Chương 96. Thứ đang ngủ dưới sông Hồng
Đêm xuống.
Hồ Tây phẳng lặng.
Trong biệt thự, căn bếp đã được dọn sạch.
Chiếc nồi áp suất nằm trên bàn.
Nhìn thế nào cũng chỉ giống một món đồ gia dụng bình thường.
Nhưng bên cạnh nó...
là một chiếc hộp ngọc.
Lý Cường ngồi trước bàn.
Viên đan dược màu tím xám nằm giữa lòng bàn tay.
Sau mẻ luyện đan đầu tiên, ông không lập tức sử dụng.
Ông dành gần một ngày đọc lại những ghi chép của Lam Sơn Phái.
Đồng thời đối chiếu với ký ức từ Thăng Long Nghịch Mệnh Quyết.
Cuối cùng ông phát hiện một vấn đề.
Viên đan dược vừa luyện thành tuy chưa đạt đến phẩm chất hoàn mỹ...
nhưng dược lực đã bắt đầu kết thành đan.
Chỉ cần tiếp tục dùng chân khí tinh luyện...
nó có thể hoàn thiện.
Lý Cường đặt viên đan lên lòng bàn tay.
Thần thức bao phủ.
Chân khí chậm rãi tiến vào.
Một tia.
Hai tia.
Ba tia.
Dược lực bên trong bắt đầu chuyển động.
Những đường vân màu vàng trên bề mặt viên đan dần sáng lên.
Lý Cường tập trung tinh thần.
Không gian trong căn phòng trở nên yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường.
Tích.
Tắc.
Tích.
Một tiếng.
Rồi hai tiếng.
Đến vòng vận chuyển thứ ba mươi sáu...
Ông!
Viên đan rung lên.
Một luồng hương thơm rất nhẹ lan ra.
Lý Cường mở mắt.
— Thành rồi.
Mai Chi đang đọc tài liệu bên cạnh lập tức ngẩng đầu.
— Thành công?
— Ừ.
Ông nhìn viên đan.
Màu sắc đã ổn định.
Đường vân trên bề mặt trở nên rõ ràng hơn.
Dược lực không còn hỗn loạn.
Một mùi hương thanh khiết lan trong phòng.
Không nồng.
Nhưng cực kỳ đặc biệt.
Giống như mùi đất sau cơn mưa.
Lại giống mùi của cây cỏ mọc giữa núi sâu.
Phía sau cùng...
có một tia khí tức khiến tinh thần người ta tỉnh táo.
Mai Chi hít vào một hơi.
Hai mắt lập tức mở lớn.
— Đây là...
Lý Cường gật đầu.
— Trúc Cơ Đan.
Lần này...
không phải đan dịch.
Không phải bán thành phẩm.
Mà là một viên đan dược thực sự.
Lý Cường không vội nuốt.
Ông chỉ nhìn nó.
Ánh mắt có chút cảm khái.
Địa Linh Chi năm trăm năm.
Tử Vân Thảo bảy trăm năm.
Nhiều loại linh dược trong bí cảnh Ba Vì.
Thêm vào đó là chân khí của chính ông.
Cuối cùng...
tất cả kết thành một viên đan nhỏ bé.
Một viên Trúc Cơ Đan.
Thứ mà trong ghi chép của Lam Sơn Phái cũng chỉ được nhắc tới bằng vài dòng ngắn ngủi.
Mai Chi hỏi:
— Mùi này có phải rất đặc biệt không?
Lý Cường gật đầu.
— Có.
— Người bình thường có ngửi thấy không?
— Có.
Mai Chi hơi nhíu mày.
— Vậy...
Lý Cường còn chưa kịp trả lời.
Một luồng gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi vào.
Mùi hương theo gió bay ra.
Len qua hàng cây.
Qua những con phố ven Hồ Tây.
Rồi hòa vào không khí Hà Nội.
Lý Cường lập tức biến sắc.
— Không ổn.
Mai Chi đứng bật dậy.
— Sao vậy?
Ông nhìn ra ngoài cửa.
— Hương đan.
— Nó đang tản ra.
— Thì sao?
Lý Cường nói chậm:
— Nếu ta không thu lại...
— mùi này có thể bay rất xa.
Mai Chi sửng sốt.
— Bao xa?
Lý Cường chưa trả lời.
