Chương 45. Tiên gia thủ đoạn!

6 phút đọc
1,087 từ
0 lượt xem

Mưa vẫn chưa ngừng.

Nước từ mái nhà kho chảy xuống thành từng dòng.

Mùi ẩm mốc, mùi bùn đất và mùi máu nhàn nhạt hòa lẫn trong không khí.

Ba vị trưởng lão Nguyễn gia nằm bất động giữa màn mưa.

Năm mươi tay súng...

không một ai dám bóp cò.

Bởi vì tất cả đều đã hiểu.

Người đàn ông trước mặt...

không phải người mà bọn họ có thể dùng súng đạn để đối phó.

Lý Cường không nhìn bọn họ nữa.

Ánh mắt ông hướng thẳng vào căn phòng phía sâu trong nhà kho.

"Minh."

"Ba đến rồi."

Một tiếng động vang lên.

"Keng..."

Lý Minh bị trói trên một chiếc ghế.

Miệng không bị bịt.

Anh cố ngẩng đầu.

Qua khe cửa, anh nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Áo kaki.

Tóc đen.

Khuôn mặt trẻ hơn rất nhiều so với người cha mà anh vẫn biết.

Nhưng giọng nói ấy...

không thể nhầm được.

"Ba?"

Lý Minh nhìn chằm chằm.

Trong đầu anh hỗn loạn.

Người kia...

thật sự là ba anh sao?

Người cha năm mươi tư tuổi mà anh vừa đưa đến bệnh viện?

Người cha vẫn thường ho trước mặt anh?

Người cha mà anh luôn nghĩ đã già yếu?

Vì sao...

lại có thể đứng giữa một trận địa đầy súng như vậy?

Vì sao những viên đạn lại không thể chạm vào ông?

Vì sao ba vị lão nhân kia...

chỉ trong một cái phất tay...

đã ngã xuống?

Lý Minh không hiểu.

Cũng không dám hiểu.

Lý Cường bước tới cửa phòng.

Hai tên canh giữ Lý Minh lập tức lùi lại.

Một người theo bản năng đưa súng lên.

"Đừng!"

Lý Minh hét lên.

Không phải vì lo cho mình.

Mà vì trong khoảnh khắc ấy...

anh đã tận mắt chứng kiến những gì xảy ra.

Anh biết khẩu súng kia không thể làm gì được cha mình.

Nhưng người cầm súng...

có thể chết.

Lý Cường nhìn người kia.

"Buông súng."

Giọng nói bình tĩnh.

Người đàn ông run tay.

Hắn nhìn về phía ba thi thể ngoài kia.

Cuối cùng...

khẩu súng từ từ hạ xuống.

Lý Cường không nói thêm.

Ông đưa tay.

Một luồng chân khí mỏng manh bay ra.

Sợi dây trói trên người Lý Minh...

tự nhiên đứt tung.

Phựt!

Lý Minh ngây người.

Lý Cường bước tới.

"Đứng lên."

Lý Minh vẫn không nhúc nhích.

"Minh."

"Ba."

Giọng Lý Minh run run.

"Ba... thật sự là ba?"

Lý Cường khựng lại.

Một câu hỏi rất kỳ quặc.

Nhưng ông hiểu.

Đối với con trai mình...

đêm nay thế giới đã hoàn toàn thay đổi.

Ông bước tới.

Đỡ Lý Minh đứng lên.

"Con bị thương ở đâu?"

Lý Minh lắc đầu.

"Không."

"Chỉ hơi đau đầu."

Lý Cường nhìn qua người con trai.

Không có thương tích nghiêm trọng.

Ông thở phào.

Đúng lúc đó...

Lý Minh nhìn xuống đất.

Nhìn ba vị trưởng lão.

Nhìn những viên đạn rơi đầy dưới chân.

Nhìn những người cầm súng đang run rẩy.

Sau đó...

lại nhìn cha mình.

"Ba..."

"Những chuyện này..."

"là ba làm?"

Lý Cường im lặng.

Không trả lời.

Lý Minh nuốt nước bọt.

"Ba..."

"Ba là cái gì vậy?"

Lý Cường khẽ nhíu mày.

"Cái gì là cái gì?"

"Siêu nhân?"

"..."

Lý Cường suýt bật cười.

Trong tình cảnh này...

ông thật sự không biết nên trả lời thế nào.

"Không phải."

"Vậy là..."

Lý Minh nhìn thanh kiếm bên hông cha.

"...tiên?"

Hai chữ cuối cùng gần như bật ra khỏi miệng.

Lý Cường không nói.

Sự im lặng ấy...

đối với Lý Minh...

đã là câu trả lời.

Đúng lúc ấy...

một tên trong nhà kho đột nhiên lao về phía cửa sau.

Hắn muốn chạy.

Lý Cường không quay đầu.

Chỉ đưa một ngón tay.

"Định."

Bóng người kia lập tức đứng cứng đờ.

