Chương 72. Quẻ trà chỉ về Khuyến Lương
Chiều xuống rất chậm.
Hà Nội sau một ngày nóng nực bắt đầu dịu lại.
Lý Cường trở về căn nhà ống ở Hàng Bạc một mình.
Mai Chi không có ở nhà.
Căn phòng khách yên tĩnh.
Trên bàn vẫn là bộ ấm chén cũ.
Lý Cường ngồi xuống.
Mảnh giấy có dòng chữ đe dọa được đặt trước mặt.
Ông không vội mở thần thức.
Đối phương đã cố tình để lại manh mối.
Nhưng manh mối ấy...
cũng có thể là một cái bẫy.
Lý Cường cầm mảnh giấy lên.
Nhìn.
Rồi đặt xuống.
Ông chợt nhớ tới một món đồ.
Chiếc khay trà cổ.
Nó vốn đi cùng bộ ấm trà mà ông đã mua từ một người buôn đồ cũ ở phố Hàng Mã từ rất lâu.
Chiếc khay bằng gỗ đen.
Mặt khay đã nhẵn bóng vì được sử dụng qua nhiều năm.
Không có linh khí mạnh.
Thậm chí xét theo giá trị tu luyện...
nó chẳng đáng tiền.
Nhưng đồ vật cũ thường lưu lại khí tức của người từng sử dụng.
Đối với một thuật bói toán...
đôi khi như vậy đã đủ.
Lý Cường đứng dậy.
Lấy chiếc khay từ trong tủ ra.
Đặt lên bàn.
Ông lấy một ít trà khô.
Rải thành ba nhúm.
Sau đó đặt mảnh giấy vào giữa.
Không đốt.
Không đọc thần chú.
Chỉ đặt hai ngón tay lên mặt khay.
Chân khí chậm rãi truyền vào.
Ông...
Chiếc khay rung rất nhẹ.
Ba nhúm trà khô từ từ dịch chuyển.
Một nhúm sang trái.
Một nhúm sang phải.
Nhúm còn lại xoay thành một vòng tròn nhỏ.
Lý Cường nhắm mắt.
Thần thức không hướng ra ngoài.
Mà hướng vào chính vật dẫn trước mặt.
Trong khoảnh khắc...
căn phòng biến mất.
Bóng tối.
Một dòng nước.
Mùi bùn.
Tiếng máy móc rất xa.
Lý Cường nhìn thấy một hình ảnh mơ hồ.
Một người đang bị trói.
Đức.
Ông già bị trói trên một chiếc ghế sắt.
Khuôn mặt có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn tỉnh táo.
Hình ảnh chỉ tồn tại trong chớp mắt.
Sau đó biến mất.
Lại xuất hiện một cảnh khác.
Một mái tôn.
Những cột thép.
Một nền bê tông cũ.
Một chiếc cần cẩu đã ngừng hoạt động.
Rồi...
nước.
Một vùng nước rộng.
Bên cạnh là những bến hàng cũ.
Lý Cường cau mày.
Hình ảnh tiếp tục biến đổi.
Một tấm biển sắt hoen gỉ.
Chỉ còn lại mấy chữ.
...UYẾN LƯƠNG.
Rồi tất cả vỡ tan.
Lý Cường mở mắt.
Chiếc khay trà trước mặt nứt một đường nhỏ.
Ông nhìn nó.
— Khuyến Lương.
Ông đã hiểu.
Cảng Khuyến Lương.
Hoàng Mai.
Một khu vực ven sông Hồng, nơi có những bến bãi cũ và kho hàng.
Nhưng ông chưa đứng dậy ngay.
Bói toán không phải nhìn thấy toàn bộ tương lai.
Càng không phải bản đồ.
Nó chỉ cho ông một hướng.
Một mảnh hình ảnh.
Một chút nhân quả.
Muốn xác định chính xác...
vẫn phải tự mình kiểm chứng.
Lý Cường cầm mảnh giấy lên.
Trên mặt giấy không còn gì đặc biệt.
Nhưng ông nhìn nó một lúc rồi bật cười.
— Các ngươi cũng không ngờ...
— chính thứ các ngươi để lại lại giúp ta tìm được người.
Bảy giờ tối.
Lý Cường rời Hàng Bạc.
Ông không mặc bộ áo dài.
Không hóa trang thành ông già bảy mươi tuổi.
Cũng không mang theo Thăng Long Kiếm ra ngoài một cách công khai.
Chỉ mặc một chiếc áo sơ mi tối màu.
Đi bộ qua vài con phố.
