Chương 75. Một cơ hội tái sinh

8 phút đọc
1,547 từ
0 lượt xem

Đêm đã về khuya.

Sau trận chiến ở cảng Khuyến Lương, Lý Cường đưa Đức trở lại căn nhà cũ ở Hàng Bạc.

Hai người không nói nhiều.

Đức ngồi bên bàn trà.

Trước mặt vẫn là chiếc ấm đất cũ kỹ mà ông đã dùng suốt bao năm.

Chỉ có điều...

đêm nay, bàn tay cầm chén trà của ông hơi run.

Lý Cường ngồi đối diện.

Ông rót cho Đức một chén.

— Uống đi.

Đức nhận lấy.

Nhấp một ngụm.

Trà đã nguội.

Nhưng ông vẫn uống.

Một lúc lâu sau, Đức mới nói:

— Cường.

— Ừ?

— Cảm ơn ông.

Lý Cường nhìn ông.

— Vì chuyện gì?

— Vì đã cứu tôi.

Lý Cường cười.

— Bạn bè với nhau, nói mấy lời ấy làm gì?

Đức cúi đầu.

Hai bàn tay ông siết chặt chén trà.

— Không chỉ chuyện tối nay.

— Còn chuyện gì nữa?

Đức im lặng.

Một lúc sau, ông kéo tay áo lên.

Trên cánh tay đầy những đường gân nổi.

Một thân thể già nua.

Nhưng bên dưới lớp da ấy...

có một thứ còn đáng thương hơn tuổi tác.

Kinh mạch của ông.

Đã từng bị phá nát.

Hai mươi ba năm trước, trong lần tranh đoạt bí cảnh linh dược, Đức bị đối thủ đánh trọng thương.

Kinh mạch toàn thân gần như đứt đoạn.

Đan điền bị tổn thương.

Chân khí tan sạch.

Từ một Luyện Khí tầng bốn...

ông trở thành một người bình thường.

Không phải vì ông không muốn tu luyện nữa.

Mà là...

ông không còn khả năng.

Hai mươi ba năm qua, ông đã thử vô số phương pháp.

Thuốc.

Châm cứu.

Linh dược.

Thậm chí từng tìm đến những người tự xưng là đại sư.

Nhưng tất cả đều vô ích.

Cuối cùng, ông chấp nhận số phận.

Mở một quán trà đá nhỏ bên Hồ Gươm.

Nhìn người qua đường.

Nhìn mùa thay lá.

Nhìn những người trẻ tuổi đi ngang qua.

Ngày này qua ngày khác.

Hai mươi ba năm.

Đức đặt chén xuống.

— Tôi từng nghĩ đời mình đã hết.

Lý Cường không nói.

Ông nhìn Đức thật lâu.

Sau đó đưa tay.

Một viên đan dược màu xanh xám xuất hiện giữa hai ngón tay.

Đức sững người.

— Đây là...

— Đan dược ta luyện.

Đức nhìn viên đan.

Ánh mắt thay đổi.

Mùi thuốc rất nhẹ.

Nhưng bên trong có một luồng linh khí tinh khiết.

Khác hoàn toàn những thứ thuốc mà ông từng gặp.

Đức ngẩng đầu.

— Ông luyện đan được?

— Mới học.

— Mới học?

Đức bật cười.

— Ông đừng nói với tôi là mới học vài ngày nhé.

Lý Cường không trả lời.

Ông đặt viên đan trước mặt Đức.

— Nó không giúp ông lập tức trở lại Luyện Khí tầng bốn.

Đức im lặng.

— Nó có thể làm gì?

— Nối lại kinh mạch.

Đức tưởng mình nghe nhầm.

Ông nhìn viên đan.

Rồi nhìn Lý Cường.

— Nối...

giọng ông khàn đi.

— nối lại kinh mạch?

— Đúng.

— Kinh mạch đã đứt hơn hai mươi năm rồi.

— Ta biết.

— Có thể sao?

Lý Cường nhìn ông.

— Ta không chắc.

Đức ngẩn ra.

Lý Cường nói tiếp:

— Ta chỉ biết viên đan này có thể thử.

— Thành công, kinh mạch của ông có thể được nối lại.

— Thất bại...

ông dừng một chút.

— ít nhất cũng không làm tình trạng hiện tại tệ hơn quá nhiều.

Đức nhìn viên đan rất lâu.

