Chương 95. Trúc Cơ Đan và chiếc nồi áp suất

10 phút đọc
1,820 từ
0 lượt xem

Buổi sáng hôm sau.

Biệt thự Hồ Tây.

Lý Cường thức dậy rất sớm.

Sau khi rửa mặt, ông không ra Hồ Tây tu luyện.

Cũng không đi uống trà.

Mà đi thẳng vào bếp.

Mai Chi đang ngồi bên bàn ăn, trước mặt là một cốc cà phê.

Thấy ông bước vào, cô ngẩng đầu.

— Chú định làm gì vậy?

Lý Cường không trả lời.

Ông mở tủ lạnh.

Lấy ra một bó rau.

Mai Chi nhìn.

— Nấu ăn?

— Không.

Ông đóng tủ lạnh.

Sau đó mở một ngăn tủ khác.

Lần này...

ông lấy ra một chiếc nồi áp suất điện tử loại cao cấp.

Mai Chi nhìn chiếc nồi.

Rồi nhìn Lý Cường.

— ...

— Chú định làm gì?

Lý Cường đặt chiếc nồi lên bàn bếp.

— Luyện đan.

Mai Chi suýt sặc cà phê.

— Cái gì?

— Luyện đan.

— Bằng cái này?

Lý Cường gật đầu.

— Ừ.

Mai Chi nhìn chiếc nồi áp suất.

Một lúc lâu không nói được gì.

Cuối cùng cô hỏi:

— Thế còn lò luyện đan đâu?

Lý Cường bình thản đáp:

— Không có.

— ...

— Ta cũng đang nghĩ xem mua ở đâu.

Mai Chi nhìn ông như nhìn một người vừa từ bệnh viện tâm thần bước ra.

— Chú là Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong.

— Ừ.

— Có phi kiếm.

— Ừ.

— Có truyền thừa thượng cổ.

— Ừ.

— Có thể dùng chân khí đánh nát cả một đám cương thi.

— Ừ.

— Mà bây giờ...

Cô chỉ vào chiếc nồi.

— Chú dùng nồi áp suất nấu Trúc Cơ Đan?

Lý Cường suy nghĩ một lát.

— Nói chính xác thì...

Ông nhìn chiếc nồi.

— Ta đang thử nghiệm.

Mai Chi đặt cốc cà phê xuống.

— Tôi bắt đầu thấy lo cho nền văn minh tu tiên rồi đấy.

Trên bàn bếp nhanh chóng xuất hiện một loạt hộp ngọc.

Địa Linh Chi năm trăm năm.

Tử Vân Thảo bảy trăm năm.

Thanh Ngọc Liên.

Huyết Nguyên Quả.

Một số linh dược chữa thương.

Cùng vài loại linh dược mà Lý Cường chưa từng thấy trong thế giới bên ngoài.

Chúng được lấy từ bí cảnh Ba Vì.

Đặt cạnh chiếc nồi áp suất hiện đại...

trông cực kỳ lạc lõng.

Một bên là linh dược sinh trưởng hàng trăm năm giữa bí cảnh.

Một bên là thiết bị nhà bếp có màn hình điện tử.

Mai Chi khoanh tay đứng nhìn.

— Thật sự được à?

Lý Cường đáp:

— Không biết.

— ...

— Cho nên mới thử.

Mai Chi thở dài.

— Đây là lần đầu tiên tôi thấy người ta dùng phương pháp khoa học để phá hủy một đống linh dược trị giá không biết bao nhiêu tiền.

Lý Cường quay đầu.

— Ai nói ta dùng phương pháp khoa học?

— Chú dùng nồi áp suất.

— Nồi là công cụ.

Ông chỉ vào đầu mình.

— Còn luyện đan nằm ở đây.

Mai Chi im lặng.

Nghe...

cũng có lý.

Nhưng vẫn rất kỳ quái.

Lý Cường lấy ra một chiếc thớt.

Đặt Địa Linh Chi lên.

Ông không dùng dao.

