Chương 116. Thiên Tiên Lệnh
Trời vừa sáng.
Sương núi Yên Tử vẫn còn phủ trắng những bậc đá dẫn lên đại điện.
Nhưng bên trong tông môn...
không còn sự yên tĩnh thường ngày.
Tam trưởng lão trở về lúc gần sáng.
Sau khi kể lại toàn bộ chuyện ở Hà Nội, ông được đưa về nghỉ.
Thương thế trên thân thể không quá nghiêm trọng.
Nhưng tinh thần...
lại bị chấn động rất mạnh.
Một vị Trúc Cơ tầng một bị người dùng uy áp ép quỳ.
Điều đó giống như một nhát búa nện thẳng vào đạo tâm.
Ông không mất tu vi.
Nhưng niềm tin vào cảnh giới của chính mình đã xuất hiện một vết nứt.
Tin tức ấy cuối cùng cũng truyền tới tai người đang bế quan sâu nhất trong Yên Tử.
Chưởng môn.
Cửa đá phía sau đại điện mở ra.
Một lão nhân mặc đạo bào màu xanh bước ra.
Tóc bạc.
Râu dài.
Ánh mắt sâu.
Khí tức không hề bộc lộ quá nhiều, nhưng mỗi bước chân đều khiến những người có tu vi thấp hơn cảm thấy ngực nặng xuống.
Thanh Vân Chân Nhân.
Chưởng môn Yên Tử.
Trúc Cơ tầng ba.
Ông đã bế quan nhiều năm.
Nếu không phải lần này xảy ra chuyện lớn, gần như không ai có thể khiến ông xuất quan.
Thanh Vân Chân Nhân đi thẳng vào phòng của Tam trưởng lão.
Ông nhìn người đang ngồi trên giường.
— Là ai làm ngươi thành ra thế này?
Tam trưởng lão im lặng.
Một lúc sau mới đáp:
— Lý Cường.
Ánh mắt Thanh Vân Chân Nhân lạnh xuống.
— Hắn?
— Vâng.
— Hắn đã phế tu vi của ngươi?
— Không.
Thanh Vân Chân Nhân hơi ngạc nhiên.
— Vậy tại sao tinh thần lại thành như vậy?
Tam trưởng lão cúi đầu.
— Hắn chỉ dùng uy áp.
Căn phòng im lặng.
Thanh Vân Chân Nhân nhìn ông.
— Chỉ dùng uy áp?
— Vâng.
— Bao nhiêu tu vi?
Tam trưởng lão không trả lời ngay.
Ông nhớ lại khoảnh khắc đó.
Hai ngón tay đặt xuống bàn.
Một tiếng động rất nhẹ.
Sau đó cả thế giới như đổ xuống đầu mình.
Cuối cùng ông nói:
— Trúc Cơ tầng hai.
Thanh Vân Chân Nhân nheo mắt.
— Ngươi chắc?
— Chắc.
— Ngươi là Trúc Cơ tầng một.
— Vâng.
— Hắn dùng uy áp ép ngươi quỳ?
Tam trưởng lão cúi đầu.
— Vâng.
Thanh Vân Chân Nhân không nói nữa.
Một lúc lâu sau...
ông mới chậm rãi quay người.
Trong đại điện.
Các trưởng lão lần lượt tập trung.
Không khí nặng nề.
Thanh Vân Chân Nhân ngồi ở vị trí cao nhất.
Ánh mắt ông quét qua mọi người.
— Một người ngoài...
Giọng ông rất bình tĩnh.
— Đánh trọng thương Tam trưởng lão ngay giữa Hà Nội.
Không ai lên tiếng.
— Không những không xin lỗi, còn dùng uy áp khiến một trưởng lão của Yên Tử mất mặt trước người ngoài.
Một trưởng lão thấp giọng:
— Chưởng môn, việc này...
Ầm!
Một tiếng nổ trầm vang lên.
Chiếc bàn đá bên cạnh Thanh Vân Chân Nhân xuất hiện vô số vết nứt.
Linh lực Trúc Cơ tầng ba lan ra.
Không ai dám nói tiếp.
Thanh Vân Chân Nhân đứng dậy.
— Yên Tử ta truyền thừa hơn trăm năm.
— Đệ tử xuống núi hành sự, dù đúng hay sai, cũng là người của Yên Tử.
— Người ngoài muốn giáo huấn...
Ông dừng lại.
Ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
— Cũng phải xem có đủ tư cách hay không.
Tam trưởng lão đang ở ngoài điện nghe đến đó, sắc mặt thay đổi.
Ông lập tức bước vào.
— Chưởng môn!
Thanh Vân Chân Nhân nhìn ông.
— Chuyện gì?
Tam trưởng lão cúi đầu.
— Xin người suy xét.
— Ngươi muốn ta suy xét điều gì?
— Lý Cường...
Ông ngập ngừng.
— Không giống một tán tu bình thường.
— Ta biết.
— Không.
Tam trưởng lão lắc đầu.
— Người chưa hiểu.
Thanh Vân Chân Nhân nhìn ông.
Tam trưởng lão hít sâu.
— Đệ tử cảm thấy...
— Nếu Yên Tử thật sự đối đầu với hắn ở Hà Nội...
Ông dừng một chút.
— Chưa chắc chúng ta có thể toàn thân trở về.
Cả đại điện im phăng phắc.
Một trưởng lão lập tức cau mày.
— Tam trưởng lão, ngươi bị hắn áp chế đến mức mất bình tĩnh rồi sao?
Tam trưởng lão không phản bác.
Bởi vì ông biết...
có những thứ chỉ người trực tiếp đối mặt mới hiểu.
Thanh Vân Chân Nhân cũng không lập tức nổi giận.
