Chương 80. Một cái búng tay

7 phút đọc
1,240 từ
0 lượt xem

Chiếc SUV vẫn chạy trên Đại lộ Thăng Long.

Sau cuộc phục kích bất ngờ, Mai Chi đã giảm tốc độ.

Phía trước, một chiếc xe tải màu trắng chắn ngang một phần làn đường.

Ba dị năng giả đứng giữa đường.

Một người hệ tốc độ.

Một người hệ lôi.

Người còn lại là kẻ đứng đầu nhóm sát thủ.

Mai Chi siết chặt vô-lăng.

— Lý Cường, để tôi xử lý.

Lý Cường vẫn ngồi yên ở ghế phụ.

Ông nhìn đám người phía trước qua kính chắn gió.

Không có vẻ gì căng thẳng.

Thậm chí...

còn hơi buồn ngủ.

— Xử lý thế nào?

Mai Chi chưa kịp trả lời.

Người dị năng hệ lôi trên cầu vượt đã giơ tay.

Điện quang lập tức hội tụ.

Một tia sét xé không khí.

ẦM!

Nó đánh thẳng xuống chiếc SUV.

Mai Chi theo bản năng muốn đánh lái.

Nhưng Lý Cường chỉ nhẹ nhàng đưa tay.

— Không cần.

Mai Chi quay sang.

— Không cần?

Lý Cường hạ kính xe xuống.

Gió núi từ xa thổi vào.

Mái tóc ông hơi lay động.

Ông nhìn tia điện đang lao tới.

Rồi...

chỉ búng nhẹ móng tay.

Tách.

Một âm thanh rất nhỏ.

Nhẹ đến mức gần như bị tiếng động cơ nuốt mất.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy...

tia lôi điện đang lao xuống bỗng khựng lại giữa không trung.

Mai Chi mở to mắt.

Tia điện đổi hướng.

Không phải bị đánh bật.

Mà là...

quay ngược lại.

ẦM——!!!

Một đạo lôi điện khủng khiếp đánh thẳng về phía chiếc xe tải màu trắng.

Người điều khiển lôi điện trên cầu vượt biến sắc.

— Không!

Quá muộn.

ẦM!

Chiếc xe tải bị đánh trúng.

Một luồng điện trắng xanh chạy khắp thân xe.

Kính vỡ tung.

Lốp xe nổ.

Toàn bộ khoang máy bùng lên.

BÙM——!

Một quả cầu lửa dựng lên giữa đại lộ.

Ba chiếc xe của nhóm sát thủ phía sau cũng bị luồng điện lan tới.

ẦM!

ẦM!

Hai tiếng nổ liên tiếp vang lên.

Khói đen cuộn lên trời.

Mảnh kim loại văng tung tóe.

Nhưng tất cả đều dừng lại cách chiếc SUV một khoảng.

Không một mảnh kính.

Không một mảnh sắt.

có thể bay tới xe của Lý Cường.

Một lớp chân khí vô hình đã bảo vệ nó từ trước.

Mai Chi ngồi sau tay lái.

Cô nhìn cảnh tượng phía trước.

Sau đó chậm rãi quay sang.

Lý Cường vẫn đang ngồi ở ghế phụ.

Một tay đặt trên thành cửa.

Một tay cầm chén trà giữ nhiệt.

Ông nhấp một ngụm.

— Đi tiếp đi.

Mai Chi:

— ...

Cô mất vài giây mới tìm lại được giọng nói.

— Chú vừa...

— Ừ.

— Búng móng tay?

— Ừ.

— Đánh ngược lôi điện?

— Ừ.

Mai Chi nhìn đám xe đang cháy phía trước.

— Chú có thể làm như vậy?

Lý Cường bình thản:

— Ta chỉ mượn lực của hắn.

— Nhưng đó là lôi điện của hắn!

— Cho nên mới tiện.

Mai Chi im lặng.

Một lúc sau cô mới nói:

— Người ta nói dị năng hệ lôi rất khó đối phó.

Lý Cường gật đầu.

— Đúng.

— Vậy tại sao chú...

Ông quay sang nhìn cô.

— Vì hắn đánh ta trước.

Mai Chi:

— ...

Một câu trả lời vô cùng đơn giản.

Nhưng không hiểu sao...

cô lại cảm thấy rất hợp lý.

Chiếc SUV chậm rãi đi qua khu vực phục kích.

Mai Chi nhìn qua gương chiếu hậu.

Đám xe của sát thủ đã biến thành những khung sắt cháy đen.

Một số người nằm trên mặt đường.

Không ai đuổi theo.

Không ai dám đuổi.

Người dị năng hệ lôi vẫn còn sống.

Nhưng đôi tay hắn run rẩy.

Hắn nhìn chiếc SUV đang dần đi xa.

Trong mắt chỉ còn lại sự kinh hãi.

Hắn không hiểu.

Cũng không thể hiểu.

Đối phương thậm chí không cần xuống xe.

Chỉ một cái búng tay...

đã khiến chính năng lực của hắn quay lại nuốt chửng cả đội.

Trong xe.

Mai Chi lái thêm một đoạn.

Cô mới hỏi:

— Chú biết bọn chúng là ai từ trước?

— Không.

— Nhưng biết chúng sẽ phục kích?

— Không.

— Vậy tại sao chú không xuống xe?

