Chương 35: Luyện hóa Thăng Long Kiếm, kiếm khí chấn động Hồ Tây

8 phút đọc
1,434 từ
0 lượt xem

Đêm đã khuya.

Biệt thự ven Hồ Tây chìm trong yên tĩnh.

Ngoài cửa sổ, mặt hồ đen như một tấm gương khổng lồ, thỉnh thoảng có gió lướt qua, tạo thành những gợn sóng nhỏ dưới ánh đèn thành phố.

Lý Cường ngồi một mình bên bàn trà.

Trước mặt ông...

là thanh đoản kiếm gỉ sét.

Nó nằm im trên mặt bàn.

Thoạt nhìn chẳng khác gì một món đồ sắt cũ kỹ bị vứt quên trong kho nhiều năm.

Nhưng Lý Cường biết.

Nó không bình thường.

Ông đưa tay cầm lấy chuôi kiếm.

Lạnh.

Một luồng khí lạnh rất mỏng lập tức truyền từ thân kiếm vào lòng bàn tay.

Lý Cường khẽ nhíu mày.

Đó không phải âm khí.

Mà là một loại khí tức sắc bén.

Giống như...

một con dao đã nằm trong vỏ quá lâu, nhưng chỉ cần rút ra nửa tấc, vẫn có thể khiến người ta cảm thấy hàn quang.

Ông đặt kiếm ngang trên hai đầu gối.

"Để xem..."

"rốt cuộc ngươi đã từng là thứ gì."

Lý Cường nhắm mắt.

Thần niệm chậm rãi lan ra.

Chân khí trong đan điền cũng theo tâm niệm vận chuyển.

Một luồng chân khí mỏng như sợi tơ từ kinh mạch chạy xuống cánh tay.

Sau đó...

tràn vào thân kiếm.

Ầm!

Trong đầu Lý Cường lập tức vang lên một tiếng kiếm minh.

Ông mở mắt.

Thanh kiếm vẫn nằm yên.

Nhưng khí tức trên nó đã thay đổi.

Lớp gỉ bên ngoài khẽ rung.

Một mảng gỉ nhỏ rơi xuống mặt bàn.

Lý Cường nhìn nó.

Không vội vàng.

Ông tiếp tục vận chuyển chân khí.

Từng chút.

Từng chút một.

Không giống đánh nhau.

Cũng không giống sử dụng pháp thuật.

Luyện hóa một món pháp khí giống như mở một cánh cửa đã bị khóa rất lâu.

Không thể dùng sức đập phá.

Phải tìm đúng chỗ.

Đúng cách.

Đúng thời điểm.

Chân khí của Lý Cường từng vòng thấm vào thân kiếm.

Mỗi lần đi qua...

một phần khí tức xa lạ lại bị đẩy ra ngoài.

Lớp gỉ trên thân kiếm bắt đầu bong ra.

Tách.

Một mảng.

Tách.

Lại một mảng.

Những mảnh gỉ rơi xuống bàn, phát ra tiếng động rất nhỏ.

Lý Cường không nói gì.

Trán dần xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng.

Luyện Khí tầng hai...

chân khí vẫn còn quá ít.

Muốn luyện hóa một món pháp khí bị phong ấn nhiều năm rõ ràng không phải chuyện đơn giản.

Mỗi một lần vận chuyển chân khí...

ông đều phải cực kỳ cẩn thận.

Nếu mạnh tay quá, khí tức trong kiếm sẽ phản chấn.

Nếu yếu quá, căn bản không thể tiến vào bên trong.

Lý Cường thử đi thử lại.

Một canh giờ.

Hai canh giờ.

Ngoài cửa sổ...

mặt hồ đã hoàn toàn chìm vào bóng đêm.

Đèn đường phản chiếu xuống nước.

Từng vệt sáng lay động.

Trong phòng...

Lý Cường vẫn ngồi bất động.

Thanh kiếm nằm giữa hai tay ông.

Bỗng nhiên...

"Coong..."

Một tiếng kiếm ngân rất khẽ vang lên.

Lý Cường mở mắt.

Ông cảm nhận được.

Lớp phong ấn trên thanh kiếm...

