CHƯƠNG 138 LỰA CHỌN THỨ NHẤT

7 phút đọc
1,264 từ
2 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)

Cạch.

Cánh cửa đóng lại.

Khôi quay người.

Tay anh đặt lên tay nắm.

Không nhúc nhích.

Anh thử lần nữa.

Vẫn không được.

"Minh!"

Không có tiếng trả lời.

Khôi đập mạnh vào cửa.

"Minh!"

Im lặng.

Phía bên kia cánh cửa không còn tiếng người.

Không còn tiếng bước chân.

Không còn tiếng thở.

Chỉ có một khoảng im lặng sâu đến mức Khôi nghe rõ tiếng tim mình.

Thình.

Thịch.

Thình.

Thịch.

Anh nhìn đồng hồ.

03:18.

Kim giây đang chạy.

Một vòng.

Hai vòng.

Rất chậm.

Nhưng chắc chắn.

Khôi quay lại.

Căn phòng đã thay đổi.

Không còn người đàn ông già.

Không còn mẹ anh.

Không còn Trần Vĩnh.

Không còn Minh.

Chỉ còn một chiếc bàn.

Một chiếc ghế.

Và hai chiếc hộp đặt trên bàn.

Một hộp màu đen.

Một hộp màu trắng.

Trên mỗi chiếc hộp có một chữ.

KHÔI.

AN.

Khôi đứng nhìn.

Anh không tiến tới ngay.

Bởi anh hiểu.

Đây không phải hai chiếc hộp.

Đây là hai lựa chọn.

Và điều đáng sợ nhất là—

anh không biết ai đã đặt chúng ở đây.

Một giọng nói vang lên từ phía sau.

"Em chỉ được mở một."

Khôi quay lại.

Không có ai.

"An?"

Không trả lời.

"Minh?"

Im lặng.

Khôi nhìn hai chiếc hộp.

"Người nói là ai?"

Giọng nói đáp:

"Người đã từng hỏi câu này."

Khôi nhíu mày.

"Đây là ký ức?"

"Không."

"Vậy là gì?"

"Lựa chọn."

Khôi bước đến bàn.

Anh nhìn hộp có chữ KHÔI.

Rồi nhìn hộp có chữ AN.

"Trong hộp có gì?"

"Điều em đã quên."

"Vậy cả hai?"

"Cả hai đều là sự thật."

"Nhưng tôi chỉ được mở một?"

"Đúng."

"Vì sao?"

"Vì sự thật thứ hai sẽ giết sự thật thứ nhất."

Khôi đứng yên.

Anh hiểu ý nghĩa của câu đó.

Hai sự thật không thể cùng tồn tại.

Giống như Khôi và An.

Anh đưa tay về phía chiếc hộp có tên mình.

Nhưng trước khi chạm vào—

một tiếng gõ vang lên.

Cộc.

Khôi dừng lại.

Cộc.

Hai tiếng.

Rồi tiếng thứ ba.

Cộc.

Ba tiếng gõ từ dưới sàn.

Khôi cúi xuống.

"Ở đâu?"

Không ai trả lời.

Anh quỳ xuống.

Áp tai vào nền.

Một tiếng thở rất khẽ vang lên.

"Khôi..."

Anh giật mình.

Giọng nói phát ra từ dưới sàn.

Là giọng của An.

"An?"

"Anh đừng mở."

"Chiếc nào?"

"Không chiếc nào."

Khôi đứng dậy.

"Vậy anh phải làm gì?"

"Nhớ."

"Nhớ cái gì?"

"Đêm đó."

"Đêm tai nạn?"

"Không."

An nói:

"Đêm trước khi chúng ta chết."

Khôi nhìn hai chiếc hộp.

"Anh không nhớ."

"Anh có."

"Không."

"Anh chỉ không muốn nhớ."

Khôi nhắm mắt.

Một hình ảnh xuất hiện.

Một căn phòng.

Một chiếc bàn gỗ.

Ngoài cửa sổ là mưa.

Hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau.

Khôi tám tuổi.

An tám tuổi.

Trên bàn có một chiếc đồng hồ.

03:17.

An hỏi:

"Anh có nghe thấy không?"

Khôi hỏi:

"Nghe gì?"

"Tiếng người dưới tầng."

Khôi nhìn xuống.

"Ba à?"

An lắc đầu.

"Không."

"Mẹ?"

"Không."

"Vậy ai?"

An đưa ngón tay lên môi.

"Suỵt."

Hai đứa cùng nghe.

Có tiếng bước chân.

Một bước.

Rồi một bước nữa.

Người nào đó đang đi lên cầu thang.

Khôi tám tuổi nắm tay An.

"Đừng sợ."

"Em không sợ."

"Anh sợ."

An cười.

"Anh luôn nói dối."

Tiếng bước chân dừng lại trước cửa.

Ba tiếng gõ.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Khôi hiện tại mở mắt.

Ba tiếng gõ.

Giống hệt.

Anh nhìn xuống sàn.

"An."

Không có tiếng trả lời.

"An!"

Một tiếng thì thầm vang lên:

"Anh nhớ rồi."

Khôi lùi lại.

Ký ức tiếp tục.

