Chương 70. Tiếng gầm dưới đáy Hồ Tây
Bảy ngày bế quan.
Đến sáng ngày thứ bảy, Lý Cường đã bước vào Luyện Khí tầng năm.
Nhưng ông không lập tức rời khỏi căn phòng.
Chân khí trong cơ thể vừa hoàn thành một lần chuyển hóa.
Kinh mạch rộng hơn.
Thần thức cũng trở nên rõ ràng hơn.
Lý Cường ngồi yên giữa trận pháp, lặng lẽ cảm nhận từng thay đổi nhỏ trong cơ thể.
Bên ngoài cửa sổ, Hồ Tây chìm trong ánh sáng ban mai.
Mặt hồ phẳng lặng.
Những chiếc thuyền nhỏ trôi chậm trên mặt nước.
Tiếng người từ xa vọng lại.
Tất cả bình thường đến mức chẳng có gì đáng để ý.
Lý Cường khép mắt.
Thần thức theo bản năng tỏa ra.
Năm trăm mét.
Sáu trăm mét.
Rồi tiếp tục lan xuống.
Lúc trước, ông chỉ có thể cảm nhận linh khí quanh mặt hồ.
Nhưng sau khi đột phá...
cảm giác ấy trở nên khác hẳn.
Hồ Tây trong thần thức không còn là một mặt nước đơn thuần.
Nó giống như một cơ thể khổng lồ.
Mặt hồ là lớp da.
Dòng nước là những mạch chảy.
Còn bên dưới...
có thứ gì đó đang vận động rất chậm.
Lý Cường hơi nhíu mày.
Ông không cố ý tìm kiếm.
Chỉ thuận theo dòng nước mà cảm nhận.
Thần thức men theo một mạch nước ngầm.
Đi xuống.
Mười mét.
Hai mươi mét.
Ba mươi mét.
Càng xuống sâu, linh khí càng trở nên lạnh.
Không phải cái lạnh của nước.
Mà là một loại khí tức khiến thần thức cũng cảm thấy nặng nề.
Lý Cường lập tức giảm tốc độ.
Ông có cảm giác mình đang đi vào một nơi không nên tùy tiện bước chân tới.
Nhưng chính lúc ấy...
một luồng nước ngầm đột nhiên đổi hướng.
Thần thức của ông bị kéo theo.
Trong khoảnh khắc.
Không gian trước mắt như mở rộng.
Lý Cường nhìn thấy một vùng tối đen.
Không có cá.
Không có đá.
Không có bùn.
Chỉ có một màn tối vô tận.
Ở giữa màn tối ấy...
là một đường sáng.
Rất mỏng.
Nhưng kéo dài hàng trăm mét.
Giống như một bức tường vô hình đang nằm ngang dưới đáy hồ.
Lý Cường dừng lại.
— Đây là...
Ông chưa kịp suy nghĩ.
Thần thức đã chạm vào nó.
Ầm!
Không có tiếng nổ trong căn phòng.
Nhưng trong đầu Lý Cường...
một tiếng chấn động khủng khiếp vang lên.
Thần thức của ông lập tức rung chuyển.
Một lớp rào chắn khổng lồ hiện ra.
Không phải trận pháp mà ông từng biết.
Nó giống như một tầng năng lượng được dựng lên từ vô số đường khí đan xen.
Cổ xưa.
Dày đặc.
Vững chắc đến mức khiến Lý Cường có cảm giác...
ngay cả một người mạnh hơn ông rất nhiều cũng chưa chắc phá được.
Ông lập tức muốn rút thần thức.
Nhưng đã muộn.
Bởi từ phía bên kia lớp rào chắn...
một âm thanh truyền ra.
Rất thấp.
Rất xa.
Nhưng rõ ràng.
Gừ...
Lý Cường cứng người.
Đó không phải tiếng nước.
Cũng không phải tiếng đá va vào nhau.
Là tiếng của một sinh vật.
Một sinh vật sống.
Ông ngừng thở.
Thần thức bất động.
Bên kia lớp rào chắn...
lại vang lên một tiếng.
GẦM——!
Lần này mạnh hơn.
Cả vùng nước dường như rung lên.
Trong căn phòng trên mặt đất, sáu viên đá trận pháp đồng thời phát ra tiếng cạch.
Một viên linh thạch đặt bên cạnh nứt ra.
Lý Cường mở mắt.
Sắc mặt ông lần đầu tiên trở nên nghiêm trọng.
Ông lập tức cắt thần thức khỏi mạch nước.
Cảm giác lạnh lẽo biến mất.
Căn phòng trở lại yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường.
Tích tắc.
Tích tắc.
Lý Cường ngồi bất động.
Mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương.
Không phải vì sợ.