Ông nhìn Tam trưởng lão thật lâu.
— Ngươi sợ hắn?
Tam trưởng lão im lặng.
Rồi gật đầu.
— Vâng.
Một chữ rất nhẹ.
Nhưng khiến cả đại điện chấn động.
Một trưởng lão Trúc Cơ tầng một...
thừa nhận mình sợ một người khác.
Thanh Vân Chân Nhân chắp tay sau lưng.
Ông nhìn ra ngoài cửa điện.
Sương núi vẫn đang trôi.
— Trúc Cơ tầng hai...
Ông lẩm bẩm.
Ánh mắt dần trở nên sâu hơn.
— Nếu đúng như vậy...
Không ai biết ông đang nghĩ gì.
Nhưng vài hơi thở sau...
Thanh Vân Chân Nhân đưa tay vào trong tay áo.
Lấy ra một vật.
Đó là một lệnh bài cổ màu đen.
Trên mặt lệnh bài có ba chữ cổ.
THIÊN TIÊN LỆNH.
Không khí trong đại điện lập tức thay đổi.
Một trưởng lão biến sắc.
— Chưởng môn...
— Người định dùng Thiên Tiên Lệnh?
Thanh Vân Chân Nhân không trả lời.
Ông giơ lệnh bài lên.
Linh lực Trúc Cơ tầng ba tràn vào.
Một tiếng ong rất nhỏ vang lên.
Lệnh bài phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Sau đó...
một tiếng chuông cổ vang vọng khắp núi Yên Tử.
Boong...
Boong...
Boong...
Ba tiếng.
Từ những ngọn núi xung quanh, từng đạo khí tức lần lượt thức tỉnh.
Những cánh cửa đá đã đóng nhiều năm bắt đầu mở ra.
Có người đang nhập định.
Có người đang luyện công.
Có người vừa xuất quan.
Tất cả đều nhìn về phía đại điện.
Một đệ tử trẻ đứng ngoài sân run giọng hỏi:
— Thiên Tiên Lệnh...
— Đã bao lâu rồi chưa được phát?
Không ai trả lời.
Bởi vì những người biết lịch sử đều hiểu.
Đó không phải lệnh triệu tập bình thường.
Một khi Thiên Tiên Lệnh được kích hoạt...
toàn bộ cao tầng Yên Tử phải hành động.
Thanh Vân Chân Nhân cầm lệnh bài.
Giọng ông vang khắp đại điện.
— Chuẩn bị xuống núi.
Các trưởng lão đồng loạt đứng dậy.
— Đi Hà Nội.
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Có người mang pháp bảo.
Có người mang kiếm.
Có người chuẩn bị linh phù.
Có người mở kho lấy ra những vật đã nhiều năm không sử dụng.
Đệ tử ngoại môn nhìn cảnh tượng ấy mà ngơ ngác.
Bọn họ không biết chuyện gì xảy ra.
Chỉ biết...
một đoàn cao tầng chưa từng xuất hiện cùng lúc trong nhiều năm đang chuẩn bị rời núi.
Thanh Vân Chân Nhân bước xuống bậc đá.
Tam trưởng lão đi phía sau.
Trước khi rời đại điện, ông quay đầu nhìn lại Yên Tử.
Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác rất kỳ lạ.
Không phải phấn khích.
Không phải báo thù.
Mà là bất an.
Ông đã từng nghĩ Chưởng môn xuất quan sẽ khiến ông nhẹ nhõm.
Nhưng giờ đây...
nhìn đoàn người phía sau...
ông lại cảm thấy mình đang nhìn thấy một cơn sóng lớn bắt đầu rời núi.
Buổi sáng.
Hà Nội vẫn thức dậy như mọi ngày.
Xe máy chen nhau trên đường.
Quán phở mở cửa.
Những người bán hàng rong bắt đầu đẩy xe.
Hồ Tây phản chiếu ánh nắng đầu ngày.
Một thành phố hơn tám triệu người hoàn toàn không biết...
ở một ngọn núi phía Đông Bắc...
một tông môn ẩn thế vừa phát ra Thiên Tiên Lệnh.
Và một đoàn cao tầng Yên Tử...
đang tiến về Hà Nội.
Cùng lúc đó.
Trong một quán trà nhỏ ven Hồ Tây.
Lý Cường ngồi một mình.
Trước mặt là chén trà nóng.
Ông vừa uống được một ngụm thì đột nhiên dừng lại.
Ánh mắt nhìn về phía xa.
Không có gì đặc biệt.
Không có người khả nghi.
Không có sát khí.
Nhưng trực giác của một người vừa bước vào Trúc Cơ tầng hai khiến ông cảm nhận được một thứ rất mơ hồ.
Một luồng khí tức...
đang từ phương Bắc di chuyển về phía Hà Nội.
Lý Cường đặt chén trà xuống.
Ông suy nghĩ vài giây.
Rồi bật cười.
— Xem ra...
— Chuyện hôm qua chưa kết thúc.
Ông lại cầm chén trà lên.
Uống tiếp.
Không vội.
Không sợ.
Cũng không chủ động đi tìm đối phương.
Bởi vì ông biết.
Nếu người ta đã muốn đến...
thì cứ để họ đến.
Hà Nội vẫn là Hà Nội.
Hồ Tây vẫn là Hồ Tây.
Và quán trà...
vẫn phải uống cho hết chén.
Ở phía xa.
Mây trên núi Yên Tử đang bị gió cuốn về phương Nam.
Một đoàn người lặng lẽ rời núi.
Thiên Tiên Lệnh đã xuất.
Lần này...
Yên Tử không còn phái một người.
Mà là toàn bộ cao tầng.
--=---
PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…
---=---