Cuối cùng...

ông cầm lên.

Không hỏi thêm.

Nuốt xuống.

Ngay khi viên đan vào bụng...

Đức biến sắc.

Một luồng nóng chạy thẳng xuống đan điền.

Sau đó lan ra toàn thân.

Rắc.

Một tiếng động rất nhỏ vang lên.

Đức lập tức ôm bụng.

— A!

Lý Cường đứng dậy.

— Ngồi xuống.

— Đừng vận khí.

Đức lập tức làm theo.

Mồ hôi lạnh chảy xuống trán.

Cơn đau bắt đầu lan từ đan điền ra tứ chi.

Như có hàng trăm con kiến đang bò trong kinh mạch.

Rồi...

một cơn đau xé rách.

Đức nghiến răng.

Hai bàn tay bấu chặt mép bàn.

Lý Cường đặt hai ngón tay lên vai ông.

Một luồng chân khí chậm rãi truyền vào.

Thần thức lập tức tiến vào cơ thể Đức.

Những kinh mạch từng bị phá hủy hiện lên rõ ràng.

Có những đoạn đã khô cứng.

Có những đoạn gần như biến mất.

Nhưng viên đan đang phát huy tác dụng.

Từng luồng dược lực len vào những khe nứt.

Giống như những sợi tơ cực nhỏ.

Từ từ nối hai đầu kinh mạch lại.

Một đoạn.

Hai đoạn.

Ba đoạn.

Lý Cường liên tục điều chỉnh chân khí.

Không dám mạnh.

Không dám nhanh.

Bởi thân thể Đức đã già.

Kinh mạch lại tổn thương quá lâu.

Chỉ cần một chút sai lệch...

dược lực có thể phản phệ.

Thời gian chậm chạp trôi.

Một giờ.

Hai giờ.

Đến gần sáng...

Lý Cường mới thu tay.

Đức vẫn ngồi yên.

Toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

Nhưng vẻ mặt...

đã khác.

Ông mở mắt.

Đưa tay lên.

Thử vận chuyển chân khí.

Một tia khí nhỏ bé xuất hiện ở đan điền.

Rất yếu.

Yếu đến mức gần như không đáng kể.

Nhưng nó tồn tại.

Đức nhìn nó.

Cả người run lên.

Hai mươi ba năm.

Ông đã chờ ngày này hai mươi ba năm.

— Tôi...

giọng ông nghẹn lại.

— Tôi cảm nhận được rồi.

Lý Cường gật đầu.

— Kinh mạch mới nối lại được một phần.

— Đừng vội.

— Từ hôm nay ông phải tu luyện lại từ đầu.

Đức ngẩng đầu.

— Tôi có thể tu luyện lại?

— Có.

— Có thể trở lại Luyện Khí tầng bốn?

Lý Cường im lặng vài giây.

— Không biết.

— Có thể trở lại mạnh như trước không?

— Không biết.

— Có thể sống thêm vài chục năm?

Lý Cường bật cười.

— Cái đó thì ông hỏi hơi xa rồi.

Đức cũng cười.

Nước mắt lại chảy xuống.

Ông vội quay mặt đi.

— Tôi chỉ...

ông hít sâu.

— tôi chỉ không nghĩ mình còn một ngày như hôm nay.

Lý Cường nhìn người bạn già.

Không nói gì.

Ông hiểu.

Có những người không sợ nghèo.

Không sợ già.

Không sợ chết.

Điều họ sợ nhất...

là biết con đường phía trước đã hoàn toàn đóng lại.

Đức từng sống hai mươi ba năm với cảm giác ấy.

Bây giờ...

cánh cửa đã mở lại.

Dù phía sau cánh cửa là con đường bằng phẳng hay vực sâu...

ít nhất ông đã có quyền bước vào.

Mặt trời bắt đầu lên.

Ánh sáng đầu tiên xuyên qua những mái nhà cổ.

Đức đứng trước cửa.

Ông thử bước một bước.

Rồi bước thứ hai.

Thân thể vẫn già.

Lưng vẫn hơi còng.

Không có chuyện sau một viên đan mà lập tức biến thành thanh niên.

Nhưng trong cơ thể...

một dòng khí yếu ớt đang chậm rãi vận chuyển.

Đức quay lại.

— Cường.

— Gì?

— Sau này tôi làm gì?

Lý Cường đang pha trà.

Ông ngẩng đầu.