đã xuất hiện một khe hở.

Không lớn.

Chỉ vừa đủ để một tia thần niệm của ông tiến vào.

Nhưng ngay khoảnh khắc thần niệm chạm tới nơi sâu nhất...

Lý Cường sững người.

Một hình ảnh cổ xưa vụt qua trong đầu.

Không rõ ràng.

Không có người.

Không có lời nói.

Chỉ có một thanh kiếm...

đứng giữa màn mưa.

Sau đó là thành trì cổ.

Một dòng nước.

Một vùng đất phương Nam.

Rồi tất cả biến mất.

Lý Cường lập tức thu thần niệm.

Tim đập nhanh hơn vài nhịp.

Ông ngồi yên.

Rất lâu.

"Chẳng lẽ..."

thanh kiếm này từng có chủ nhân?

Ông không biết.

Cũng không thể xác định những hình ảnh vừa rồi là ký ức của thanh kiếm, hay chỉ là tàn niệm còn sót lại trong phong ấn.

Nhưng có một điều chắc chắn.

Nó đã từng trải qua một thời đại rất xa.

Mà thời đại ấy...

không thuộc về thế giới mà Lý Cường từng biết.

Ông nhìn thanh kiếm.

Ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.

"Đã vào tay ta..."

"thì từ hôm nay..."

"ngươi có tên."

Ông đưa tay vuốt nhẹ lên lớp gỉ đã bong gần hết.

Bên ngoài cửa sổ là Hồ Tây.

Bên ngoài Hồ Tây...

là Hà Nội.

Một thành phố đã tồn tại hơn nghìn năm.

Một thành phố mà ông đã sống hơn nửa đời người.

Ông nghĩ tới con đường mình đã đi.

Nghĩ tới Thăng Long.

Nghĩ tới bộ công pháp đầu tiên mình nhận được.

Nghĩ tới những thứ đang dần thức tỉnh dưới lớp đời sống bình thường này.

Lý Cường chậm rãi nói:

"Thăng Long."

"Thanh kiếm này..."

"gọi là Thăng Long Kiếm."

Ngay khi cái tên rơi xuống...

thanh kiếm bỗng rung lên.

Coong!

Một tiếng kiếm ngân vang lên.

Không lớn.

Nhưng trong căn phòng yên tĩnh...

nó trong trẻo đến lạ.

Lý Cường khựng lại.

Sau đó bật cười.

"Ngươi cũng thích cái tên này?"

Thanh kiếm không trả lời.

Nhưng lớp gỉ cuối cùng trên thân kiếm...

bắt đầu rơi xuống.

Từng mảng.

Từng mảng.

Rơi đầy mặt bàn.

Một lúc sau...

Lý Cường chợt im bặt.

Ông nhìn thanh kiếm trong tay.

Không còn gỉ sét.

Không còn vẻ cũ kỹ.

Một thân kiếm dài hơn hai thước, màu bạc trắng hiện ra dưới ánh đèn.

Không hoa văn.

Không trang sức.

Không cầu kỳ.

Chỉ có một đường kiếm đơn giản, thanh nhã mà lạnh lẽo.

Lưỡi kiếm mỏng.

Sắc.

Ánh sáng từ ngoài cửa sổ xuyên qua rèm cửa, rơi lên thân kiếm.

Một vệt sáng lạnh lập tức chạy dọc theo lưỡi kiếm.

Giống như ánh trăng nằm trên mặt hồ.

Lý Cường đưa ngón tay đến gần.

Chưa chạm vào.

Ông đã cảm nhận được một tia sắc bén.

"Thật sắc."

Ông không thử chém bất cứ thứ gì.

Chỉ dùng thần niệm quét qua.

Thân kiếm dường như vẫn còn một tầng lực lượng bị phong ấn.

Ông có thể cảm nhận được nó.

Nhưng không thể mở ra.

Ít nhất...

với tu vi Luyện Khí tầng hai hiện tại...

ông chưa đủ sức.

Lý Cường không thất vọng.

Ngược lại còn nhẹ nhàng thở ra.

Nếu một thanh kiếm vừa luyện hóa đã có thể tùy ý sử dụng toàn bộ uy lực...

