Chương 107. Soái ca bên đống đổ nát

7 phút đọc
1,374 từ
0 lượt xem

RẦM!

Cánh cửa biệt thự bị đẩy bật ra.

Mai Chi gần như lao vào đầu tiên.

Phía sau cô là Tướng Trần Đạo cùng hai nhân viên của Tổng cục An ninh Tâm linh.

— Chú Lý!

— Lý tiên sinh!

Không ai trả lời.

Mai Chi đứng khựng lại.

Trước mắt cô...

không còn giống một căn biệt thự.

Mái tầng trên đã biến mất một nửa.

Gạch đá vương vãi khắp sân.

Một đoạn tường nứt toác.

Cây cảnh cháy xém.

Lan can bị thiên lôi đánh cong.

Nền sân còn lưu lại những đường nứt ngoằn ngoèo.

Mai Chi nhìn quanh.

Tim cô đập nhanh.

— Chú Lý đâu?

Một nhân viên lập tức mở thiết bị dò linh lực.

— Không thấy dấu hiệu chiến đấu tiếp diễn.

Tướng Đạo ngẩng đầu nhìn tầng mây đang tan.

— Thiên kiếp đã kết thúc.

Mai Chi chạy lên sân thượng.

— Chú Lý!

Không có ai.

Chỉ có một thanh kiếm đang cắm trên nền đá.

Thăng Long Kiếm.

Lớp vỏ gỉ sét bên ngoài đã bong đi phần lớn.

Thân kiếm bạc sáng dưới ánh trăng.

Mai Chi ngẩn người.

— Kiếm của chú ấy...

Tướng Đạo bước tới.

Ông nhìn thanh kiếm.

Rồi nhìn đống đổ nát.

Sắc mặt trở nên nghiêm trọng.

— Tìm toàn bộ khu vực.

— Vâng!

Hai nhân viên lập tức chia nhau kiểm tra.

Mai Chi quay người.

Đúng lúc đó...

cô nhìn thấy một người.

Một người đàn ông đang đứng cách đó không xa.

Áo sơ mi màu đen.

Quần dài đơn giản.

Mái tóc đen dài ngang vai.

Gương mặt khoảng ba mươi lăm tuổi.

Thân hình cao, vai rộng, lưng thẳng.

Dưới ánh trăng sau cơn mưa lôi kiếp...

người đàn ông ấy có một khí chất rất khó diễn tả.

Không phải vẻ hào nhoáng của người nổi tiếng.

Không phải vẻ lạnh lùng của một công tử nhà giàu.

Mà là sự trầm tĩnh của một người đã trải qua rất nhiều chuyện.

Phong trần.

Chín chắn.

Nhưng lại tràn đầy sức sống.

Trên tay hắn...

là một cốc trà đá.

Mai Chi nhìn người đó.

Ngẩn ra.

Người đàn ông cũng nhìn cô.

Hai bên im lặng.

Ba giây.

Năm giây.

Mai Chi chớp mắt.

Người đàn ông uống một ngụm trà đá.

Rồi nói:

— Tìm ai?

Mai Chi:

— ...

Tướng Đạo:

— ...

Hai nhân viên:

— ...

Mai Chi nhìn quanh.

— Xin lỗi...

Cô nhìn lại người đàn ông.

— Anh là ai?

Người đàn ông nhướng mày.

— Tôi?

— Vâng.

— Lý Cường.

Mai Chi:

— ...

Tướng Đạo:

— ...

Không khí im lặng tuyệt đối.

Một cơn gió đêm thổi qua.

Mái tóc đen ngang vai của người đàn ông khẽ bay.

Mai Chi nhìn hắn từ đầu xuống chân.

Rồi lại nhìn lên mặt.

Không thể nào.

Tuyệt đối không thể nào.

Cô lấy điện thoại ra.

Mở ảnh hồ sơ của Lý Cường.

Một ông chú năm mươi tư tuổi.

Tóc bạc.

Khuôn mặt có nếp nhăn.

Dáng người hơi cứng vì tuổi tác.

Sau đó cô nhìn người trước mặt.

So sánh.

Lại nhìn điện thoại.

Lại nhìn người trước mặt.

— ...