— Làm việc.

Đức ngẩn ra.

— Việc gì?

— Trước hết quay lại quán trà.

— Vẫn bán trà đá?

— Vẫn bán.

Đức bật cười.

— Tôi vừa được nối lại kinh mạch mà ông bắt tôi bán trà?

Lý Cường đặt chén trà xuống.

— Ông tưởng tu luyện rồi thì không cần sống nữa à?

— Quán trà vẫn là quán trà.

— Người qua đường vẫn phải uống nước.

— Ông vẫn là Đức.

Đức im lặng.

Một lúc sau, ông gật đầu.

— Đúng.

Lý Cường nhìn ông.

— Nhưng có một việc khác.

Đức lập tức nghiêm túc.

— Ông nói đi.

— Tôi cần một người đáng tin.

— Giữ cửa.

Đức ngẩn ra.

— Giữ cửa?

— Ừ.

Lý Cường nói:

— Ta không muốn ngày nào cũng tự mình đi xử lý những chuyện vụn vặt.

— Có người tìm ta.

— Có người hỏi chuyện.

— Có người cần truyền tin.

— Có những nơi ta không tiện xuất hiện.

— Những việc ấy...

ông nhìn Đức.

— ông làm.

Đức hiểu ngay.

Đây không phải chuyện làm thuê.

Cũng không phải làm thuộc hạ.

Mà là trở thành người đứng ở bên ngoài cánh cửa của thế giới mà Lý Cường đang từng bước bước vào.

Một người giữ cửa.

Một người truyền tin.

Một người chạy việc.

Một người có thể giúp Lý Cường biết được những gì đang xảy ra bên ngoài.

Đức suy nghĩ một lúc.

— Còn tiền công?

Lý Cường bật cười.

— Ông cần gì?

Đức chỉ vào viên đan đã tan trong cơ thể.

— Cái này.

— Mỗi lần ông làm tốt một việc...

Lý Cường nói:

— ta sẽ xem xét.

Đức lập tức xua tay.

— Thôi được.

— Tôi làm.

Ông đứng dậy.

Lần đầu tiên sau hai mươi ba năm...

dáng đứng của ông không còn vẻ buông xuôi.

Dù vẫn là một ông già.

Dù tu vi gần như bằng không.

Nhưng trong mắt đã có lại ánh sáng của năm xưa.

Đức nhìn Lý Cường.

— Cường.

— Hử?

— Tôi gọi ông là gì bây giờ?

Lý Cường nhướng mày.

— Gọi tên.

Đức lắc đầu.

— Không được.

— Ông đã cứu tôi.

— Lại cho tôi một cơ hội sống khác.

Ông nghiêm túc nói:

— Từ hôm nay, trong chuyện tu luyện...

— ông là người dẫn đường của tôi.

Lý Cường không nhận lời cũng không từ chối.

Chỉ rót thêm một chén trà.

Ngoài phố Hàng Bạc, tiếng xe máy bắt đầu nhiều lên.

Tiếng người bán hàng mở cửa.

Tiếng chổi tre quét trên mặt đường.

Hà Nội thức giấc.

Không ai biết rằng trong căn nhà cổ nhỏ ấy...

một tán tu từng bị phế bỏ suốt hai mươi ba năm vừa được trao lại một cơ hội.

Và cũng không ai biết...

từ ngày hôm nay,

bên cạnh Lý Cường sẽ có thêm một người.

Không phải cao thủ.

Không phải đại nhân vật.

Chỉ là một ông già bán trà đá.

Nhưng ông già ấy...

sẽ là người đầu tiên đứng trước cánh cửa của Lý Cường.

Người giữ cửa.

Người truyền tin.

Và cũng là người chân chạy việc đầu tiên của một con đường tu tiên đang dần mở ra giữa lòng Hà Nội.

Ở nơi sâu hơn của thành phố...

những dòng nhân quả khác vẫn đang âm thầm vận động.

Không ai biết cánh cửa tiếp theo sẽ mở ra ở đâu.

Nhưng Lý Cường biết một điều.

Từ hôm nay...

ông không còn hoàn toàn đơn độc nữa.

Nếu đạo hữu yêu thích tiên hiệp đô thị và hành trình khám phá thế giới tu tiên ẩn giữa lòng Hà Nội, hãy follow kênh để không bỏ lỡ những chương tiếp theo.

--=--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.