Hai chân vẫn đang chạy.

Nhưng cả cơ thể giống như bị đóng vào không khí.

Lý Minh nhìn thấy cảnh ấy.

Hai mắt mở lớn.

"Ba..."

Lý Cường quay đầu.

"Ừ?"

"Ba vừa..."

"Ừ."

"Ba làm thế nào?"

"Pháp thuật."

Lý Minh há miệng.

Không nói được gì.

Lý Cường đi tới.

Một tay ông đặt lên vai con trai.

"Đi thôi."

Lý Minh vẫn đứng bất động.

"Đi đâu?"

"Về nhà."

"Nhưng..."

Anh quay đầu nhìn lại.

Những người đang đứng trong nhà kho.

Ba vị trưởng lão.

Những khẩu súng.

Những viên đạn.

Tất cả giống như một cơn ác mộng.

Lý Minh bỗng thấy chân mình mềm nhũn.

Anh lảo đảo.

Lý Cường lập tức đỡ lấy.

"Minh?"

"Ba..."

Giọng Lý Minh yếu dần.

"Con..."

"Con không..."

Anh chưa nói hết câu.

Hai mắt đã tối sầm.

Cả người mềm nhũn.

Ngất đi.

Lý Cường vội đưa tay đỡ lấy con.

"Minh!"

Ông kiểm tra hơi thở.

Vẫn bình thường.

Chỉ là...

bị sốc quá mạnh.

Lý Cường nhìn khuôn mặt con trai đang tái đi.

Trong lòng vừa đau vừa bất đắc dĩ.

Ông đã nghĩ rất nhiều cách để giữ bí mật.

Giấu tu vi.

Giấu thân thể trẻ lại.

Giấu Thăng Long Kiếm.

Giấu tất cả những thứ không thuộc về thế giới bình thường.

Nhưng cuối cùng...

mọi thứ lại bị phá vỡ trong một đêm mưa.

Lý Cường khẽ thở dài.

"Con trai à..."

"Ba vốn không muốn con biết sớm như vậy."

Ông cúi xuống.

Bế Lý Minh lên.

Thân hình ba mươi hai tuổi của con trai...

đối với ông bây giờ không còn nặng nề.

Lý Cường quay người.

Đi ra khỏi nhà kho.

Không ai dám ngăn cản.

Nguyễn Gia Huy đứng chết lặng.

Hắn nhìn bóng Lý Cường đang bế Lý Minh rời đi.

Môi run lên.

"Ông ta..."

"rốt cuộc là thứ gì?"

Không ai trả lời.

Một người đàn ông cầm súng bên cạnh thấp giọng:

"Không phải người."

Gia Huy quay đầu.

"Ngươi nói gì?"

Người kia lập tức im miệng.

Không dám nói nữa.

Bởi ngay cả hắn cũng không biết mình vừa nói đúng hay sai.

Ngoài kia...

Lý Cường bước vào màn mưa.

Mỗi bước chân đều rất ổn định.

Nước mưa rơi xuống.

Nhưng quanh người ông dường như tồn tại một lớp khí vô hình.

Những hạt mưa vừa chạm đến phạm vi ấy...

đã tự động lệch sang hai bên.

Lý Minh nằm trong vòng tay cha.

Không hề tỉnh lại.

Lý Cường cúi đầu nhìn con.

Ánh mắt lạnh lẽo ban nãy dần dịu xuống.

Đối với cả Nguyễn gia...

ông có thể là một người tu tiên đáng sợ.

Có thể là "lão già áo dài".

Có thể là người vừa dùng ba đạo kiếm khí lấy mạng ba vị trưởng lão.

Nhưng đối với người đang nằm trong tay ông...

ông chỉ là cha.

Một người cha đã từng nghĩ mình sắp chết.

Một người cha từng không biết còn bao nhiêu năm để nhìn con trưởng thành.

Một người cha...

vừa bước qua cửa tử.

Và đêm nay...

ông đã hiểu một điều.

Tu tiên không chỉ là cầu trường sinh.

Cũng không chỉ là tranh đoạt cơ duyên.

Có những lúc...

người ta tu hành chỉ để có đủ sức mạnh...

giữ lấy những người mình yêu thương.

Lý Cường nhìn màn mưa trước mặt.

Rồi bước đi.

Không quay đầu.

Phía sau ông...

cảng Phà Đen chìm trong sự im lặng.

Phía trước...

Hà Nội vẫn còn những ánh đèn.

Vẫn còn những con phố.

Vẫn còn cuộc sống bình thường.

Nhưng từ đêm nay...

trong lòng Lý Minh...

cái thế giới mà anh từng tin tưởng...

đã vĩnh viễn không còn giống trước nữa.

Bởi anh đã tận mắt nhìn thấy...

tiên gia thủ đoạn.

Và người thi triển những thủ đoạn ấy...

lại chính là người cha già nua mà anh từng nghĩ mình phải chăm sóc suốt phần đời còn lại.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.