Chương 104. Tử sắc oanh lôi

9 phút đọc
1,624 từ
0 lượt xem

Tầng mây trên Hồ Tây vẫn chưa tan.

Sau đạo lôi kiếp thứ nhất, bầu trời chỉ im lặng trong một khoảng thời gian rất ngắn.

Rồi những đám mây đen phía trên bắt đầu chuyển động.

Không còn là màu đen đơn thuần.

Ở sâu trong tầng mây, từng tia sáng màu tím nhạt bắt đầu lóe lên.

Một tia.

Rồi hai tia.

Sau đó là hàng chục đường điện tím đan xen, giống như những con rắn khổng lồ đang bò giữa trời đêm.

Lý Cường đứng trên sân thượng.

Thăng Long Kiếm trong tay đã lộ ra một phần bản thể.

Lớp vỏ gỉ sét bên ngoài vẫn còn phủ lên thân kiếm, nhưng những vết nứt đã lan rộng.

Ánh bạc bên trong càng lúc càng rõ.

Hắn nhìn lên trời.

Ánh mắt bình tĩnh.

Đạo lôi thứ hai và thứ ba đã lần lượt qua đi trong khoảng thời gian thiên kiếp liên tục giáng xuống.

Mỗi một lần...

thân thể hắn đều chịu một lần khảo nghiệm.

Nhưng hắn vẫn chưa ngã.

Ngược lại...

Lý Cường bắt đầu nhận ra một chuyện.

Thiên lôi không chỉ muốn phá hủy hắn.

Nó còn đang giúp hắn phá bỏ những thứ đã tồn tại trong cơ thể quá lâu.

Những thứ mà linh lực bình thường không thể chạm tới.

Những giới hạn của một thân thể đã từng mang dấu ấn của tuổi năm mươi tư.

Lý Cường khẽ siết nắm tay.

Hắn từng nghĩ...

tu luyện có thể khiến người ta mạnh lên.

Nhưng đến hôm nay hắn mới hiểu.

Muốn bước qua Trúc Cơ...

không phải chỉ cần có chân khí đủ mạnh.

Thân thể cũng phải chịu được cảnh giới mới.

Mà thân thể này...

từng là thân thể của một người năm mươi tư tuổi.

Xương khớp từng đau.

Gân cốt từng cứng.

Kinh mạch từng suy yếu.

Cho dù Thăng Long Nghịch Mệnh Quyết đã cải tạo phần lớn cơ thể...

nhưng những dấu vết của hơn nửa đời người vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Hắn nhìn bàn tay mình.

Bàn tay ấy bây giờ nhìn chẳng khác gì một người đàn ông khoảng ba mươi lăm, bốn mươi tuổi.

Nhưng Lý Cường biết rõ.

Bên dưới lớp da ấy...

vẫn còn những giới hạn mà người trẻ tuổi chưa từng trải qua.

Hắn cười rất khẽ.

— Vậy thì...

— dùng lôi kiếp để sửa lại.

ẦM——!

Một tiếng sấm cực lớn vang lên.

Toàn bộ Hồ Tây sáng trắng.

Những đám mây phía trên bắt đầu co lại.

Tướng Đạo đang theo dõi từ phòng chỉ huy lập tức đứng dậy.

— Tất cả chú ý!

Màn hình giám sát đồng loạt hiện cảnh báo.

Một chuyên viên nhìn số liệu, giọng biến đổi:

— Năng lượng đang tăng rất nhanh!

Tướng Đạo nhìn bầu trời trên màn hình.

— Đạo thứ mấy?

— Đạo thứ tư.

Không ai nói nữa.

Trên sân thượng.

Lý Cường hạ thấp trọng tâm.

Thăng Long Kiếm dựng ngang trước người.

Nhưng lần này...

hắn không định dùng kiếm để chặn.

Hắn cất kiếm sang một bên.

Hai tay kết ấn.

Thăng Long Nghịch Mệnh Quyết.

Chân khí trong đan điền lập tức vận chuyển.

Từng vòng.

Từng vòng.

Nhanh hơn.

Mạnh hơn.

Kinh mạch trong cơ thể mở ra.

Lý Cường ngẩng đầu.

Đạo lôi kiếp thứ tư xuất hiện.

Không còn màu trắng bạc.

Mà là...

tử sắc.

Một tia tử điện khổng lồ xé thủng tầng mây.

Không có tiếng cảnh báo.

Không có dấu hiệu báo trước.

Nó đánh thẳng xuống.

ẦM——!!!

Tử sắc oanh lôi giáng xuống đỉnh đầu Lý Cường.

Khoảnh khắc lôi quang chạm vào cơ thể...

toàn thân hắn run lên.

Một luồng sức mạnh dữ dội xuyên qua đỉnh đầu.

Đi qua huyệt vị.

