Chương 97. Quái vật dưới sông Hồng

9 phút đọc
1,743 từ
0 lượt xem

Đêm rằm tháng Chạp.

Trăng treo trên bầu trời Hà Nội.

Không tròn vành vạnh như những đêm giữa mùa thu, nhưng ánh trăng mùa đông vẫn đủ sáng để phủ lên mặt Hồ Tây một lớp bạc nhàn nhạt.

Gió lạnh thổi qua mặt hồ.

Những ngọn cây ven đường lay động.

Biệt thự của Lý Cường chìm trong yên tĩnh.

Trong phòng khách, chiếc hộp ngọc đặt trên bàn.

Bên trong...

là viên Trúc Cơ Đan vừa luyện thành.

Sau sự cố đêm qua, Lý Cường đã đặc biệt dùng ba tầng phong ấn đơn giản để khóa mùi hương của nó.

Thứ này quá đặc biệt.

Ông không muốn lại để hương đan tùy tiện bay ra ngoài.

Mai Chi ngồi cách đó không xa, đang xem tài liệu của Tổng cục.

Còn Lý Cường...

đang uống trà.

Một chén.

Rồi một chén nữa.

Mọi thứ có vẻ bình thường.

Cho đến khi...

Rầm!

Mai Chi đột nhiên ngẩng đầu.

— Chú nghe thấy không?

Lý Cường đặt chén trà xuống.

— Nghe.

Âm thanh rất nhỏ.

Giống như tiếng vật nặng va vào mặt đất.

Nhưng nó không đến từ căn biệt thự.

Mà từ rất xa.

Phía Đông.

Lý Cường đứng dậy.

Bước tới cửa sổ.

Ánh mắt nhìn xuyên qua màn đêm.

Thần thức lập tức lan ra.

Một trăm mét.

Hai trăm.

Ba trăm.

Bốn trăm.

Năm trăm mét.

Không có gì.

Nhưng ngay khi ông chuẩn bị thu thần thức lại...

mặt Hồ Tây bỗng rung lên.

Rất nhẹ.

Mai Chi cũng cảm nhận được.

— Mặt hồ...

Cô bước tới cửa kính.

— Sao tự nhiên lại có sóng?

Lý Cường không trả lời.

Ông nhìn về hướng Sông Hồng.

Cảm giác tối qua...

lại xuất hiện.

Lần này mạnh hơn.

Rất nhiều.

Một thứ gì đó...

đang di chuyển.

Sông Hồng.

Đoạn gần cầu Chương Dương.

Mười một giờ đêm.

Một chiếc thuyền nhỏ đang chạy chậm theo dòng nước.

Người lái thuyền ngáp dài.

Mấy ngày cuối năm, công việc vẫn chưa chịu giảm.

Anh ta vừa định châm một điếu thuốc thì bỗng nghe thấy tiếng động.

Ùng...

Anh quay đầu.

Mặt nước phía sau...

đang dâng lên.

Không phải sóng do gió.

Mà là cả một vùng nước đang nhô lên.

— Cái gì vậy?

Anh ta chưa kịp hiểu.

Một luồng nước lớn đột nhiên đánh ngang.

Chiếc thuyền chao đảo.

Người đàn ông bám chặt vào thành thuyền.

— Mẹ kiếp!

Nước sông vốn đang chảy bình thường...

đột nhiên trở nên cuộn xoáy.

Mực nước tăng nhanh.

Không giống một trận lũ lớn.

Nhưng đủ để khiến những khu vực thấp ven sông bắt đầu ngập.

Những chiếc thuyền neo gần bờ rung lên.

Dây neo căng cứng.

Một số người dân sống gần khu vực bãi sông bắt đầu nghe thấy tiếng nước đập bất thường.

Không ai biết chuyện gì xảy ra.

Chỉ trong vài phút...

một trận đại hồng thủy nhỏ bất ngờ hình thành trên đoạn sông Hồng.

Không có mưa.

Không có bão.

