."

"không còn biểu hiện bệnh lý như hồ sơ trước."

Lý Minh lập tức thở phào.

Nhưng bác sĩ lại cau mày.

"Điều khiến tôi không hiểu là..."

"chuyện này xảy ra như thế nào?"

Ông lật lại hồ sơ.

"Chú có điều trị ở đâu không?"

"Không."

"Thuốc đặc biệt?"

"Không."

"Can thiệp?"

"Không."

"Thực phẩm chức năng?"

Lý Cường lắc đầu.

"Không."

Bác sĩ nhìn ông.

"Chú chắc chứ?"

"Chắc."

Căn phòng lại im lặng.

Một người bác sĩ trẻ đứng phía sau không nhịn được hỏi:

"Hay hồ sơ trước bị nhầm?"

Câu nói vừa ra...

mọi người đều nhìn sang.

Lý Minh cũng nhìn bác sĩ.

"Ý bác sĩ là?"

Bác sĩ lớn tuổi suy nghĩ.

"Đây là một khả năng."

"Không thể loại trừ."

"Chúng tôi sẽ rà lại hồ sơ cũ."

"Kiểm tra mã bệnh nhân, hình ảnh, kết quả xét nghiệm..."

Ông nói đến đó thì dừng.

Bởi chính ông cũng biết...

nếu tất cả dữ liệu cũ đều trùng khớp với Lý Cường...

thì câu hỏi càng khó giải thích.

Nhưng trong một bệnh viện...

người ta không thể dùng những thứ không có căn cứ để giải thích.

Cuối cùng ông chỉ có thể nói:

"Trước mắt..."

"có thể kết luận kết quả hiện tại hoàn toàn không giống hồ sơ trước."

"Khả năng hồ sơ cũ có sai sót cần được kiểm tra."

Lý Minh gật đầu.

"Vâng."

Hắn quay sang cha.

"Ba."

"Ừ?"

"Ba nghe chưa?"

"Nghe rồi."

"Ba không bị bệnh."

Lý Cường cười.

"Ba đã bảo con rồi."

Lý Minh bật cười.

"Con xin lỗi."

"Vì cái gì?"

"Vì mấy hôm trước con còn nghi ba bị lừa đảo."

Lý Cường nhìn con.

"Thế bây giờ?"

Lý Minh suy nghĩ.

"Vẫn hơi nghi."

"..."

"Nhưng ít nhất không phải lừa đảo chữa bệnh."

Lý Cường suýt bật cười.

"Thằng này."

Hai cha con bước ra khỏi bệnh viện.

Lý Minh đi bên cạnh.

Tinh thần rõ ràng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Hắn nhìn cha.

"Ba."

"Ừ?"

"Con thật sự mừng."

Lý Cường không nói.

"Trước đây con ở Sài Gòn."

"Nghe ba nói sức khỏe không tốt..."

"Con nhiều lần muốn bay ra."

"Nhưng công việc..."

Hắn cười khổ.

"Con cứ nghĩ còn nhiều thời gian."

Lý Cường dừng bước.

Nhìn con trai.

"Ba cũng từng nghĩ vậy."

"Cho đến khi..."

ông khẽ cười.

"mọi chuyện thay đổi."

Lý Minh gật đầu.

"Thế thì tốt."

"Ba."

"Ừ?"

"Con muốn ba sống lâu."

Lý Cường nhìn hắn.

"Ba cũng muốn."

Một câu rất đơn giản.

Nhưng đối với Lý Cường...

nó có một ý nghĩa khác.

Ông đã thật sự biết thế nào là đứng sát mép vực sinh tử.

Ông từng nghĩ mình chỉ có thể kéo dài thêm vài năm.

Nhưng giờ...

thân thể đã hoàn toàn thay đổi.

Sinh mệnh kéo dài hơn.

Con đường tu hành mở ra.

Những thứ mà người bình thường không thể nhìn thấy đang từng bước xuất hiện.

Ông không biết tương lai sẽ đi đến đâu.

Nhưng ít nhất...

ông còn có thể đứng ở đây.

Nghe con trai nói muốn mình sống lâu.

Trên xe trở về.

Lý Minh lái xe.

Một lúc lâu không nói gì.

