Chương 105. Một quyền phá thiên lôi

7 phút đọc
1,375 từ
0 lượt xem

Hà Nội chìm trong đêm đông.

Hồ Tây im lặng dưới tầng mây đen.

Nhưng sự im lặng ấy...

chỉ là trước khi cơn bão cuối cùng giáng xuống.

Trên bầu trời, những tia tử điện đan xen thành một mạng lưới khổng lồ.

Đạo lôi thứ sáu.

Đạo lôi thứ bảy.

Đạo lôi thứ tám.

Từng đạo lần lượt giáng xuống.

Không đạo nào giống đạo nào.

Có đạo như kiếm.

Có đạo như long xà.

Có đạo hóa thành một cột sáng tím khổng lồ.

Lý Cường đứng giữa sân thượng đã tan hoang.

Mái ngói vỡ nát.

Lan can biến thành những mảnh đá vụn.

Cây cảnh quanh sân cháy xém.

Nhưng hắn vẫn đứng.

Thân thể sau tám đạo thiên lôi đã được rèn luyện đến một trạng thái hoàn toàn khác.

Kinh mạch thông suốt.

Xương cốt cứng cáp.

Khí huyết cuồn cuộn.

Chân khí trong đan điền vẫn đang vận chuyển.

Nhưng quan trọng nhất...

là hắn vẫn chưa đột phá.

Cánh cửa Trúc Cơ vẫn còn một bước cuối cùng.

Lý Cường ngẩng đầu.

Nhìn tầng mây.

Hắn biết...

đạo cuối cùng sắp tới.

Trong xe chỉ huy của Tổng cục An ninh Tâm linh.

Tất cả màn hình đều đang rung nhẹ.

Một chuyên viên nhìn số liệu mà sắc mặt thay đổi.

— Đạo thứ chín đang hình thành.

Tướng Trần Đạo đứng phía sau.

— Mức độ?

Người chuyên viên im lặng vài giây.

— Cao nhất từ đầu đến giờ.

Một người khác nhìn dữ liệu.

— Không chỉ cao nhất...

— Nó đang tiếp tục tăng.

Căn phòng chìm vào im lặng.

Tướng Đạo nhìn về phía Hồ Tây.

Ông biết.

Đạo thứ chín chính là đạo cuối cùng.

Sau nó...

hoặc là thành công.

Hoặc là thất bại.

Không còn đường lui.

Ông chậm rãi nói:

— Tất cả giữ nguyên vị trí.

— Không ai được tiếp cận.

Không ai hỏi tại sao.

Bởi tất cả đều hiểu.

Người duy nhất có thể quyết định kết quả...

đang ở giữa tâm thiên kiếp.

Mai Chi đứng sau cửa kính.

Cô nhìn sân thượng.

Trong ánh sáng tím chớp tắt...

bóng người của Lý Cường vẫn đứng thẳng.

Cô nắm chặt tay.

Từ khi biết hắn là tu sĩ...

đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy hắn thực sự đứng trước sinh tử của chính mình.

Không có đối thủ.

Không có kẻ địch.

Không có ai để hắn đánh.

Chỉ có thiên địa.

Mai Chi khẽ nói:

— Chú Lý...

Nhưng âm thanh ấy bị tiếng sấm nuốt mất.

Trên trời.

Mây đen bắt đầu xoáy.

Một vòng xoáy khổng lồ hình thành trên Hồ Tây.

Tâm vòng xoáy...

chính là đỉnh biệt thự.

Tử điện tập trung về một điểm.

Không còn hàng chục tia.

Không còn hàng trăm tia.

Tất cả...

đang hội tụ thành một đạo lôi duy nhất.

Màu tím đã chuyển sang tím sẫm.

Ở giữa còn thấp thoáng một màu trắng chói mắt.

Lý Cường nhìn lên.

Gió bắt đầu nổi.

Áo hắn tung bay.

Thăng Long Kiếm trong tay rung lên.

Lớp vỏ gỉ sét còn sót lại trên thân kiếm tiếp tục nứt.

Nhưng Lý Cường không nhìn nó.

Hắn cắm kiếm xuống đất.

Sau đó...

chậm rãi nắm hai tay lại.

Chân khí trong cơ thể bắt đầu vận chuyển.