Xuyên xuống cổ.

Vai.

Cánh tay.

Rồi tràn vào toàn bộ kinh mạch.

Lý Cường nghiến răng.

Đau.

Cơn đau không giống bất kỳ lần luyện công nào trước đây.

Nó giống như từng đoạn xương bị một bàn tay vô hình nghiền nát rồi đúc lại.

Khớp vai.

Khớp khuỷu.

Khớp cổ tay.

Xương sống.

Khớp háng.

Đầu gối.

Từng vị trí một...

đều chịu sự tẩy luyện của tử điện.

Lý Cường không chống lại.

Hắn vận chuyển Thăng Long Nghịch Mệnh Quyết đến cực hạn.

Dẫn lôi lực chạy theo một vòng tuần hoàn.

Không cho nó phá hủy cơ thể.

Mà dùng nó...

rèn cơ thể.

Xương cốt vốn đã được linh khí cải tạo bắt đầu phát ra những tiếng rất nhỏ.

Rắc.

Rắc.

Không phải xương gãy.

Mà là những tạp chất còn sót lại đang bị ép ra ngoài.

Từng khớp xương trở nên linh hoạt hơn.

Từng đoạn kinh mạch vốn hơi cứng bắt đầu giãn ra.

Lôi điện chạy qua những nơi mà chân khí bình thường khó chạm tới.

Lý Cường cắn chặt răng.

Mồ hôi xuất hiện trên trán.

Nhưng hắn không lùi.

Hắn nhớ lại những năm tháng trước kia.

Những buổi sáng thức dậy, đầu gối đau.

Những lúc cúi xuống nhặt đồ phải chậm hơn người trẻ.

Những lần đi bộ lâu một chút đã cảm thấy khớp chân mỏi.

Một thân thể từng nhắc hắn rằng...

thời gian không chờ đợi bất kỳ ai.

Hắn từng chấp nhận điều đó.

Nhưng hôm nay...

hắn đang dùng chính thiên lôi để viết lại câu trả lời.

— Thân thể này...

Lý Cường nói qua kẽ răng.

— là của ta.

Tử điện càng lúc càng mạnh.

— Ta sống năm mươi tư năm.

— Nó theo ta năm mươi tư năm.

— Vậy thì...

hắn mở mắt.

Trong mắt lóe lên ánh sáng.

— Ta không vứt bỏ nó.

ẦM!

Lôi lực bùng nổ.

Thăng Long Nghịch Mệnh Quyết vận chuyển điên cuồng.

Tử điện chạy dọc toàn thân.

Những kinh mạch từng chịu dấu vết của tuổi tác bắt đầu được tái luyện.

Một vòng.

Hai vòng.

Ba vòng.

Mỗi một vòng...

thân thể lại ổn định thêm một phần.

Cuối cùng đạo tử lôi thứ tư yếu dần.

Ánh tím rút khỏi cơ thể.

Lý Cường vẫn đứng đó.

Quần áo đã rách vài chỗ.

Da thịt không có thương tích rõ ràng.

Nhưng khí tức...

đã khác.

Hắn xoay cổ.

Một tiếng khớp xương rất nhỏ vang lên.

Không đau.

Ngược lại...

nhẹ nhàng đến mức hắn gần như không cảm nhận được trọng lượng của chính cơ thể mình.

Lý Cường nắm tay.

Mở ra.

Rồi lại nắm.

Hắn cảm nhận được từng đoạn xương, từng khớp nối, từng dòng chân khí đang vận chuyển.

Một cảm giác rất lâu rồi hắn chưa từng có...

nhẹ nhõm.

Không phải sự trẻ lại bên ngoài.

Mà là sự nhẹ nhõm từ tận sâu trong thân thể.

Lý Cường ngẩng đầu.

— Còn nữa.

Bầu trời không cho hắn thời gian nghỉ ngơi.

Tầng mây lại cuộn lên.

Lần này...

màu tím đậm hơn.

Tử điện không còn chạy thành từng đường nhỏ.

Chúng bắt đầu hội tụ thành một khối lôi quang khổng lồ.

Tướng Đạo nhìn màn hình.

— Đạo thứ năm...

Một chuyên viên thấp giọng:

— Nó mạnh hơn đạo thứ tư rất nhiều.

Tướng Đạo không nói.

Ánh mắt ông nhìn chằm chằm vào điểm sáng giữa màn hình.

Không ai biết Lý Cường sẽ chống đỡ thế nào.

Nhưng ngay lúc ấy...

trên sân thượng Hồ Tây...

Lý Cường lại cầm Thăng Long Kiếm lên.

Lớp vỏ gỉ sét trên thân kiếm đã nứt thêm.

Ánh bạc bên trong càng rõ.

Hắn không dùng kiếm chống lôi.

Chỉ cầm nó trong tay.