Lý Cường nhìn ra ngoài.

— Ta đang đi Ba Vì.

— Ta không có hứng thú dừng lại giữa đường vì mấy người muốn đánh nhau.

Mai Chi bật cười.

— Nếu không phải chúng tấn công trước?

— Ta sẽ đi qua.

— Nếu chúng tiếp tục tấn công?

— Thì cho chúng biết đường về.

Mai Chi im lặng một lát.

Rồi hỏi:

— Chú có biết ai đứng sau không?

Lý Cường không trả lời ngay.

Ông nhắm mắt.

Một lát sau mới nói:

— Nguyễn gia.

Mai Chi giật mình.

— Chú chắc?

— Không hoàn toàn.

— Vậy sao lại nói Nguyễn gia?

Lý Cường mở mắt.

— Người thuê sát thủ không quan trọng bằng người có lợi ích từ việc ta biến mất.

Mai Chi suy nghĩ.

— Tàn dư Nguyễn gia?

— Có khả năng.

— Nhưng huyết thệ...

— Huyết thệ trói người lập lời thề.

Lý Cường nhìn ra ngoài cửa kính.

— Người ngoài không bị trói.

Mai Chi hiểu ra.

Một lúc lâu không nói gì.

Lý Cường cũng không nói.

Chiếc xe tiếp tục chạy.

Phía trước...

những dãy núi đã hiện rõ hơn.

Khoảng một giờ sau.

Những con đường dẫn vào khu vực Ba Vì bắt đầu hiện ra.

Không khí mát hơn.

Cây cối nhiều hơn.

Những ngôi nhà thưa dần.

Mai Chi hạ kính xe.

Một luồng gió núi ùa vào.

Lý Cường hít một hơi.

Ánh mắt ông hơi thay đổi.

Linh khí.

Không nhiều.

Nhưng rõ ràng...

đậm đặc hơn nội thành.

Ông không nói gì.

Chỉ lặng lẽ cảm nhận.

Mai Chi hỏi:

— Đã đến gần chưa?

— Gần rồi.

— Có phải nơi Đức nói không?

Lý Cường nhìn tấm bản đồ da dê đặt trên đùi.

— Nếu không sai...

ông chỉ về phía những dãy núi phía trước.

— Ở trong đó.

Mai Chi nhìn theo.

Một vùng rừng xanh thẫm trải dài dưới ánh nắng.

Không có nhà.

Không có đường lớn.

Chỉ có núi rừng.

Lý Cường cất bản đồ.

— Đi thêm một đoạn nữa.

Chiếc SUV tiếp tục tiến về phía Ba Vì.

Không ai trong hai người biết rằng...

chuyến đi này sẽ không chỉ là tìm một bí cảnh.

Bởi ngay khi bước qua cánh cửa ấy...

những gì họ từng hiểu về thế giới này sẽ bắt đầu thay đổi.

Ở rất xa phía sau.

Khói vẫn bốc lên từ Đại lộ Thăng Long.

Người đàn ông tóc vàng nằm bên vệ đường.

Hắn còn tỉnh.

Bàn tay run rẩy lấy điện thoại.

Một cuộc gọi được thực hiện.

— Thất bại.

Đầu dây bên kia im lặng.

— Bao nhiêu người?

— Ba xe.

— Còn mục tiêu?

Người đàn ông nhìn theo hướng chiếc SUV đã biến mất.

— Không bị thương.

— Năng lực của chúng ta...

hắn nuốt nước bọt.

— bị hắn phản lại.

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Sau đó một giọng nói lạnh lùng vang lên:

— Không thể nào.

Người đàn ông nhìn đống sắt cháy.

— Tôi cũng từng nghĩ như vậy.

Cuộc gọi kết thúc.

Ở một nơi khác của Hà Nội...

một người trong tàn dư Nguyễn gia đặt điện thoại xuống.

Sắc mặt âm trầm.

Huyết thệ đã khiến họ không dám trực tiếp động vào Lý Cường.

Nhưng họ vẫn tin...

chỉ cần thuê người ngoài,

vẫn có thể giải quyết được vấn đề.

Lần này...

họ đã hiểu sai.

Một sai lầm rất đắt.

Phía trước.

Mây trắng bắt đầu phủ quanh đỉnh núi.

Chiếc SUV chậm rãi tiến vào vùng chân núi Ba Vì.

Lý Cường mở mắt.

Ông cảm nhận được một luồng linh khí rất mỏng đang theo gió núi tràn xuống.

Khóe miệng hơi cong lên.

— Đến rồi.

Mai Chi nhìn ông.

— Ba Vì?

— Ừ.

Ông nhìn về phía rừng núi xanh thẳm.

Trong sâu thẳm nơi đó...

một thứ gì đó đang chờ ông.

Không vội.

Không thúc giục.

Chỉ lặng lẽ tồn tại.

Như đã chờ đợi...

suốt hàng nghìn năm.

Chiếc xe tiếp tục đi.

Cuộc phục kích trên Đại lộ Thăng Long...

đã kết thúc.

Nhưng hành trình thật sự của hai người...

vừa mới bắt đầu.

Nếu đạo hữu yêu thích tiên hiệp đô thị, dị năng và những bí mật ẩn sâu trong núi rừng Việt Nam, hãy follow kênh để không bỏ lỡ những chương tiếp theo.

--=---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.