Không có cảnh báo thời tiết tương ứng.

Nhưng nước...

vẫn dâng.

Dưới lòng sông.

Bóng tối sâu hun hút.

Con quái vật cổ xưa đã tỉnh hoàn toàn.

Một con mắt khổng lồ mở ra.

Lần này...

nó không nằm yên nữa.

Thân thể khổng lồ bắt đầu chuyển động.

Lớp bùn tích tụ hàng trăm năm bị cuốn tung.

Đáy sông rung chuyển.

Một vết nứt lớn xuất hiện dưới lớp phù sa.

Rồi...

một chiếc đầu khổng lồ từ từ nhô lên.

Nước sông cuộn thành từng vòng.

Hai chiếc sừng đen cong về phía sau.

Những chiếc vảy phủ kín đầu và cổ.

Mỗi chiếc lớn gần bằng một cánh cửa.

Một phần thân thể trồi lên.

Mười mét.

Hai mươi mét.

Ba mươi mét...

Không ai nhìn thấy toàn bộ.

Bởi phần lớn thân thể vẫn còn chìm trong nước.

Nhưng chỉ riêng đoạn lưng nổi lên...

đã dài hàng chục mét.

Một chiếc vây lớn quét qua mặt sông.

Ầm!

Nước bắn lên cao.

Một con sóng lớn đánh vào bờ.

Con quái vật ngẩng đầu.

Nó không nhìn những chiếc thuyền.

Không nhìn ánh đèn.

Không quan tâm đến con người.

Thứ duy nhất khiến nó chú ý...

là một luồng khí tức cực kỳ mơ hồ đang bay trong đêm.

Đan khí.

Mùi của Trúc Cơ Đan.

Nó đã cảm nhận được.

Từ rất xa.

Con mắt khổng lồ nhìn về phía Tây.

Hồ Tây.

Khí tức ấy...

ở đó.

Cầu Chương Dương rung nhẹ.

Một số phương tiện đang chạy qua cầu bắt đầu giảm tốc.

Tài xế nhìn xuống sông.

— Cái quái gì vậy?

Một người khác lấy điện thoại quay lại.

Nhưng màn hình chỉ ghi được một vùng nước đen ngòm đang cuộn lên.

Không ai nhìn rõ thứ gì bên dưới.

Chỉ có một cái bóng khổng lồ...

lướt qua.

Rồi biến mất.

Một giây sau...

ẦM!

Mặt sông nổ tung.

Một cái đuôi khổng lồ quét ngang.

Nước bắn cao hàng chục mét.

Một chiếc thuyền đánh cá bị hất nghiêng.

Con quái vật lao đi.

Không chậm.

Không hề chậm.

Thân thể dài hàng chục mét xé nước.

Một đường sóng trắng kéo dài phía sau.

Nó không đi theo dòng sông.

Mà...

đi ngược dòng.

Hướng về phía Hồ Tây.

Trong biệt thự.

Lý Cường đột nhiên quay người.

— Nó đến rồi.

Mai Chi lập tức đứng lên.

— Cái gì?

— Thứ dưới sông Hồng.

Cô biến sắc.

— Nó đang tới đây?

Lý Cường gật đầu.

— Đúng.

— Khoảng cách?

Ông nhắm mắt.

Thần thức mở ra.

Năm trăm mét.

Không thấy.

Một kilomet.

Không.

Hai kilomet...

Một luồng khí tức mơ hồ chạm vào thần thức.

Lý Cường lập tức mở mắt.

— Nhanh.

Mai Chi nhìn ông.

— Nhanh thế nào?

Lý Cường không trả lời.

Bởi vì ngay lúc đó...

mặt Hồ Tây bỗng nổi lên một con sóng.

Không lớn.

Nhưng hoàn toàn vô lý.

Gió đang thổi theo hướng khác.

Thế mà mặt hồ lại xuất hiện một đường sóng chạy từ phía Đông tới.

Mai Chi nhìn ra ngoài.