Sau đó...

hai chân đứng vững.

Hai tay buông xuống.

Ngẩng đầu.

Chờ đợi.

ẦM——!!!

Đạo lôi thứ năm giáng xuống.

Tử sắc oanh lôi lần này gần như biến thành một cột sáng tím khổng lồ.

Nó đánh thẳng vào đỉnh đầu Lý Cường.

ẦM!

Mặt đất dưới chân hắn nứt ra.

Nhưng hắn không ngã.

Tử điện xuyên vào cơ thể.

Thăng Long Nghịch Mệnh Quyết lập tức vận chuyển.

Lý Cường chủ động dẫn lôi lực xuống.

Không tránh.

Không chống.

Không cưỡng ép đẩy ra.

Mà...

dẫn nó đi qua thân thể.

Từ đỉnh đầu xuống cột sống.

Từ cột sống đến hai vai.

Từ vai xuống hai cánh tay.

Từ thắt lưng xuống hai chân.

Rồi quay trở lại đan điền.

Một vòng tuần hoàn hoàn chỉnh.

Lôi lực giống như búa trời.

Từng lần nện xuống...

từng phần thân thể lại được rèn thêm một lần.

Xương.

Khớp.

Kinh mạch.

Gân cốt.

Tất cả đều chịu sự tẩy luyện.

Đau đớn lần này dữ dội hơn đạo thứ tư.

Lý Cường gập người xuống.

Hai đầu gối hơi cong.

Nhưng không quỳ.

Hắn vẫn đứng.

Một người năm mươi tư tuổi...

đang đứng dưới thiên lôi.

Không phải để chứng minh mình trẻ hơn.

Mà để chứng minh rằng...

tuổi tác không nhất thiết phải là xiềng xích.

Thăng Long Nghịch Mệnh Quyết vận chuyển đến cực hạn.

Trong cơ thể...

một tiếng ầm rất nhỏ vang lên.

Không phải tiếng đột phá cảnh giới.

Mà là tiếng của một lớp giới hạn thân thể bị phá vỡ.

Kinh mạch trở nên mềm dẻo hơn.

Khớp xương trở nên linh hoạt.

Xương cốt được tử điện tôi luyện.

Chân khí vận chuyển càng thông suốt.

Lý Cường từ từ đứng thẳng.

Hai mắt mở ra.

Tử điện vẫn chạy quanh thân thể.

Nhưng ánh mắt hắn đã bình tĩnh trở lại.

— Đủ rồi.

Hắn khép hai tay.

Thăng Long Nghịch Mệnh Quyết thu về.

Tử điện cuối cùng tan dần.

Bầu trời Hồ Tây lại chìm vào bóng tối.

Lý Cường đứng giữa sân thượng.

Thân thể không còn cảm giác nặng nề như trước.

Hắn thử bước một bước.

Không khí dưới chân rung nhẹ.

Bước thứ hai.

Thân thể nhẹ như không.

Hắn siết nắm tay.

Một cảm giác mạnh mẽ chưa từng có tràn qua toàn thân.

Nhưng cảnh giới vẫn chưa thay đổi.

Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong.

Cánh cửa Trúc Cơ...

vẫn ở phía trước.

Chỉ là bây giờ...

thân thể của hắn đã được thiên lôi rèn thêm một lần.

Lý Cường ngẩng đầu nhìn tầng mây.

Trong bóng tối...

những tia tử điện vẫn còn đang lóe lên.

Thiên kiếp chưa kết thúc.

Hắn cúi xuống nhìn Thăng Long Kiếm.

Một mảng vỏ gỉ sét lại rơi xuống.

Keng.

Ánh bạc bên trong hiện ra nhiều hơn.

Lý Cường im lặng vài giây.

Rồi khẽ nói:

— Ngươi cũng đang thay đổi.

Thanh kiếm trong tay hắn...

không đáp.

Nhưng một đường kiếm ngân mảnh như tiếng gió vang lên.

Ô——

Lý Cường ngẩng đầu.

Phía trên bầu trời...

một vùng mây đen mới đang chậm rãi hình thành.

Hắn hiểu.

Những đạo lôi tiếp theo...

sẽ không dễ dàng như vậy.

Nhưng giờ đây...

hắn đã có thêm một thứ.

Không chỉ là chân khí.

Không chỉ là kiếm.

Mà là một thân thể đã bắt đầu được thiên lôi rèn lại.

Một thân thể mang dấu vết của năm mươi tư năm cuộc đời...

nhưng đang từng bước thích nghi với con đường tu hành phía trước.

Lý Cường đứng thẳng.

Chờ đợi.

Hết Chương 104.

Còn tiếp...

Nếu đạo hữu yêu thích “Nghịch Mệnh Phố Cổ”, hãy follow kênh để tiếp tục theo dõi Chương 105.

--=---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.