Một tia chân khí mảnh như sợi tóc lướt qua.

Phần rễ già được tách ra.

Phần thân được chia thành nhiều lát cực mỏng.

Mai Chi lập tức chăm chú.

Lúc này cô mới nhận ra...

Lý Cường hoàn toàn không phải đang nấu ăn.

Ông đang luyện đan.

Chiếc nồi chỉ là vật chứa.

Chân khí mới là lửa.

Thần thức mới là nhiệt độ.

Còn dược tính...

được ông khống chế bằng từng sợi linh lực cực kỳ tinh tế.

Lý Cường cho từng loại linh dược vào theo thứ tự.

Không phải cho tất cả cùng lúc.

Địa Linh Chi trước.

Sau đó là Thanh Ngọc Liên.

Rồi Tử Vân Thảo.

Cuối cùng mới là Huyết Nguyên Quả.

Mai Chi nhìn ông.

— Tại sao phải theo thứ tự đó?

— Dược tính xung khắc.

— Nếu cho sai?

— Hỏng.

— Nổ?

Lý Cường nhìn chiếc nồi.

— Có thể.

Mai Chi lập tức lùi ra xa nửa bước.

— Tôi nghĩ tôi nên đứng xa một chút.

— Không cần.

— Nếu nổ thì sao?

— Ta ở đây.

— Còn tôi?

— Cô đứng sau ta.

Mai Chi nhìn bóng lưng ông.

Không hiểu vì sao câu nói rất bình thường ấy lại khiến cô hơi yên tâm.

Lý Cường đóng nắp nồi.

Bíp.

Chiếc nồi bắt đầu hoạt động.

Màn hình điện tử hiện lên mấy chế độ nấu.

Hầm.

Nấu cháo.

Nấu súp.

Thịt.

Đậu.

Mai Chi nhìn.

— Chú chọn chế độ nào?

Lý Cường nhìn màn hình.

Ông nghiên cứu rất nghiêm túc.

Một phút.

Hai phút.

Sau đó...

ông chọn:

Hầm.

Mai Chi nhắm mắt.

— Trời ạ.

Lý Cường hỏi:

— Sao?

— Không có gì.

— Ta thấy chế độ này phù hợp nhất.

— Vâng.

Mai Chi cố nhịn cười.

Một vị tu sĩ Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong.

Một người từng dùng một chưởng nghiền nát cả đám cương thi.

Một người chuẩn bị Trúc Cơ.

Đang đứng trước chiếc nồi áp suất...

chọn chế độ Hầm.

Nếu chuyện này truyền ra giới tu luyện...

không biết sẽ có bao nhiêu người mất niềm tin vào truyền thống luyện đan.

Nhưng ngay khi chiếc nồi bắt đầu nóng...

sắc mặt Lý Cường thay đổi.

Ông ngồi xuống.

Hai tay kết ấn.

Thần thức lập tức bao phủ toàn bộ chiếc nồi.

Bên trong...

linh dược bắt đầu hòa tan.

Không phải bằng nhiệt độ thông thường.

Mà dưới sự khống chế của chân khí.

Địa Linh Chi tỏa ra một luồng khí màu vàng nhạt.

Thanh Ngọc Liên hóa thành một dòng chất lỏng xanh biếc.

Tử Vân Thảo chuyển thành những sợi khí tím.

Huyết Nguyên Quả...

lại biến thành một tia đỏ như máu.

Bốn luồng dược lực va chạm.

Ầm!

Chiếc nồi rung lên.

Mai Chi giật mình.

— Có chuyện gì?

— Bình tĩnh.

Lý Cường nhíu mày.

— Dược lực đang xung đột.

Một luồng chân khí từ lòng bàn tay ông truyền vào.

Chiếc nồi lập tức yên lại.

Bên trong...

bốn luồng dược lực bắt đầu xoay vòng.

Chậm.

Rồi nhanh dần.

Một vòng.

Hai vòng.

Mười vòng.

Hai mươi vòng.

Lý Cường liên tục thay đổi pháp quyết.

