Chương 119. Thăng Long Kiếm thức tỉnh

5 phút đọc
874 từ
0 lượt xem

Gió núi đột nhiên ngừng lại.

Trong khoảnh khắc ấy...

cả thung lũng im phăng phắc.

Thanh Vân Chân Nhân nâng thanh cổ kiếm trong tay.

Mười hai vị trưởng lão phía sau đồng thời vận chuyển linh lực.

Keng!

Mười ba thanh kiếm cùng ngân.

Một tiếng kiếm minh vang vọng giữa núi rừng.

Ngay sau đó...

Ầm!

Kiếm khí bùng lên.

Mười ba đạo kiếm quang từ mười ba phương vị đồng thời phóng lên trời.

Chúng không tấn công ngay.

Mà bắt đầu chuyển động.

Một vòng.

Hai vòng.

Ba vòng.

Kiếm khí đan xen thành một mạng lưới khổng lồ.

Thập Tam Kiếm Trận...

chính thức vận chuyển.

Lý Cường đứng chính giữa trận.

Áo phông bị gió kiếm thổi phồng lên.

Mái tóc đen dài ngang vai bay nhẹ.

Ông không lùi.

Cũng không rút kiếm.

Chỉ đứng đó.

Nhìn những đạo kiếm khí đang ngày càng dày đặc xung quanh.

Mai Chi đứng ngoài trận.

Cô nhìn cảnh tượng trước mắt mà vô thức siết chặt hộp trà đinh.

— Lý tiên sinh!

Không có tiếng trả lời.

Kiếm khí đầu tiên lao xuống.

Xoẹt!

Một đạo kiếm quang xé ngang không khí.

Khoảng cách vài chục mét bị nó xuyên qua trong chớp mắt.

Không khí phát ra tiếng rít chói tai.

Mặt đất phía trước Lý Cường bị cắt thành một đường sâu.

Đạo kiếm thứ hai đến ngay sau đó.

Rồi đạo thứ ba.

Thứ tư.

Thứ năm.

Mười ba thanh kiếm phối hợp với nhau.

Không cho đối thủ bất kỳ khoảng trống nào.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Những đường kiếm khí đan chéo nhau.

Có đạo từ trên xuống.

Có đạo quét ngang.

Có đạo vòng ra phía sau.

Có đạo từ dưới đất đột ngột dựng lên.

Mỗi một đạo đều đủ sức xé đá.

Nếu một người Luyện Khí bình thường đứng giữa trận...

chỉ trong vài nhịp thở đã bị kiếm khí nghiền nát.

Nhưng Lý Cường vẫn đứng im.

Thanh Vân Chân Nhân nhìn cảnh tượng ấy.

Ánh mắt lạnh xuống.

— Khởi trận tầng hai.

Mười hai vị trưởng lão đồng thời biến đổi vị trí.

Ầm!

Kiếm trận lập tức tăng tốc.

Không khí xung quanh Lý Cường bắt đầu méo mó.

Những đạo kiếm khí không còn là từng đường riêng lẻ.

Chúng nối thành một dòng chảy khổng lồ.

Như một cơn bão kiếm.

Từ bốn phương tám hướng...

ép thẳng về trung tâm.

Lý Cường cuối cùng cũng động.

Nhưng không phải né tránh.

Ông chỉ hơi ngẩng đầu.

Ánh mắt nhìn thanh kiếm trong tay.

Thăng Long Kiếm.

Thanh kiếm cổ từng được ông mua ở chợ đen tu tiên dưới Chợ Đồng Xuân.

Đã từng phủ đầy rỉ sét.

Đã từng bị phong ấn.

Đã từng nhiều lần cứu mạng ông.

Sau chín đạo lôi kiếp ở Hồ Tây...

lớp vỏ rỉ sét bên ngoài đã vỡ gần hết.

Thân kiếm bạc sáng lộ ra dưới ánh mặt trời.

Nhưng từ trước đến nay...

Lý Cường vẫn chưa thật sự đánh thức nó.