Một vòng.

Hai vòng.

Ba vòng.

Thăng Long Nghịch Mệnh Quyết.

Hắn không dùng kiếm.

Không dùng pháp trận.

Không dùng pháp khí.

Lần này...

hắn muốn dùng chính thân thể mình.

Lý Cường nhìn bầu trời.

Trong đầu hắn hiện lên rất nhiều hình ảnh.

Một người đàn ông năm mươi tư tuổi.

Một đời bình thường.

Những năm tháng mệt mỏi.

Những cơn đau khớp.

Những buổi sáng thức dậy mà cơ thể không còn nhẹ nhàng như trước.

Những lần hắn từng nghĩ...

đời người đến tuổi này...

có lẽ đã đi quá nửa.

Nhưng rồi...

một chiếc ấm tử sa cũ.

Một giọt máu.

Một bộ công pháp cổ xưa.

Một con đường hoàn toàn khác mở ra.

Hắn đã đi đến đây.

Từ một người bệnh tật...

đến Luyện Khí.

Từ Luyện Khí...

đến hôm nay.

Trúc Cơ.

Lý Cường hít một hơi.

Sau đó nói rất khẽ:

— Ta đã sống năm mươi tư năm.

— Thiên địa muốn thử ta...

— vậy cứ thử.

ẦM——!!!

Bầu trời nổ tung.

Đạo lôi thứ chín...

giáng xuống.

Không thể hình dung bằng lời.

Một cột tử sắc khổng lồ từ trên trời bổ xuống.

Trong khoảnh khắc ấy...

cả Hồ Tây sáng như ban ngày.

Đất rung chuyển.

Không khí bị ép thành những vòng sóng vô hình.

Đỉnh biệt thự...

ẦM!!!

Mái nhà nổ tung.

Gạch đá bay lên.

Toàn bộ tầng trên cùng bị luồng lôi điện khổng lồ nuốt chửng.

Cột lôi xuyên thẳng xuống.

Nhưng ở chính giữa nó...

Lý Cường vẫn đứng.

Lôi điện bao phủ toàn thân.

Tử sắc tràn qua da thịt.

Xuyên qua kinh mạch.

Đánh thẳng vào đan điền.

Lý Cường phun ra một ngụm máu.

Cơ thể lùi lại nửa bước.

Nhưng rồi...

hắn đứng vững.

Thiên lôi vẫn tiếp tục giáng xuống.

Một luồng.

Hai luồng.

Mười luồng.

Hàng nghìn tia điện đồng thời nổ tung quanh người.

Lý Cường cảm thấy toàn bộ cơ thể như muốn tan ra.

Đan điền rung chuyển dữ dội.

Cánh cửa vô hình giữa Luyện Khí và Trúc Cơ...

đã xuất hiện vô số vết nứt.

Nhưng nó vẫn chưa vỡ.

Lý Cường ngẩng đầu.

Đôi mắt đỏ lên.

Hắn gầm một tiếng.

PHÁ!

Chân khí toàn thân bùng nổ.

Hai chân hắn đạp mạnh xuống nền đá.

Thân thể lao thẳng lên.

Không tránh.

Không lùi.

Hắn trực tiếp đối diện với cột tử lôi.

Bàn tay phải siết chặt.

Cơ bắp căng lên.

Kinh mạch vận chuyển đến cực hạn.

Toàn bộ lực lượng của thân thể...

toàn bộ chân khí...

toàn bộ sức mạnh được tôi luyện qua chín đạo lôi kiếp...

đều hội tụ vào một quyền.

Lý Cường nhìn thẳng vào đạo thiên lôi cuối cùng.

Gầm lên:

Nghịch!

Nắm đấm đánh ra.

ẦM——!!!

Quyền phong va vào thiên lôi.

Trong khoảnh khắc đó...

thời gian giống như ngừng lại.

Một người.

Một quyền.

Đối diện với thiên lôi.

Rồi...

RẮC!

Cột tử lôi xuất hiện một vết nứt.

Vết nứt nhanh chóng lan rộng.

Từ điểm nắm đấm...

chạy thẳng lên trời.

RẮC! RẮC! RẮC!

Đạo lôi cuối cùng...

bị đánh nát.