Mai Chi bắt đầu nghi ngờ thiết bị của Tổng cục bị lỗi.

Cô hỏi rất chậm:

— Chú...

Người đàn ông gật đầu.

— Ừ.

— Chú Lý?

— Ừ.

— Là... chú Lý Cường?

— Tôi vừa nói rồi.

Mai Chi há miệng.

Không nói được gì.

Tướng Đạo lúc này cũng bước tới.

Ông nhìn người đàn ông trước mặt thật lâu.

Ông từng gặp Lý Cường.

Từng ngồi uống trà với hắn.

Từng nói chuyện.

Từng nhìn thấy bộ dạng già nua của hắn.

Nhưng người trước mặt...

hoàn toàn không giống.

Tướng Đạo cau mày.

— Lý tiên sinh?

Người đàn ông uống thêm một ngụm trà.

— Tướng Đạo.

Tướng Đạo im lặng.

Giọng nói ấy...

không sai.

Cách nói chuyện ấy...

không sai.

Ánh mắt ấy...

càng không sai.

Ông cuối cùng cũng hiểu.

Không phải có người lạ.

Mà là...

Lý Cường.

Tướng Đạo hít một hơi.

— Ông...

Ông nhìn mái tóc đen.

Nhìn khuôn mặt trẻ tuổi.

Rồi nhìn thân hình hoàn toàn không có dấu hiệu của tuổi năm mươi tư.

— Trúc Cơ thành công?

Lý Cường gật đầu.

— Thành công.

Tướng Đạo nhìn hắn.

Một lúc lâu không nói.

Sau đó...

ông quay đầu nhìn Mai Chi.

Mai Chi vẫn đang đứng bất động.

Tướng Đạo hỏi:

— Cô biết hắn?

Mai Chi:

— ...

Cô không trả lời.

Bởi vì vấn đề bây giờ không phải là biết hay không biết.

Mà là...

cô chưa kịp làm quen với khuôn mặt mới này.

Người trước mặt đẹp trai một cách rất không hợp lý.

Đặc biệt là sau khi vừa trải qua thiên kiếp.

Mái tóc đen dài ngang vai.

Ánh mắt sâu.

Gương mặt góc cạnh.

Khí chất lại hoàn toàn không giống một thanh niên mới lớn.

Có sự từng trải của một người đàn ông trung niên...

nhưng cơ thể lại ở tuổi sung sức nhất.

Mai Chi vô thức nhìn thêm một lần.

Sau đó lập tức quay mặt đi.

Hai tai bắt đầu đỏ.

Lý Cường nhìn cô.

— Sao vậy?

— Không có gì!

Mai Chi đáp quá nhanh.

Lý Cường nhướng mày.

— Cô bị thương?

— Không!

— Vậy sao mặt đỏ?

— Nóng!

Lý Cường nhìn quanh.

Đêm đông Hà Nội.

Gió Hồ Tây lạnh buốt.

— Nóng?

Mai Chi:

— ...

Tướng Đạo đứng bên cạnh ho khan một tiếng.

— Khụ.

Mai Chi càng đỏ mặt.

— Tôi chỉ...

Cô chỉ tay về phía đống đổ nát.

— Tôi lo cho chú thôi!

Lý Cường nhìn cô.

— Tôi vẫn ổn.

Mai Chi lập tức nói:

— Tôi biết!

Nói xong cô lại thấy câu trả lời của mình quá nhanh.

Càng muốn giải thích...

càng khó giải thích.

Cô đành quay mặt sang chỗ khác.

Tướng Đạo nhìn cảnh trước mắt.

Khóe miệng khẽ giật.

Ông là người từng trải qua vô số tình huống nguy hiểm.

Từng đối mặt với dị năng giả.

Tu sĩ.

Thực thể cổ đại.

Nhưng cảnh trước mắt...

lại khiến ông khó xử hơn tất cả.

Một nữ đặc vụ vốn nổi tiếng bình tĩnh...

đang đỏ mặt trước một người vừa từ thiên kiếp bước ra.

Một nhân viên của Tổng cục chạy tới.

— Báo cáo!

Tướng Đạo lập tức trở lại vẻ nghiêm túc.

— Nói.

— Khu vực an toàn. Không phát hiện người dân bị ảnh hưởng.

