Chương 44. Ba đạo kiếm khí

5 phút đọc
966 từ
0 lượt xem

Mưa vẫn rơi.

Dày đặc.

Nặng nề.

Như muốn nhấn chìm cả cảng Phà Đen trong một màn nước trắng xóa.

Lý Cường đứng giữa sân cảng.

Áo kaki đã ướt sũng.

Nước mưa theo tóc chảy xuống trán, xuống gò má.

Ông không lau.

Đôi mắt vẫn bình tĩnh nhìn ba vị trưởng lão Nguyễn gia.

Không có giận dữ.

Không có khinh miệt.

Chỉ có một sự lạnh lẽo đến đáng sợ.

Lão giả tóc bạc chậm rãi bước lên.

"Người trẻ tuổi..."

Lý Cường hơi nhướng mắt.

Người trẻ tuổi?

Ông đã năm mươi tư.

Nhưng gương mặt hiện tại quả thật chỉ khoảng bốn mươi.

Lão giả hiển nhiên đã hiểu lầm.

"Đừng tưởng có chút thủ đoạn là có thể coi thường Nguyễn gia."

Lý Cường không trả lời.

Ông nhìn ba người.

Ba vị nội gia đỉnh phong.

Đối với người thường...

đây có thể là những tồn tại gần như không thể chạm tới.

Nhưng đối với ông lúc này...

chỉ là võ giả.

Vẫn chưa bước qua cánh cửa kia.

Trưởng lão thứ hai bước sang bên trái.

Trưởng lão thứ ba bước sang bên phải.

Ba người gần như cùng lúc tản ra.

Bọn họ không nói thêm.

Cũng không cho Lý Cường cơ hội tiếp tục thương lượng.

"Giết!"

Một tiếng quát vang lên.

Ba bóng người đồng thời lao tới.

Ầm!

Mặt đất rung lên.

Ba vị nội gia đỉnh phong như ba mũi tên rời dây.

Khoảng cách hơn mười mét...

chớp mắt đã bị rút ngắn.

Lão giả tóc bạc tung một quyền.

Trưởng lão áo xám đánh thẳng một chưởng.

Người thứ ba nghiêng người, bàn tay hóa thành trảo, nhắm thẳng vào vai Lý Cường.

Ba hướng.

Ba thế công.

Không có chút nương tay.

Đây chính là nội gia đỉnh phong.

Một quyền có thể phá đá.

Một chưởng đủ khiến người thường trọng thương.

Một kích toàn lực của ba người phối hợp...

đã vượt xa khả năng chống đỡ của người bình thường.

Nhưng Lý Cường...

chỉ bước lên một bước.

Ầm!

Mặt đất dưới chân ông chấn động.

Nước mưa trên nền xi măng bắn tung lên.

Ba vị trưởng lão đồng thời khựng lại.

Không phải vì Lý Cường đánh trả.

Mà vì trong khoảnh khắc ấy...

một luồng uy áp vô hình đột nhiên xuất hiện.

Chân khí Luyện Khí tầng ba...

như thủy triều dâng lên từ cơ thể ông.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề.

Ba người cảm thấy khí huyết trong cơ thể như bị một bàn tay vô hình đè xuống.

"Không thể..."

Lão giả tóc bạc biến sắc.

Lý Cường ngẩng đầu.

Ánh mắt ông lạnh đến tận xương.

"Ta đã cho các ngươi cơ hội."

Một câu rất nhẹ.

Sau đó...

ông vung tay.

Không rút kiếm.

Không sử dụng Thăng Long Kiếm.

Chỉ là một cái phất tay rất đơn giản.

Nhưng trong màn mưa...

ba luồng sáng bạc đột nhiên xuất hiện.

Kiếm khí!

Vút!

Vút!

Vút!

Ba đạo kiếm khí xé màn mưa.

Nhanh đến mức mắt thường gần như không thể nhìn thấy.

Ba vị trưởng lão chỉ kịp nhìn thấy một đường sáng lạnh lẽo lướt qua trước mắt.

Sau đó...

mọi âm thanh biến mất.

Mưa vẫn rơi.

Gió vẫn thổi.

Nhưng ba bóng người...

đã đứng bất động.

Lý Cường đứng phía trước.

Áo kaki phần phật trong gió.

Ba vị trưởng lão phía sau ông...

vẫn giữ nguyên tư thế lao tới.