Sau đó bắt taxi.
Không phải vì ông không thể ngự kiếm.
Mà vì hôm nay ông muốn nhìn Hà Nội bằng đôi mắt của một người bình thường.
Xe đi về phía nam.
Phố xá dần thưa.
Những tòa nhà cao tầng nhường chỗ cho kho bãi, xưởng nhỏ và những con đường ven sông.
Lý Cường nhìn qua cửa kính.
Trong đầu vẫn còn hình ảnh vừa nhìn thấy.
Mái tôn.
Cần cẩu.
Nước sông.
Tấm biển sắt.
Khuyến Lương.
Xe dừng lại ở một đoạn đường cách khu cảng không xa.
Lý Cường xuống xe.
Trời đã tối.
Gió từ phía sông thổi tới mang theo hơi nước và mùi bùn phù sa.
Ông đứng yên.
Thần thức mở ra.
Không quá mạnh.
Chỉ vừa đủ bao phủ khu vực trước mắt.
Một tiếng động cơ.
Một con chó sủa.
Tiếng kim loại va vào nhau.
Tiếng nước đập vào bờ.
Tất cả lần lượt hiện ra.
Lý Cường đi chậm.
Càng vào sâu...
khí tức càng hỗn tạp.
Những nhà kho cũ nối tiếp nhau.
Có nơi đã bỏ hoang từ lâu.
Cỏ mọc xuyên qua nền bê tông.
Một số mái tôn bị gió làm cong.
Ông dừng trước một con đường đất.
Ở cuối đường...
có một nhà kho.
Mái tôn cũ.
Cửa sắt đóng kín.
Bên cạnh là một chiếc cần cẩu đã hoen gỉ.
Lý Cường nhìn nó.
Đúng hình ảnh trong thuật bói.
Nhưng ông chưa tiến vào.
Thần thức nhẹ nhàng quét qua.
Một người.
Hai người.
Ba người.
Không.
Bốn.
Có bốn nhịp tim bên trong.
Một nhịp rất yếu.
Ba nhịp ổn định.
Lý Cường nhận ra ngay.
Đức.
Ông ấy còn sống.
Lý Cường đứng trong bóng tối.
Không có biểu cảm gì.
Nhưng ánh mắt đã lạnh đi.
Bên trong nhà kho...
một tên canh gác ngáp dài.
— Ông già đó tỉnh chưa?
— Tỉnh rồi.
— Không nói gì?
— Không.
— Thằng Lý Cường có tới không?
— Chưa thấy.
Một tên khác cười khẩy.
— Nó nhất định sẽ tới.
Trong bóng tối ngoài nhà kho...
Lý Cường nghe rõ từng câu.
Ông nhìn cánh cửa sắt.
Rồi nhìn lên mái nhà.
Không khí xung quanh rất bình thường.
Nhưng trực giác nói với ông rằng...
chuyện này không đơn giản chỉ là bắt cóc để trả thù.
Đối phương cố tình chọn một nhà kho bỏ hoang.
Cố tình để lại địa điểm.
Cố tình để Đức sống.
Tất cả đều chỉ có một mục đích.
Dẫn ông tới đây.
Lý Cường khẽ cười.
— Muốn câu cá...
Ông nhìn vào căn nhà kho.
— thì ít nhất cũng phải biết con cá mình câu là loại gì.
Ông xoay người.
Không bước vào ngay.
Bởi ông còn một việc phải làm.
Phải xác định phía sau bốn người kia...
còn bao nhiêu người.
Và quan trọng hơn...
ai mới là kẻ thật sự đang ngồi sau chiếc cần câu.
Gió sông thổi qua.
Chiếc mái tôn rung lên từng hồi.
Trong nhà kho, Đức vẫn ngồi trên chiếc ghế sắt.
Ông già nhìn cánh cửa.
Không hiểu vì sao...
từ vài phút trước, trong lòng ông bỗng có một cảm giác rất kỳ lạ.
Như thể...
người bạn già của mình đã tới rất gần.
Đức khẽ cười.
— Cường à...
Ông lẩm bẩm.
— Đừng có nóng.
Ngoài kia, dưới ánh đèn vàng nhạt của cảng Khuyến Lương...
Lý Cường đứng một mình giữa gió sông.
Ông không vội cứu người.
Bởi cuộc chơi này...
vừa mới bắt đầu.
Nếu đạo hữu yêu thích những câu chuyện tiên hiệp đô thị, hãy follow kênh để không bỏ lỡ những chương tiếp theo.
---=--