Chương 74. Thăng Long Đại Thủ Ấn

6 phút đọc
1,187 từ
0 lượt xem

Đức vừa bước ra khỏi nhà kho thì dừng lại.

Ông nhìn Lý Cường.

Rồi nhìn ba đại pháp sư đang đứng phía xa.

Bầy cương thi nằm la liệt trên nền đất.

Không khí vẫn còn nồng mùi âm khí.

Đức thấp giọng:

— Cường...

— Hử?

— Chuyện này xong chưa?

Lý Cường chưa trả lời.

Ông đứng giữa bến cảng.

Gió từ sông Hồng thổi tung vạt áo.

Ánh đèn xa xa hắt xuống mặt đất những mảng sáng tối đan xen.

Ba đại pháp sư tưởng rằng Lý Cường sẽ tiếp tục dùng thanh kiếm bạc kia.

Người cầm trượng nhìn Thăng Long Kiếm bên hông ông, ánh mắt hiện lên vẻ cảnh giác.

— Ngươi muốn làm gì?

Lý Cường nhìn hắn.

— Đêm nay ta đã dùng kiếm đủ rồi.

Người phụ nữ cười lạnh.

— Không có kiếm, ngươi còn có thể làm gì?

Lý Cường không đáp.

Ông đưa tay phải lên.

Bàn tay mở ra.

Chân khí trong cơ thể chậm rãi vận chuyển.

Không có kiếm quang.

Không có tiếng nổ.

Chỉ có một luồng khí tức vô hình bắt đầu lan ra.

Đức đứng bên cạnh đột nhiên cảm thấy ngực mình nặng xuống.

Ông ngẩng đầu.

Bầu trời phía trên cảng Khuyến Lương vốn chỉ có mây đen.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy...

những đám mây bắt đầu chuyển động.

Rất chậm.

Sau đó càng lúc càng nhanh.

Gió ngừng thổi.

Mặt sông Hồng vốn đang cuộn sóng bỗng nhiên phẳng lặng một cách kỳ lạ.

Ba đại pháp sư đồng thời ngẩng đầu.

Người trẻ tuổi biến sắc.

— Không đúng...

Người phụ nữ nhìn lên trời.

— Đây là cái gì?

Người cầm trượng không nói được câu nào.

Bởi vì phía trên bọn họ...

một bóng bàn tay khổng lồ đang dần hiện ra.

Ban đầu chỉ là một đường viền mờ nhạt.

Sau đó là lòng bàn tay.

Năm ngón tay.

Khớp xương.

Từng đường vân trên lòng bàn tay đều được cấu thành từ chân khí.

Nó không phải một bàn tay thật.

Mà là một bàn tay được chân khí ngưng tụ.

Nhưng uy áp nó phát ra...

lại giống như một ngọn núi đang từ trên trời ép xuống.

Đức há miệng.

— Cái này...

Lý Cường vẫn đứng yên.

Sắc mặt bình tĩnh.

Trong đầu ông hiện lên vài chữ cổ mà mình từng vô tình nhìn thấy trong truyền thừa.

Thăng Long Đại Thủ Ấn.

Một loại pháp ấn lấy chân khí làm nền.

Lấy thần thức làm dẫn.

Không cần pháp khí.

Không cần phù chú.

Không cần trận pháp.

Chỉ cần người thi pháp có đủ chân khí và thần thức để duy trì hình thái.

Lý Cường vốn chưa từng thử.

Đêm nay...

ông vừa đúng lúc muốn biết nó mạnh đến đâu.

Người cầm trượng cuối cùng cũng tỉnh lại.

Hắn hét:

— Liên thủ!

Ba người đồng thời vận pháp.

Hắc khí từ cơ thể họ bùng lên.

Những cương thi trên mặt đất đột nhiên đứng dậy.

Hàng chục thân thể cùng lúc ngẩng đầu.

Hắc khí nối liền thành một mạng lưới.

Một con.

Mười con.

Hai mươi con.

Rồi toàn bộ bầy cương thi đồng loạt lao về phía Lý Cường.

Ba đại pháp sư cũng đồng thời kết ấn.

Một màn hắc vụ khổng lồ cuộn lên.

Trong màn hắc vụ...

những khuôn mặt dữ tợn lần lượt xuất hiện.

Tiếng khóc.

Tiếng gào.

Tiếng rít.

Tất cả hòa thành một thứ âm thanh khiến người bình thường chỉ nghe thôi cũng đủ mất ngủ nhiều ngày.

Người phụ nữ hét:

— Giết hắn!

Lý Cường nhìn lên trời.

Bàn tay khổng lồ đã hoàn toàn thành hình.

Ông khẽ nói:

— Xuống.

Một chữ.

Rất nhẹ.

Nhưng giống như có một đạo thiên lôi nổ giữa đất trời.

ẦM——!

Thăng Long Đại Thủ Ấn...

giáng xuống.

Không nhanh.

Thậm chí còn có thể nhìn thấy rõ từng ngón tay đang ép xuống.

Nhưng chính vì nó quá lớn...

nên không có nơi nào để tránh.