Một giây.

Hai giây.

Rồi...

phập.

Ba cái đầu đồng thời rơi xuống nền xi măng.

Máu hòa vào nước mưa.

Ba thân thể nặng nề đổ xuống.

Ầm!

Cả nhà kho chết lặng.

Không một tiếng động.

Năm mươi tay súng...

tất cả đều đứng chết trân.

Nguyễn Gia Huy mở to mắt.

Khuôn mặt vốn còn chút tự tin...

trong nháy mắt trắng bệch.

"Trưởng..."

Hắn không nói hết câu.

Ba vị trưởng lão.

Ba người đã trấn giữ Nguyễn gia nhiều năm.

Ba cao thủ nội gia đỉnh phong.

Chỉ trong một cái phất tay...

đã chết.

Không phải giao chiến hàng chục chiêu.

Không phải giằng co.

Không phải thắng hiểm.

Chỉ một cái phất tay.

Ba đạo kiếm khí.

Ba mạng người.

Lý Cường nhìn ba thi thể dưới màn mưa.

Ánh mắt không hề dao động.

Trong lòng ông cũng không có niềm vui của chiến thắng.

Chỉ có một sự lạnh lẽo.

Bọn họ đã chọn con đường này.

Và đã trả giá.

Ông chậm rãi quay đầu.

Nhìn Nguyễn Gia Huy.

Gia Huy theo bản năng lùi lại.

Một bước.

Hai bước.

Rồi ba bước.

Lý Cường hỏi:

"Con trai ta đâu?"

Không ai trả lời.

Ông tiến lên.

Một bước.

Lại một bước.

Mỗi bước chân rơi xuống nền đất...

đều giống như tiếng chuông gõ vào lòng những người có mặt.

Không ai dám nổ súng.

Không ai dám tiến lên.

Bởi tất cả đều đã nhìn thấy.

Đạn không thể chạm vào người này.

Ba vị trưởng lão không thể ngăn nổi người này.

Vậy bọn họ...

lấy gì để ngăn?

Lý Cường dừng lại trước cửa nhà kho.

Ông nhìn Nguyễn Gia Huy.

"Ta đến đây không phải để giết người."

"Ta chỉ muốn đưa con trai về."

Gia Huy run giọng:

"Ông..."

"Ông rốt cuộc là ai?"

Lý Cường nhìn hắn.

"Ta là ai không quan trọng."

"Quan trọng là..."

ông chỉ tay về phía căn phòng sâu bên trong.

"...con trai ta đang ở đâu?"

Gia Huy không trả lời.

Lý Cường khẽ nhíu mày.

Ngay khoảnh khắc ấy...

từ phía sâu trong nhà kho...

một tiếng động rất nhỏ vang lên.

Keng.

Như tiếng dây xích va vào kim loại.

Lý Cường lập tức quay đầu.

Ánh mắt ông thay đổi.

"Minh."

Trong bóng tối...

một giọng nói yếu ớt vang lên.

"Ba..."

Đôi mắt Lý Cường lập tức lạnh xuống.

Ông bước về phía tiếng gọi.

Nhưng vừa đi được hai bước...

một giọng nói khác từ phía sau vang lên.

"Đứng lại!"

Lý Cường dừng chân.

Nguyễn Gia Huy nhìn ông.

Trên khuôn mặt trắng bệch...

bỗng xuất hiện một tia dữ tợn.

"Ông muốn con trai mình sống..."

"thì giao thanh kiếm ra đây!"

Lý Cường chậm rãi quay đầu.

Mưa từ mái tóc chảy xuống khuôn mặt.

Ánh mắt ông không còn chút nhiệt độ.

"Ngươi..."

"...vẫn chưa hiểu sao?"

Ông đưa tay đặt lên chuôi Thăng Long Kiếm.

Coong...

Thanh kiếm khẽ rung.

Âm thanh ngân lên giữa màn mưa.

"Ta đã bước vào đây..."

"thì không ai có thể dùng con trai ta để ép ta nữa."

Tiếng kiếm ngân càng lúc càng rõ.

Và trong khoảnh khắc ấy...

những người của Nguyễn gia lần đầu tiên hiểu được một điều đáng sợ.

Bọn họ đã bắt nhầm người.

Không phải bắt được điểm yếu của Lý Cường.

Mà là...

đã chạm vào nghịch lân của ông.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.