Ông lập tức đưa tay.
Một tầng chân khí vô hình bao phủ căn phòng.
Cửa sổ đóng lại.
Không khí bị khóa.
Nhưng đã muộn.
Một phần hương đan đã theo gió bay ra ngoài.
Cách biệt thự Hồ Tây hơn mười cây số.
Sông Hồng.
Đêm.
Dòng nước đen ngòm chảy dưới ánh đèn thành phố.
Cầu Chương Dương vắt ngang mặt sông.
Những dòng xe chạy qua cầu không ngừng.
Ánh đèn đỏ trắng kéo thành từng dải.
Không ai biết...
ở sâu dưới lớp nước đục ấy...
có một nơi mà con người chưa từng đặt chân tới.
Một khe đá khổng lồ.
Bùn đất phủ kín.
Rễ cây cổ thụ xuyên qua những lớp đá.
Dưới đáy khe...
có thứ gì đó đang nằm.
Nó đã ngủ rất lâu.
Lâu đến mức...
chính dòng sông cũng thay đổi không biết bao nhiêu lần.
Lớp bùn phủ trên thân thể nó dày đến mức gần như trở thành một phần của đáy sông.
Những sinh vật nhỏ bé sống quanh đó.
Tôm.
Cá.
Lươn.
Những con vật dưới nước...
đã coi nơi ấy như một vách đá tự nhiên.
Không ai biết bên dưới là một sinh mạng.
Không ai biết...
nó từng tồn tại từ bao giờ.
Đột nhiên...
một luồng khí vô hình từ phương xa theo dòng nước và địa khí truyền tới.
Rất yếu.
Nhưng trong bóng tối tuyệt đối...
nó giống như một tia lửa rơi xuống đống tro tàn.
Một chiếc vảy đen dưới lớp bùn...
khẽ động.
Rất nhẹ.
Rắc.
Một mảng bùn rơi xuống.
Bên dưới...
lộ ra màu đen xanh lạnh lẽo.
Một chiếc vảy.
Rồi một chiếc nữa.
Không khí dưới đáy sông đột nhiên trở nên nặng nề.
Đàn cá đang bơi gần đó đồng loạt quay đầu.
Chúng bỏ chạy.
Một con cá lớn bỗng mất phương hướng.
Sau đó...
chết cứng.
Không có thương tích.
Chỉ đơn giản là sinh cơ biến mất.
Hương đan tiếp tục lan.
Mười dặm.
Hai mươi dặm.
Đối với người bình thường...
nó chỉ là một mùi thơm rất nhạt.
Không ai để ý.
Nhưng đối với những sinh vật đã ngủ sâu trong lòng đất...
hoặc những tồn tại có linh tính...
thì hoàn toàn khác.
Dưới đáy sông Hồng...
một nhịp tim vang lên.
Thình.
...
Thình.
...
Thình.
Mỗi nhịp...
nước sông xung quanh lại rung nhẹ.
Trên mặt sông...
những gợn sóng vốn đang trôi theo dòng chảy bỗng xuất hiện một vòng tròn bất thường.
Một vòng.
Hai vòng.
Ba vòng.
Không có gió.
Không có thuyền.
Nhưng mặt nước vẫn rung.
Một chiếc tàu hàng chạy ngang qua.
Thuyền trưởng nhìn mặt sông.
— Kỳ lạ.
Người bên cạnh hỏi:
— Gì vậy?
— Hình như nước vừa xoáy.
— Có đá ngầm à?
— Đoạn này làm gì có.
Chiếc tàu tiếp tục chạy.
Không ai quan tâm.
Dưới đáy sông...
con quái vật mở mắt.
Chỉ mở...
một mắt.
Một con mắt khổng lồ nằm trong bóng tối.
Đồng tử dựng đứng.
Màu mắt không giống bất kỳ loài cá nào.
Cũng không giống mắt của bất kỳ con thú nào mà con người từng biết.
Nó nhìn về phía thượng nguồn.
Rất lâu.
Rồi một ý niệm mơ hồ truyền ra.
Không thành lời.
Chỉ là một cảm giác.
Đan khí.
Một thứ đã biến mất khỏi thế gian từ rất lâu.
Nó cảm nhận được.
Một viên đan dược chứa linh lực tinh thuần.