đó mới là chuyện đáng sợ.

Tu hành không phải nhặt được bảo vật rồi lập tức vô địch.

Bảo vật có cảnh giới của bảo vật.

Người sử dụng cũng có cảnh giới của người sử dụng.

Muốn khống chế nó...

trước hết phải đủ mạnh.

Lý Cường đặt Thăng Long Kiếm lên bàn.

Ông nhìn nó hồi lâu.

Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác rất kỳ lạ.

Từ ngày nhận được Thăng Long Nghịch Mệnh Quyết...

ông vẫn luôn có cảm giác mình chỉ đang đứng trước cánh cửa.

Bên ngoài cánh cửa là một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Còn ông...

chỉ mới đưa một chân vào.

Nhưng hôm nay...

ông đã có thanh kiếm đầu tiên của mình.

Không phải kiếm mua ở cửa hàng.

Không phải kiếm đồ cổ.

Mà là một thanh kiếm thật sự thuộc về thế giới tu hành.

Lý Cường đưa tay.

Thăng Long Kiếm lập tức khẽ rung.

Ông thử dùng thần niệm nâng nó lên.

Vù!

Thanh kiếm bay khỏi mặt bàn.

Chỉ cao khoảng một thước.

Nhưng nó đứng giữa không trung rất ổn định.

Lý Cường nhìn nó.

Khóe miệng nhếch lên.

"Thành công rồi."

Ông điều khiển kiếm xoay một vòng.

Thanh kiếm lướt qua không khí.

Không phát ra tiếng.

Sau đó chậm rãi trở về trước mặt ông.

Chân khí trong đan điền giảm đi một chút.

Lý Cường lập tức cảm nhận được.

Quả nhiên...

ngự kiếm không phải chuyện đơn giản.

Với tu vi hiện tại, nếu duy trì quá lâu...

chân khí sẽ nhanh chóng tiêu hao.

Ông thu kiếm.

"Xem ra vẫn phải tu luyện."

Lý Cường nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bầu trời phía Đông đã bắt đầu hơi bạc.

Một đêm đã trôi qua.

Ông không cảm thấy buồn ngủ.

Ngược lại...

trong lòng có một loại hưng phấn rất lâu rồi ông chưa từng có.

Năm mươi tư tuổi.

Ông từng nghĩ cuộc đời mình đã đi quá nửa.

Những thứ còn lại...

chẳng qua là sống thêm vài năm, chăm sóc bản thân, chờ ngày cuối cùng đến.

Nhưng bây giờ...

trước mặt ông là một con đường hoàn toàn mới.

Có tu luyện.

Có pháp khí.

Có những thế lực ẩn giấu dưới lòng thành phố.

Có những người mà cả đời trước ông chưa từng biết họ tồn tại.

Và có một thanh kiếm...

mang tên Thăng Long.

Lý Cường cầm kiếm đứng bên cửa sổ.

Ánh bình minh đầu tiên từ phía xa xuyên qua màn mây.

Rơi xuống thân kiếm.

Ánh bạc lóe lên.

Trong khoảnh khắc ấy...

thanh kiếm sáng như ánh trăng cuối cùng còn sót lại trước bình minh.

Lý Cường nhìn nó.

Rồi khẽ nói:

"Thăng Long."

"Đường của ta..."

"mới thật sự bắt đầu."

Ông thu kiếm vào trong tay áo.

Không ai biết đêm nay...

một thanh kiếm đã thức tỉnh trong căn biệt thự bên Hồ Tây.

Càng không ai biết...

cái tên Thăng Long Kiếm rồi sẽ xuất hiện ở đâu đó trong thế giới tu hành Hà Nội.

Nhưng hiện tại...

nó chỉ thuộc về một người.

Lý Cường.

Một lão già năm mươi tư tuổi...

đang từng bước bước vào một thế giới mà trước đây ông từng nghĩ chỉ tồn tại trong tiểu thuyết.

Nếu đạo hữu yêu thích “Nghịch Mệnh Phố Cổ”, hãy follow kênh để tiếp tục đồng hành cùng Lý Cường trên con đường khám phá thế giới tu tiên ẩn giấu giữa lòng Hà Nội.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.