Sau đó hắn bất ngờ hỏi:

"Ba."

"Ừ?"

"Con hỏi một chuyện."

"Con hỏi đi."

"Ông Thắng thật sự là bạn ba?"

"Ừ."

"Bạn bình thường?"

"Ừ."

"Thế tại sao người ta cho ba ở biệt thự?"

"Ba cứu ông ấy."

"Ba lại kể chuyện uống trà à?"

Lý Cường bật cười.

"Ừ."

Lý Minh lắc đầu.

"Con không tin."

"Không tin thì thôi."

"Nhưng..."

hắn nhìn cha qua gương chiếu hậu.

"Con cũng không hỏi nữa."

Lý Cường hơi bất ngờ.

"Thật?"

"Thật."

"Vì sao?"

Lý Minh cười.

"Vì hôm nay nhìn thấy ba khỏe mạnh như vậy..."

"con thấy đủ rồi."

Xe chạy qua những con phố đông người.

Lý Cường tựa lưng vào ghế.

Nhìn Hà Nội ngoài cửa kính.

Trong lòng ông bỗng nhẹ đi.

Hồ sơ cũ có thể được giải thích bằng một chữ:

nhầm.

Những hình ảnh y khoa có thể được giải thích bằng:

sai sót.

Nhưng Lý Cường biết...

ông không hề nhầm.

Ông đã từng bệnh.

Ông đã từng đứng trước cái chết.

Và chính đêm tẩy tủy hôm ấy...

đã thay đổi toàn bộ thân thể ông.

Chỉ là...

thế giới này chưa có cách nào gọi tên điều đó.

Lý Cường nhìn bàn tay mình.

Năm mươi tư tuổi.

Nhưng sinh khí trong cơ thể...

đã vượt xa một người cùng tuổi.

Ông khẽ mỉm cười.

Có những bí mật...

không cần phải giải thích.

Ít nhất...

chưa phải lúc này.

Chiều hôm ấy.

Lý Cường về đến biệt thự.

Vừa bước vào phòng khách...

Lý Minh đã đặt túi thuốc lên bàn.

Lý Cường nhìn.

"Con còn mua thuốc?"

"Ừ."

"Ba đâu có bệnh."

"Con biết."

"Thế mua làm gì?"

Lý Minh cười.

"Để đó."

"Phòng khi ba lại diễn."

Lý Cường ngẩn người.

Sau đó bật cười.

"Được."

"Con cứ để đó."

Ông quay người bước về phía phòng.

Đi được vài bước...

Lý Minh bỗng gọi:

"Ba."

Lý Cường quay lại.

"Ừ?"

"Ba."

"Con xin lỗi vì mấy hôm nay cứ nghi ngờ ba."

Lý Cường nhìn con.

Một lúc sau ông chỉ nói:

"Không sao."

"Con lo cho ba..."

"Ba biết."

Lý Minh gật đầu.

"Vậy được."

Hắn quay vào phòng.

Lý Cường đứng lại một mình.

Nụ cười trên mặt dần biến mất.

Ông nhìn về phía căn phòng nơi Thăng Long Kiếm đang được cất giấu.

Bên ngoài...

một bệnh viện vừa kết luận rằng hồ sơ cũ có thể đã nhầm.

Bên trong...

ông biết rõ đó không phải nhầm.

Đó là dấu vết đầu tiên của một điều mà thế giới hiện đại chưa thể lý giải.

Một người từng bị nghi ngờ mắc bệnh nặng...

sau một đêm tẩy tủy...

lại có một cơ thể hoàn toàn khác.

Lý Cường khẽ đặt tay lên ngực.

Tim đập mạnh mẽ.

Ổn định.

Sinh khí dồi dào.

Ông nhìn ra Hồ Tây.

Ánh chiều rơi xuống mặt nước.

"Xem ra..."

"con đường này thật sự có thể nghịch mệnh."

Ông nói rất khẽ.

Rồi quay người đi vào nhà.

Không biết rằng...

chỉ một lần tái khám hôm nay...

đã để lại một câu hỏi mà về sau sẽ có người bắt đầu âm thầm truy tìm:

Một người năm mươi tư tuổi, tại sao lại có một cơ thể gần như chưa từng trải qua bệnh tật?

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.