Một thứ đủ khiến những tồn tại ngủ say hàng trăm năm...
cũng phải chú ý.
Con mắt khổng lồ khép lại.
Nhưng lần này...
nó không ngủ tiếp.
Một chiếc móng vuốt khổng lồ khẽ cử động.
Đáy sông rung lên.
Bùn đất rơi xuống từng mảng.
Một phần thân thể dần lộ ra.
Vảy đen phủ kín.
Kích thước của nó...
lớn đến mức nếu toàn bộ thân thể trồi lên mặt nước...
có lẽ sẽ khiến cả đoạn sông Hồng náo loạn.
Nhưng nó vẫn không đi.
Chỉ nằm đó.
Ngửi.
Cảm nhận.
Chờ đợi.
Như một kẻ đã ngủ quá lâu...
và vừa ngửi thấy mùi thức ăn đầu tiên sau hàng trăm năm.
Biệt thự Hồ Tây.
Lý Cường đột nhiên đứng dậy.
Mai Chi nhìn ông.
— Lại chuyện gì?
Lý Cường không trả lời ngay.
Thần thức của ông lập tức mở rộng.
Một trăm mét.
Hai trăm.
Ba trăm.
Bốn trăm.
Năm trăm mét.
Mọi thứ trong phạm vi thần thức hiện lên rõ ràng.
Nhưng...
không có gì bất thường.
Ông nhíu mày.
Cảm giác vừa rồi không nằm trong phạm vi năm trăm mét.
Nó đến từ rất xa.
Xa hơn rất nhiều.
Lý Cường quay đầu nhìn về phía Đông.
Hướng đó...
là Sông Hồng.
Mai Chi hỏi:
— Chú cảm nhận được gì?
— Không chắc.
— Người?
— Không.
— Tu sĩ?
— Cũng không.
Lý Cường im lặng.
Một lát sau mới nói:
— Có thứ gì đó vừa tỉnh.
Mai Chi hơi biến sắc.
— Ở đâu?
Lý Cường nhìn về phía Sông Hồng.
— Chưa biết.
— Nhưng rất xa.
Ông không lập tức sử dụng phi kiếm.
Không chạy tới.
Không dùng thần thức dò xét bằng mọi giá.
Bởi vì trực giác mách bảo ông...
thứ kia đã ngủ quá lâu.
Nếu nó chỉ vì một viên Trúc Cơ Đan mà tỉnh lại...
thì chắc chắn không phải một sinh vật bình thường.
Lý Cường quay lại nhìn viên đan dược.
Sau đó dùng một chiếc hộp ngọc phong kín nó.
Mùi hương lập tức bị chặn lại.
Căn phòng trở về yên tĩnh.
Nhưng trong lòng ông...
đã không còn bình tĩnh như trước.
Mai Chi hỏi:
— Chúng ta có báo Tổng cục không?
Lý Cường suy nghĩ.
— Chưa.
— Vì sao?
— Hiện tại chỉ là cảm giác.
— Chưa có bằng chứng.
Mai Chi gật đầu.
Lý Cường nhìn ra màn đêm.
— Nhưng từ ngày hôm nay...
— đừng tùy tiện đến gần đoạn sông Hồng dưới cầu Chương Dương.
Mai Chi ghi nhớ.
— Tôi hiểu.
Hai người không nói thêm.
Ngoài kia...
Hà Nội vẫn sáng đèn.
Xe cộ vẫn chạy.
Người dân vẫn đi ăn đêm.
Những quán hàng ven đường vẫn nghi ngút khói.
Cầu Chương Dương vẫn nối hai bờ sông.
Không ai biết...
ngay dưới dòng nước đen đang chảy kia...
một sinh vật cổ xưa vừa thức tỉnh.
Nó chưa xuất hiện.
Chưa tấn công.
Chưa biết đến con người.
Nó chỉ đang cảm nhận một thứ đã biến mất khỏi thế gian từ rất lâu.
Mùi của Trúc Cơ Đan.
Và trong bóng tối sâu dưới lòng sông...
một con mắt khổng lồ lại chậm rãi mở ra.
Lần này...
nó không nhắm lại.
Nếu đạo hữu yêu thích “Nghịch Mệnh Phố Cổ”, hãy follow kênh để theo dõi những bí mật đang dần thức tỉnh dưới lòng Hà Nội.
--=---