Ông không dùng lửa ngoài.

Không dùng chân khí trực tiếp đốt cháy linh dược.

Mà dùng chính áp lực và nhiệt lượng của chiếc nồi làm môi trường.

Còn chân khí của ông...

điều khiển sự biến hóa bên trong.

Một giờ.

Hai giờ.

Ba giờ...

Mai Chi ban đầu còn chăm chú quan sát.

Sau đó bắt đầu buồn ngủ.

Cuối cùng cô chống cằm ngồi bên bàn.

Lý Cường vẫn không nhúc nhích.

Đến gần trưa...

chiếc nồi bỗng phát ra một tiếng.

Bíp!

Màn hình hiện:

Hoàn tất.

Mai Chi lập tức tỉnh ngủ.

— Xong rồi?

Lý Cường mở mắt.

— Chưa biết.

Ông đứng lên.

Mở nắp.

Một luồng khói màu trắng lập tức bay ra.

Căn bếp tràn ngập mùi thơm.

Không giống mùi thuốc.

Cũng không giống mùi thức ăn.

Mà là một mùi rất kỳ lạ.

Thanh.

Mát.

Có chút đắng.

Nhưng phía sau lại có vị ngọt rất sâu.

Mai Chi hít một hơi.

Cả người lập tức tỉnh táo.

— Thơm thật.

Lý Cường nhìn vào nồi.

Bên trong không có viên đan hoàn chỉnh.

Chỉ có một khối dược dịch màu xám tím.

Mai Chi ngơ ngác.

— Đây là Trúc Cơ Đan?

Lý Cường im lặng.

Một lúc sau...

ông nói:

— Không.

Mai Chi thở phào.

— Tôi biết ngay mà.

— Đây là...

Lý Cường lấy một chiếc đũa gỗ khuấy nhẹ.

— Đan dịch.

Mai Chi nhìn ông.

— Vậy bước tiếp theo?

— Cô tránh ra.

— Vì sao?

Lý Cường bình thản nói:

— Ta cần dùng chân khí cô đặc.

Mai Chi lập tức lùi sang bên.

Lý Cường đưa tay.

Toàn bộ đan dịch trong nồi bay lên.

Một quả cầu màu tím xám lơ lửng giữa không trung.

Chân khí từ bốn phương tám hướng hội tụ.

Thần thức ép từng phần dược lực vào nhau.

Quả cầu nhỏ dần.

Từ lớn bằng nắm tay...

thành quả trứng...

rồi bằng ngón tay...

Cuối cùng...

chỉ còn lớn bằng một viên long nhãn.

Ông!

Một tiếng ngân rất nhỏ vang lên.

Quả cầu hóa thành một viên đan hoàn.

Bề mặt đan dược có những đường vân màu vàng.

Lý Cường đưa tay bắt lấy.

Mai Chi nhìn chằm chằm.

— Thành công?

Lý Cường không trả lời.

Ông quan sát viên đan dược rất lâu.

Sau đó dùng thần thức kiểm tra.

Một lúc sau...

ông cười.

— Thành công khoảng bảy phần.

Mai Chi kinh ngạc.

— Bảy phần?

— Dược lực chưa hoàn toàn dung hợp.

— Vậy dùng được không?

Lý Cường lắc đầu.

— Chưa.

Ông đặt viên đan xuống.

— Trúc Cơ là chuyện lớn.

— Không thể dùng một viên đan dược chưa hoàn thiện để đánh cược.

Mai Chi gật đầu.

Cô nhìn chiếc nồi áp suất.

— Vậy chiếc nồi này...

Lý Cường suy nghĩ.

— Không tệ.

— ...

— Có thể dùng tiếp.

Mai Chi bật cười.

— Chú thật sự định biến nó thành lò luyện đan à?

Lý Cường nghiêm túc:

— Nếu làm thêm vài lần...

Ông nhìn chiếc nồi.

— Có lẽ ta sẽ hiểu được nguyên lý.

Mai Chi nhìn ông.