Một trăm mét.

Năm mươi mét.

Hai mươi mét.

Bóng tối bao phủ toàn bộ cảng.

Ba đại pháp sư ngẩng đầu.

Trong mắt họ...

chỉ còn một bàn tay khổng lồ.

Người cầm trượng tuyệt vọng gào lên:

— Không!

ẦM!!!

Mặt đất rung chuyển.

Một vòng chấn động khủng khiếp quét ngang bến cảng.

Những chiếc container cũ bị hất tung.

Cửa kính của nhà kho vỡ vụn.

Bụi đất bốc lên thành một cột khổng lồ.

Mặt đất dưới bàn tay lõm xuống.

Toàn bộ hắc khí...

biến mất.

Bầy cương thi...

biến mất.

Ba đại pháp sư...

cũng biến mất.

Không có tiếng kêu kéo dài.

Không có cuộc giằng co.

Chỉ trong một khoảnh khắc...

tất cả bị sức mạnh khủng khiếp của chân khí nghiền nát.

Khi bụi đất dần lắng xuống...

giữa nền đất chỉ còn một vùng cháy xém.

Những thứ từng là cương thi...

đã hóa thành tro bụi.

Ba đại pháp sư cũng không còn hình dạng.

Một cơn gió từ sông Hồng thổi qua.

Tro bụi bay lên.

Rồi tan vào bóng đêm.

Đức đứng cách đó hơn mười mét.

Miệng há hốc.

Ông nhìn vùng đất trước mặt.

Rồi nhìn Lý Cường.

— Một...

— một chiêu?

Lý Cường phủi nhẹ tay áo.

— Ừ.

Đức im lặng rất lâu.

— Ông có cần làm dữ vậy không?

Lý Cường quay sang.

— Bọn chúng dùng xác người làm cương thi.

— Ta đã cảnh cáo rồi.

Đức gật gù.

Nhưng trong lòng ông vẫn chưa hết chấn động.

Trước kia ông từng là Luyện Khí tầng bốn.

Từng gặp không ít cao thủ.

Từng thấy những người có thể ngự khí, dùng phù, điều khiển pháp khí.

Nhưng chưa từng thấy ai có thể dùng chân khí trực tiếp ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ như thế.

Đức nhìn Lý Cường.

— Ông rốt cuộc tu luyện đến tầng nào rồi?

Lý Cường nhìn dòng sông.

— Luyện Khí tầng năm.

Đức:

— ...

Ông ta không nói nữa.

Bởi vì đột nhiên Đức cảm thấy...

hai chữ “tầng năm” nghe thật đáng sợ.

Lý Cường quay người.

— Về thôi.

— Khoan.

Đức chỉ xuống mặt đất.

— Không thu dọn à?

Lý Cường nhìn vùng đất bị nghiền nát.

— Còn gì đâu mà dọn?

Đức nghẹn lời.

Đúng vậy.

Chẳng còn gì.

Chỉ có tro.

Hai người rời khỏi cảng Khuyến Lương.

Không ai chú ý rằng...

trên một cột điện cách đó vài trăm mét có một chiếc camera cũ.

Đèn đỏ nhỏ trên camera vẫn đang chớp.

Nó đã ghi lại toàn bộ cảnh tượng.

Từ lúc Lý Cường đưa tay lên...

cho đến khi một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống.

Một chiêu.

Toàn bộ chiến trường biến mất.

Cách cảng Khuyến Lương không xa.

Trong một chiếc xe đỗ bên đường.

Một người đàn ông trẻ tuổi đang nhìn màn hình laptop.

Video dừng lại đúng khoảnh khắc bàn tay khổng lồ xuất hiện trên bầu trời.

Anh ta tua lại.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Cuối cùng vẫn không tin nổi.

— Đây...

anh ta nuốt nước bọt.

— là người sao?

Bên cạnh anh ta, một giọng nữ lạnh lùng vang lên:

— Không biết.

— Nhưng chắc chắn không phải người bình thường.

Người đàn ông hỏi:

— Có báo lên Tổng cục không?

Người phụ nữ im lặng vài giây.

— Báo.

— Và gửi toàn bộ dữ liệu.

Màn hình laptop lại sáng lên.

Bóng bàn tay khổng lồ phủ kín khung hình.

Ở góc màn hình...

thời gian ghi nhận là 02:17 sáng.

Đêm Khuyến Lương từ đó trở thành một trong những hồ sơ tuyệt mật nhất của giới huyền học Hà Nội.

Bởi vì trước đêm ấy...

người ta chỉ biết Lý Cường có một thanh kiếm đáng sợ.

Sau đêm ấy...

người ta mới hiểu một điều.

Thanh kiếm chưa bao giờ là thứ đáng sợ nhất ở Lý Cường.

Thứ đáng sợ nhất...

là chính đôi tay của ông.

Nếu đạo hữu yêu thích tiên hiệp đô thị và những bí mật đang dần thức tỉnh giữa lòng Hà Nội, hãy follow kênh để không bỏ lỡ những chương tiếp theo.

--=--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.