Không phải không thể.

Mà là chưa cần.

Một đạo kiếm khí lao thẳng vào đầu.

Lý Cường vẫn đứng im.

Khoảng cách chỉ còn vài mét.

Mai Chi ở ngoài trận biến sắc.

— Lý tiên sinh!

Đúng lúc ấy...

Lý Cường nhắm mắt.

Thần niệm lan ra.

Không phải linh lực.

Không phải kiếm khí.

Mà là một luồng ý niệm vô hình.

Oanh!

Thần niệm chạm vào Thăng Long Kiếm.

Thanh kiếm khẽ rung.

Keng...

Một tiếng kiếm minh rất nhẹ vang lên.

Đạo kiếm khí đang lao xuống đột nhiên dừng lại.

Chỉ cách trán Lý Cường chưa đầy một gang tay.

Không gian như đông cứng.

Thanh Vân Chân Nhân biến sắc.

— Chuyện gì?

Không ai trả lời.

Bởi vì...

Thăng Long Kiếm trong tay Lý Cường đang thay đổi.

Ánh bạc trên thân kiếm dần sáng lên.

Một đường văn cổ xưa vốn bị che khuất bắt đầu hiện ra.

Từ chuôi kiếm...

đến thân kiếm...

những đường vân như rồng uốn lượn chậm rãi phát sáng.

Keng!

Lần thứ hai.

Tiếng kiếm minh vang lên.

Lần này...

không còn nhẹ.

Nó xuyên qua cả thung lũng.

Sương mù trên núi Ba Vì bị chấn động.

Lá cây xung quanh đồng loạt rơi xuống.

Hắc Lân đang nằm trên mỏm đá cũng ngẩng đầu.

Đôi mắt đen nhìn về phía chủ nhân.

Nó cảm nhận được một thứ khí tức quen thuộc.

Nhưng mạnh hơn trước rất nhiều.

Lý Cường mở mắt.

Trong đồng tử không có ánh sáng kỳ dị.

Chỉ có sự bình tĩnh.

Ông nhìn mười ba thanh kiếm đang bao vây mình.

Sau đó...

bàn tay siết chặt chuôi Thăng Long Kiếm.

Keng!

Thanh kiếm rung lên.

Một luồng kiếm ý cổ xưa từ thân kiếm lan ra.

Không dữ dội.

Không phô trương.

Nhưng sắc bén đến mức khiến toàn bộ Thập Tam Kiếm Trận chấn động.

Một trưởng lão Yên Tử lập tức biến sắc.

— Kiếm trận...

— Đang rung!

Thanh Vân Chân Nhân siết chặt cổ kiếm.

Ông nhìn Lý Cường.

Lần đầu tiên trong trận chiến...

ánh mắt ông thực sự trở nên ngưng trọng.

Người đàn ông kia vẫn đứng nguyên vị trí.

Nhưng khí thế đã khác.

Giống như...

một thanh kiếm vốn nằm im trong vỏ suốt hàng trăm năm.

Đến hôm nay...

cuối cùng cũng tỉnh lại.

Lý Cường nâng Thăng Long Kiếm lên.

Không chém.

Chỉ đưa ngang trước người.

Một tiếng nói rất khẽ vang lên:

— Thăng Long.

Ầm!

Kiếm ý bùng nổ.

Mười ba đạo kiếm khí xung quanh đồng thời rung chuyển.

Thung lũng Ba Vì chấn động.

Mai Chi đứng ngoài trận nhìn thanh kiếm bạc trong tay Lý Cường.

Cô bất giác nín thở.

Còn Thanh Vân Chân Nhân...

lần đầu tiên hiểu rằng trận pháp mà Yên Tử tự hào nhất...

có lẽ đã gặp phải một đối thủ mà họ chưa từng chuẩn bị để đối phó.

Trận chiến...

mới thực sự bắt đầu.

--=---

PLS FOLLOW KÊNH ĐỂ THEO DÕI CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO…

---=---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.