— Chú có biết mình đang làm gì không?

— Không hoàn toàn.

— ...

— Nhưng tu luyện vốn là quá trình thử và hiểu.

Ông cầm viên đan lên.

— Người xưa có lò luyện đan.

— Ta có nồi áp suất.

— Công cụ khác nhau.

— Đạo lý vẫn vậy.

Mai Chi cười đến mức phải quay mặt đi.

Buổi chiều.

Lý Cường không tiếp tục luyện đan.

Ông thu dọn toàn bộ linh dược.

Địa Linh Chi còn lại một phần.

Tử Vân Thảo còn một ít.

Những linh dược khác cũng chưa dùng hết.

Ông không định luyện toàn bộ một lần.

Bảy phần thành công của mẻ đầu tiên đã chứng minh một chuyện.

Linh dược Ba Vì quả nhiên có thể luyện thành đan dược hỗ trợ Trúc Cơ.

Nhưng...

ông vẫn thiếu kinh nghiệm.

Thiếu chính xác.

Thiếu một lò luyện đan thật sự.

Và quan trọng nhất...

ông thiếu hiểu biết về Trúc Cơ.

Lý Cường ngồi xuống.

Mở 《Tu Chân Kiến Văn Lục》.

Ánh mắt dừng lại ở phần ghi chép về Trúc Cơ.

Rất lâu sau...

ông khép sách.

— Không đơn giản.

Mai Chi hỏi:

— Có gì?

— Người tu luyện muốn Trúc Cơ...

Lý Cường nhìn ra Hồ Tây.

— Không chỉ cần linh khí.

— Còn cần căn cơ.

— Tâm cảnh.

— Thân thể.

— Và một cơ duyên thích hợp.

Mai Chi im lặng.

Lý Cường nhìn viên đan dược trên bàn.

Một viên Trúc Cơ Đan chưa hoàn thiện.

Ông không thất vọng.

Ngược lại...

ông cười.

Bởi vì ít nhất ông đã tìm thấy một hướng.

Ba Vì không phải điểm kết thúc.

Nó chỉ là nơi cho ông biết...

Trúc Cơ có thể đến gần đến mức nào.

Còn chiếc nồi áp suất trên bàn...

Lý Cường nhìn nó.

Không hiểu sao ông lại thấy hơi buồn cười.

Nửa đời trước...

ông chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ ngồi trong biệt thự Hồ Tây, dùng linh dược năm trăm năm, chân khí và thần thức...

để luyện Trúc Cơ Đan bằng một thiết bị nhà bếp hiện đại.

Ông cầm chén trà lên.

Nhấp một ngụm.

— Thời đại thay đổi thật rồi.

Mai Chi hỏi:

— Chú đang nói linh khí khôi phục?

— Không.

Lý Cường chỉ vào chiếc nồi.

— Ta đang nói cái này.

Mai Chi bật cười.

Ngoài cửa sổ, Hồ Tây gợn sóng.

Trong căn bếp hiện đại...

một chiếc nồi áp suất nằm im trên mặt bàn.

Bên cạnh nó là một viên đan dược có giá trị mà bất kỳ tu sĩ nào biết được cũng có thể đỏ mắt.

Một sự kết hợp kỳ quặc giữa hai thời đại.

Tu tiên cổ xưa.

Công nghệ hiện đại.

Và một người đàn ông năm mươi tư tuổi đang đứng giữa hai thế giới ấy.

Lý Cường cầm viên Trúc Cơ Đan chưa hoàn thiện lên.

Ánh mắt dần trở nên sâu hơn.

— Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong...

— Trúc Cơ...

Ông khẽ nói:

— Ta sẽ không vội.

Bởi vì ông biết...

cánh cửa càng gần...

thì càng phải bước thật chắc.

Nếu đạo hữu yêu thích “Nghịch Mệnh Phố Cổ”, hãy follow kênh để tiếp tục theo dõi hành trình Lý Cường khám phá thế giới tu tiên và bước tới cảnh giới Trúc Cơ.

--=--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.