CHƯƠNG 84 PHẦN CÒN LẠI

2 phút đọc
201 từ
2 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)

Người đàn ông đứng lên.

"Không phải lấy."

Mẹ Khôi nhìn anh.

"Anh đã giữ nó."

"Đúng."

Khôi hỏi:

"Giữ cái gì?"

"Phần ký ức cuối cùng của em."

"Ở đâu?"

"Trong anh."

Khôi nhìn người đàn ông.

"Vậy tại sao anh giống tôi?"

"Vì ký ức đó chứa cả hình dạng."

"Không thể."

"Em vẫn đang nghĩ ký ức chỉ là hình ảnh."

Người đàn ông tiến lại gần.

"Ký ức là cách một con người xác định mình là ai."

"Em nhớ mình là Khôi."

"Vì sao?"

Khôi không trả lời.

"Không phải vì cái tên."

Người đàn ông nói.

"Không phải vì khuôn mặt."

"Không phải vì cơ thể."

"Mà vì em nhớ mình đã từng là ai."

Khôi nhìn anh.

"Vậy nếu anh có ký ức của tôi..."

"Anh có một phần của em."

"Và tôi có một phần của anh?"

"Đúng."

"Vậy ai là người thật?"

Người đàn ông cười.

"Không ai."

Khôi im lặng.

"Vậy chúng ta đều là giả?"

"Không."

"Vậy?"

"Cả hai đều thật."

Người đàn ông nói:

"Đó mới là điều khiến giáo sư Thành sợ."

Khôi quay sang Minh.

"Thầy biết?"

"Biết."

"Ông ấy muốn làm gì?"

"Xóa một người."

Khôi nhìn người đàn ông.

"Ai?"

Minh không trả lời.

Người đàn ông nói:

"Anh."

Khôi:

"Để giữ tôi?"

"Không."

"Để giữ thành phố."

Khôi nhìn K-06.

"Và bà đồng ý?"

K-06 trả lời:

"Không."

"Vậy ai quyết định?"

K-06 nhìn anh.

"Em."

Khôi nhíu mày.

"Em?"

"Đúng."

"Em đã quyết định giết anh ta?"

"Không."

K-06 lắc đầu.

"Em đã quyết định tự giết mình."

Khôi sững lại.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.