Tướng Đạo gật đầu.

— Tốt.

Người nhân viên nhìn Lý Cường.

Rồi...

đứng sững.

Anh ta chưa từng gặp Lý Cường trực tiếp.

Nhưng hồ sơ có ảnh.

Anh ta nhìn ảnh trên thiết bị.

Rồi nhìn người trước mặt.

Một ông già năm mươi tư tuổi trong ảnh.

Một "soái ca" khoảng ba mươi lăm tuổi ngoài đời.

Anh ta im lặng vài giây.

Sau đó hỏi:

— Đây là... Lý tiên sinh thật ạ?

Tướng Đạo:

— Đúng.

Người nhân viên nuốt nước bọt.

— Trúc Cơ... hiệu quả lớn như vậy sao?

Lý Cường bật cười.

— Tôi cũng vừa mới biết.

Một lúc sau.

Lý Cường ngồi xuống chiếc ghế còn nguyên bên góc sân.

Trên tay vẫn là cốc trà đá.

Mai Chi đứng cách hắn khoảng hai mét.

Không hiểu sao...

cô không muốn đứng gần hơn.

Nhưng cũng không muốn đi xa.

Tướng Đạo nhìn cảnh đó.

— Lý tiên sinh.

— Ừ?

— Chúc mừng.

Lý Cường gật đầu.

— Cảm ơn.

— Cảnh giới hiện tại?

— Trúc Cơ sơ kỳ.

Tướng Đạo khẽ gật.

Không hỏi sâu hơn.

Ông biết đây là chuyện riêng của Lý Cường.

Nhưng ánh mắt ông vẫn dừng lại trên người hắn.

Một người vừa bước vào Trúc Cơ...

và còn trẻ lại hơn hai mươi tuổi.

Đây không chỉ là thay đổi về ngoại hình.

Nó có thể làm đảo lộn rất nhiều thứ.

Tướng Đạo hỏi:

— Ông định giải thích thế nào với gia đình?

Lý Cường đang uống trà đá thì dừng lại.

Hắn nhìn Tướng Đạo.

— Đúng rồi.

Mai Chi quay lại.

— Cháu cũng đang nghĩ chuyện đó.

Lý Cường thở dài.

— Con trai tôi mà nhìn thấy chắc không nhận ra.

Mai Chi không nhịn được.

Bật cười.

— Có khi anh ấy còn tưởng bố mình có em trai.

Lý Cường nhìn cô.

— Cô còn cười?

Mai Chi cố nhịn.

— Xin lỗi.

Nhưng khóe miệng vẫn cong lên.

Tướng Đạo cũng lắc đầu.

— Chuyện này đúng là khó giải thích.

Lý Cường nhìn cốc trà đá.

Một lát sau...

hắn nói:

— Thôi.

— Tới đâu tính tới đó.

Rồi hắn uống thêm một ngụm.

Vẫn là trà đá.

Vẫn là hương vị quen thuộc.

Hồ Tây vẫn ở trước mặt.

Hà Nội vẫn ở đó.

Chỉ có người ngồi bên hồ...

đã không còn giống người của đêm hôm qua.

Mai Chi lén nhìn hắn một lần nữa.

Ánh trăng rơi trên mái tóc đen.

Cô lập tức quay mặt đi.

Hai tai lại đỏ lên.

Lý Cường nhìn thấy.

Hắn hơi khó hiểu.

— Cô thật sự không nóng à?

Mai Chi:

— ...

Tướng Đạo quay mặt sang chỗ khác.

Hai nhân viên cúi đầu giả vờ kiểm tra thiết bị.

Không ai dám cười.

Bởi vì...

đây là lần đầu tiên trong lịch sử Tổng cục An ninh Tâm linh...

một hồ sơ "Lý Cường, 54 tuổi" phải đối diện với một người đàn ông...

trông chỉ khoảng ba mươi lăm tuổi.

Và người đó...

đang ngồi giữa đống đổ nát của biệt thự Hồ Tây...

uống trà đá một cách bình thản.

Hết Chương 107.

Còn tiếp...

Nếu đạo hữu yêu thích “Nghịch Mệnh Phố Cổ”, hãy follow kênh để tiếp tục theo dõi Chương 108.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.