— Nó đã đến Hà Nội?

— Chưa.

Lý Cường nhìn mặt hồ.

— Nhưng nó đang đi rất nhanh.

Ông đưa tay.

Chiếc hộp ngọc trên bàn lập tức bay vào lòng bàn tay.

Ba tầng phong ấn được gia cố thêm một lần nữa.

Mai Chi hỏi:

— Nó muốn gì?

Lý Cường nhìn chiếc hộp.

— Trúc Cơ Đan.

Cô sững người.

— Nó cảm nhận được?

— Ừ.

— Nhưng tôi tưởng chú đã phong ấn mùi rồi.

— Sau khi thành đan...

Lý Cường trầm giọng.

— thứ này không chỉ có mùi.

Ông nhìn về hướng Đông.

— Nó còn có đan khí.

Một thứ mà những sinh vật đã sống hàng trăm năm...

có thể cảm nhận bằng bản năng.

Mai Chi lập tức lấy thiết bị liên lạc.

— Tôi báo Tổng cục.

Lý Cường không ngăn.

— Báo đi.

Mười một giờ hai mươi phút.

Trung tâm giám sát của Tổng cục An ninh Tâm linh.

Hàng loạt màn hình đồng thời xuất hiện cảnh báo.

— Báo cáo!

Một nhân viên đứng bật dậy.

— Mực nước sông Hồng khu vực Chương Dương tăng bất thường!

Một người khác quay lại.

— Bao nhiêu?

— Chưa đến mức đại hồng thủy nghiêm trọng.

— Nhưng tốc độ tăng quá nhanh.

— Có ghi nhận rung chấn không?

— Có.

— Nguồn?

Người nhân viên nhìn màn hình.

Im lặng.

— Không xác định được.

Một chuyên viên khác lập tức nói:

— Có một vật thể cực lớn đang di chuyển trong nước.

— Kích thước?

— Chưa đo chính xác.

— Ước tính?

Người kia nuốt nước bọt.

— Dài...

— Ít nhất ba mươi mét.

Cả phòng im lặng.

Tướng Trần Đạo đang ở phòng bên cạnh lập tức bước vào.

— Xác nhận lại.

— Báo cáo, thiết bị sonar ghi nhận vật thể dài khoảng ba mươi đến bốn mươi mét.

— Là tàu?

— Không.

— Cá voi?

— Không thể.

— Cá sấu?

— Càng không.

Một màn hình hiện lên ảnh nhiệt mờ.

Một bóng đen khổng lồ đang di chuyển trong lòng sông.

Tướng Đạo nhìn vài giây.

— Hướng đi?

— Về phía Tây.

— Nó đi đâu?

Nhân viên nhìn dữ liệu.

Sắc mặt thay đổi.

— Theo tuyến di chuyển...

Anh ta ngẩng đầu.

— Hồ Tây.

Tướng Đạo lập tức hiểu.

Ông cầm điện thoại.

Gọi cho Mai Chi.

— Phượng Hoàng.

— Có tôi.

— Cô đang ở đâu?

— Biệt thự Hồ Tây.

— Lý tiên sinh đâu?

— Ở đây.

— Đừng giao chiến nếu chưa cần thiết.

Mai Chi nhìn Lý Cường.

Ông khẽ lắc đầu.

— Tôi hiểu.

Tướng Đạo nói:

— Tổng cục đang theo dõi.

— Nhưng chúng tôi chưa xác định nó là sinh vật gì.

Lý Cường cầm lấy điện thoại từ tay Mai Chi.

— Tôi cũng chưa biết.

Tướng Đạo im lặng.

— Lý tiên sinh.

— Ừ?

— Nó tới vì viên đan?

— Có khả năng rất cao.

— Anh định làm gì?

Lý Cường nhìn ra Hồ Tây.

— Chờ nó đến.

Tướng Đạo lập tức nói:

— Có cần hỗ trợ không?

— Chưa.

— Nếu có tình huống vượt quá khả năng...