Mà vì ông vừa nhận ra...
thứ nằm dưới Hồ Tây có thể lớn hơn tất cả những gì mình từng tưởng tượng.
Ông đứng dậy.
Đi tới cửa sổ.
Nhìn mặt hồ.
Mặt nước vẫn bình lặng.
Một con chim sà xuống, chạm nhẹ vào mặt nước rồi bay lên.
Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy dưới đó tồn tại một thứ khủng khiếp.
Lý Cường nhìn rất lâu.
— Ngươi là thứ gì?
Không có câu trả lời.
Chỉ có gió thổi qua mặt hồ.
Một lát sau.
Mai Chi từ tầng dưới đi lên.
Cô vừa bước qua cửa đã nhận ra vẻ khác thường trên mặt ông.
— Có chuyện gì?
Lý Cường không trả lời ngay.
Ông hỏi:
— Tổng cục có hồ sơ nào về đáy Hồ Tây không?
Mai Chi hơi bất ngờ.
— Hồ Tây?
— Ừ.
— Có một số tài liệu về địa chất, thủy văn và những sự kiện dị thường trong lịch sử.
— Dị thường?
— Những chuyện không giải thích được.
Lý Cường quay lại.
— Ví dụ?
Mai Chi suy nghĩ.
— Những vùng nước mất cá hàng loạt.
— Một số thiết bị đo dưới nước bị hỏng bất thường.
— Có vài báo cáo cũ về tiếng động dưới lòng hồ.
Lý Cường im lặng.
— Tiếng động?
— Vâng.
Mai Chi nhìn ông.
— Nhưng đều bị đánh giá là hiện tượng địa chất hoặc tiếng vọng dưới nước.
Lý Cường không nói gì.
Trong đầu ông lại vang lên tiếng gầm vừa rồi.
GẦM——!
Không giống tiếng vọng.
Không giống địa chất.
Đó là tiếng của một sinh vật.
Một sinh vật đã ngủ ở đó...
không biết bao lâu.
Mai Chi hỏi:
— Chú phát hiện gì?
Lý Cường nhìn cô.
Ông có thể nói.
Nhưng cuối cùng chỉ lắc đầu.
— Chưa chắc chắn.
Đây là lần đầu tiên ông cố ý giữ lại một phát hiện với Mai Chi.
Không phải vì không tin cô.
Mà bởi chính ông cũng chưa hiểu mình vừa chạm vào thứ gì.
Nếu nói ra quá sớm...
chỉ khiến Tổng cục lập tức đưa người xuống hồ.
Mà ông không biết bên dưới kia có chuyện gì.
Một phong ấn tồn tại hàng trăm, thậm chí hàng nghìn năm...
ắt hẳn có lý do.
Lý Cường nói:
— Cháu tạm thời đừng báo chuyện này.
Mai Chi nhìn ông vài giây.
Rồi gật đầu.
— Được.
Cô không hỏi thêm.
Đó cũng là lần đầu tiên giữa hai người hình thành một kiểu tin tưởng mới.
Không phải tin tưởng tuyệt đối.
Mà là biết khi nào cần giữ im lặng.
Đêm xuống.
Lý Cường lại đứng bên Hồ Tây.
Một mình.
Ông không dùng thần thức dò xuống nữa.
Chỉ nhìn mặt nước.
Ánh trăng trải thành một dải bạc.
Gió đêm lay động những gợn sóng nhỏ.
Hồ Tây trông hiền hòa như chưa từng có gì xảy ra.
Nhưng Lý Cường biết...
bên dưới mặt nước ấy có một cánh cửa.
Và phía sau cánh cửa...
có một sinh vật cổ xưa đang ngủ.
Ông không biết nó là yêu thú.
Linh thú.
Hay một thứ hoàn toàn khác.
Càng không biết tại sao nó bị phong ấn.
Nhưng ông biết một điều.
Không được tùy tiện phá phong ấn.
Lý Cường quay người.
— Ngủ tiếp đi.
Ông nói với mặt hồ.
— Ta cũng chưa muốn gặp ngươi.
Gió thổi qua.
Mặt nước gợn lên.
Rất nhẹ.
Rồi...
ở nơi sâu nhất dưới đáy hồ,
một đôi mắt khổng lồ chậm rãi mở ra trong bóng tối.
Chỉ một thoáng.
Sau đó lại khép lại.
Không ai trên bờ nhìn thấy.
Không ai biết.
Ngoại trừ một người.
Lý Cường.
Và từ đêm ấy...
Hồ Tây trong mắt ông không còn chỉ là một hồ nước.
Nó là một bí mật.
Một bí mật mà ngay cả ông...
cũng chưa đủ sức để mở.
Nếu đạo hữu yêu thích những câu chuyện tiên hiệp đô thị, hãy follow kênh để không bỏ lỡ những chương tiếp theo.
--==--