Hàng triệu tia điện vỡ tung giữa không trung.

Tử quang hóa thành vô số mảnh sáng.

Sau đó...

tan biến.

Bầu trời im lặng.

Lý Cường rơi xuống.

Hai chân chạm đất.

Hắn cúi đầu.

Máu vẫn còn nơi khóe miệng.

Nhưng hắn đang cười.

Không phải vì hắn thắng thiên kiếp.

Mà vì...

hắn cảm nhận được bên trong cơ thể mình...

một thứ gì đó đã hoàn toàn thay đổi.

ẦM!

Đan điền rung lên.

Không phải một lần.

Mà liên tục.

Chân khí đang vận chuyển bỗng nhiên co lại.

Từ trạng thái khí...

bắt đầu ngưng tụ.

Một vòng.

Hai vòng.

Ba vòng.

Toàn bộ chân khí trong đan điền giống như bị một lực lượng vô hình hút về trung tâm.

Lý Cường lập tức ngồi xuống.

Hai tay kết ấn.

Thăng Long Nghịch Mệnh Quyết tự động vận chuyển.

Hắn nhắm mắt.

Ý thức chìm vào bên trong.

Trong đan điền...

một vùng không gian mới đang mở ra.

Chân khí cuồn cuộn hội tụ.

Sau đó...

một điểm sáng xuất hiện.

Điểm sáng ấy càng lúc càng lớn.

Từ một điểm...

thành một vòng sáng.

Từ một vòng sáng...

dần dần hình thành một nền đài nhỏ.

Tiên đài.

Nó không lớn.

Chỉ lặng lẽ trôi nổi giữa đan điền.

Nhưng ngay khi nó xuất hiện...

toàn bộ chân khí lập tức ổn định.

Không còn cuồng loạn.

Không còn tràn ra ngoài.

Tất cả bắt đầu xoay quanh Tiên đài.

Một luồng khí tức hoàn toàn mới lan ra.

Lý Cường mở mắt.

Trong đôi mắt ấy...

không còn vẻ mệt mỏi.

Chỉ có sự bình tĩnh sâu sắc.

Hắn chậm rãi thở ra.

Một hơi thở kéo theo linh khí xung quanh.

Hồ Tây vốn vừa trải qua thiên kiếp...

bỗng trở nên yên tĩnh.

Mây đen bắt đầu tan.

Ánh trăng từ từ xuất hiện.

Lý Cường ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Sau chín đạo lôi kiếp...

thiên địa cuối cùng cũng trả lại sự bình yên.

Hắn cúi xuống nhìn hai bàn tay.

Rồi lại cảm nhận đan điền.

Trúc Cơ.

Thành công.

Không phải Luyện Khí tầng bảy.

Không phải một cảnh giới cao hơn.

Mà là...

một bước hoàn toàn mới.

Trúc Cơ cảnh.

Lý Cường im lặng rất lâu.

Năm mươi tư tuổi.

Hắn đã thật sự bước vào con đường tu tiên.

Phía sau...

một đời người.

Phía trước...

là một con đường mà hắn vẫn chưa biết sẽ dẫn mình đi đến đâu.

Trên nền trời Hồ Tây...

một mảnh vỏ gỉ cuối cùng của Thăng Long Kiếm rơi xuống.

Keng.

Thanh kiếm cắm bên cạnh hắn.

Lớp vỏ cũ đã bong gần hết.

Ánh sáng bạc lạnh lẽo từ thân kiếm tỏa ra dưới ánh trăng.

Lý Cường nhìn nó.

Rồi nhìn bầu trời.

Hắn khẽ cười.

— Trúc Cơ rồi.

Đêm Hà Nội trở lại yên tĩnh.

Người dân chỉ biết rằng...

một trận giông kỳ lạ vừa đi qua.

Không ai biết trên mái một căn biệt thự bên Hồ Tây...

một người đàn ông năm mươi tư tuổi vừa dùng một quyền đánh tan đạo thiên lôi cuối cùng.

Và trong đan điền của hắn...

Tiên đài đã thành hình.

Hết Chương 105.

Còn tiếp...

Nếu đạo hữu yêu thích “Nghịch Mệnh Phố Cổ”, hãy follow kênh để tiếp tục theo dõi Chương 106.

--=--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.