— Tôi sẽ gọi.

Cuộc gọi kết thúc.

Mười một giờ ba mươi phút.

Hồ Tây.

Một chiếc thuyền du lịch đang neo gần bờ.

Người trên thuyền bỗng nghe thấy tiếng động.

Ùng...

Một người bước ra boong.

— Nước gì vậy?

Người bên cạnh nhìn xuống.

Mặt hồ...

đang rung.

Một đường sóng lớn từ giữa hồ lan ra.

Rồi...

một bóng đen khổng lồ vụt qua bên dưới.

Người kia tái mặt.

— Có thứ gì dưới nước!

Nhưng chưa ai kịp nhìn rõ...

bóng đen đã biến mất.

Ở phía xa...

mặt nước lại nổi lên.

Lần này...

nó đang tiến thẳng về phía biệt thự.

Lý Cường đứng ngoài sân.

Mai Chi đứng phía sau.

Gió đêm thổi mạnh.

Ông không rút Thăng Long Kiếm.

Không cần.

Đan điền vận chuyển.

Chân khí Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong chậm rãi lưu chuyển.

Ông nhìn mặt hồ.

Không khí bắt đầu nặng xuống.

Một tiếng gầm rất thấp truyền đến.

Không phải từ trên trời.

Mà từ dưới nước.

Ù...

Mai Chi nuốt nước bọt.

— Nó đến rồi.

Lý Cường gật đầu.

Mặt Hồ Tây phía trước...

đột nhiên tách ra.

Một chiếc đầu khổng lồ từ dưới nước từ từ nhô lên.

Sừng đen.

Vảy đen.

Hai con mắt đỏ sẫm.

Nước chảy xuống từng mảng vảy.

Nó ngẩng đầu.

Nhìn về phía biệt thự.

Nhìn Lý Cường.

Rồi...

nhìn chiếc hộp ngọc trong tay ông.

Hai bên cách nhau hàng trăm mét.

Không ai nói gì.

Một người.

Một quái vật cổ xưa.

Một viên Trúc Cơ Đan.

Gió đêm đột nhiên ngừng lại.

Con quái vật phát ra một tiếng gầm trầm thấp.

Gừrrrr...

Mặt hồ rung chuyển.

Lý Cường vẫn đứng yên.

Ông nhìn nó.

Ánh mắt bình tĩnh.

— Muốn đan?

Con quái vật không hiểu tiếng người.

Nhưng dường như hiểu được ý niệm phát ra từ thần thức.

Nó hạ thấp đầu.

Rồi...

lao thẳng về phía bờ.

ẦM!

Nước Hồ Tây nổ tung.

Một thân thể khổng lồ xé mặt nước.

Lý Cường nhìn cảnh tượng trước mắt.

Chân khí trong cơ thể bắt đầu vận chuyển.

Mai Chi lập tức lùi lại.

— Chú!

Lý Cường chỉ nói một câu:

— Đứng sau ta.

Con quái vật càng lúc càng gần.

Một khoảng cách vài trăm mét...

chớp mắt đã bị rút ngắn.

Nước bắn tung tóe.

Cả mặt hồ như đang nổi giận.

Lý Cường khép bàn tay quanh chiếc hộp ngọc.

Ánh mắt dần trở nên lạnh.

— Đan dược có thể cho.

— Nhưng...

ông nhìn con quái vật đang lao tới.

— Muốn lấy bằng cách cướp...

Một luồng uy áp của Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong chậm rãi lan ra.

— Thì phải xem ngươi có bản lĩnh hay không.

Trên mặt Hồ Tây...

một cuộc va chạm giữa người tu luyện và sinh vật cổ xưa...

sắp sửa bắt đầu.

Nếu đạo hữu yêu thích “Nghịch Mệnh Phố Cổ”, hãy follow kênh để theo dõi cuộc đối đầu giữa Lý Cường và quái vật cổ xưa dưới sông Hồng.

--=---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.