Cánh cửa phòng trẻ mở.

Người đàn ông bước vào.

Khôi tám tuổi nhìn ông.

An nắm tay anh.

Người đàn ông nói:

"Đến lúc rồi."

Khôi hỏi:

"Đến lúc gì?"

"Chọn."

"Con không chọn."

"Con phải chọn."

"Không."

Người đàn ông nhìn An.

"Vậy chọn em gái."

Khôi ôm lấy An.

"Không ai được làm hại em."

Người đàn ông nói:

"Ta không làm hại nó."

"Vậy ai?"

"Chính con."

Ký ức dừng lại.

Khôi mở mắt.

Anh thở gấp.

Một giọng nói từ dưới sàn vang lên:

"Anh nhớ chưa?"

Khôi đáp:

"Nhớ."

"Vậy mở chiếc hộp có tên An."

Khôi nhìn chiếc hộp.

"Không."

"Vì sao?"

"Vì tôi biết anh muốn tôi làm gì."

An im lặng.

Khôi nói:

"Anh muốn tôi mở hộp An."

"Đúng."

"Nhưng nếu tôi mở..."

"Anh sẽ nhớ."

"Và nếu tôi nhớ?"

"Anh sẽ biết mình đã làm gì."

Khôi nhìn chiếc hộp.

"Không."

"Khôi..."

"Không."

Lần đầu tiên anh nói rất rõ.

"Tôi không mở."

Một khoảng im lặng.

Rồi tiếng cười vang lên.

Không phải tiếng cười của An.

Không phải của Minh.

Là tiếng cười của người đàn ông già.

"Cuối cùng..."

Giọng nói vang từ mọi phía.

"...con cũng biết nghi ngờ."

Khôi quay lại.

Bốn bức tường đồng loạt xuất hiện những dòng chữ.

Những dòng chữ viết bằng tay.

Hàng trăm.

Hàng nghìn.

Tên KHÔI.

Tên AN.

Tên MINH.

Chồng lên nhau.

Như thể có ai đó đã dùng nhiều năm để viết chúng.

Khôi nhìn một dòng gần nhất.

KHÔI = NGƯỜI NHỚ.

Dòng dưới:

AN = NGƯỜI QUÊN.

Dòng tiếp:

MINH = NGƯỜI THAY THẾ.

Và cuối cùng:

NGƯỜI THỨ TƯ = NGƯỜI QUYẾT ĐỊNH.

Khôi nhìn chằm chằm.

"Người thứ tư..."

Anh nói.

"...là ai?"

Một dòng chữ mới xuất hiện.

Từng nét một.

Như có bàn tay vô hình đang viết.

NGƯỜI THỨ TƯ KHÔNG PHẢI MỘT NGƯỜI.

Khôi bước lại.

Dòng chữ tiếp tục.

NÓ LÀ MỘT QUYẾT ĐỊNH.

Khôi đứng yên.

Đột nhiên anh hiểu.

Người thứ tư chưa bao giờ là một con người.

Không phải Trần Vĩnh.

Không phải người đàn ông già.

Không phải một nhân vật ẩn giấu.

Mà là...

chính lựa chọn.

Một quyết định đã được đưa ra từ mười bảy năm trước.

Và tất cả những người anh gặp—

đều là hậu quả của quyết định ấy.

Khôi quay lại chiếc bàn.

Hai chiếc hộp vẫn nằm đó.

Nhưng lần này—

chiếc hộp có chữ KHÔI đã mở.

Không ai chạm vào nó.

Bên trong là một tấm ảnh.

Khôi cầm lên.

Anh nhìn.

Một gia đình.

Cha.

Mẹ.

Một đứa trẻ.

Và một cô bé.

Khôi nhận ra tất cả.

Nhưng có điều gì đó sai.

Anh nhìn kỹ.

Cha và mẹ đứng giữa.

Khôi đứng bên phải.

An đứng bên trái.

Nhưng khuôn mặt của An đã bị cắt khỏi bức ảnh.

Không phải bị xé.

Mà bị cắt rất sạch.

Khôi lật mặt sau.

Có một dòng chữ:

"Đừng tìm An trong ký ức của mình."

Bên dưới:

"Hãy tìm An trong ký ức của người khác."

Khôi nhìn dòng chữ.

Một cái tên xuất hiện trong đầu.

Không hiểu từ đâu.

Một người anh chưa từng nghĩ đến.

Một người đã xuất hiện rất ít trong câu chuyện.

Nhưng luôn có mặt ở những thời điểm quan trọng.

Khôi thì thầm:

"Ông giáo sư."

Một tiếng động vang lên.

Cạch.

Cánh cửa phía sau mở.

Minh đứng đó.

Mặt tái nhợt.

Áo đầy máu.

Khôi lao tới.

"Anh bị thương?"

Minh nhìn xuống áo.

"Không phải máu của anh."

"Máu của ai?"

Minh không trả lời.

Khôi nhìn ra ngoài.

Hành lang tối.

"Anh vừa ở đâu?"

"Trong phòng bên cạnh."

"Phòng nào?"

"Phòng mà em chưa từng bước vào."

Khôi nhìn Minh.

"Ở đó có gì?"

Minh nói:

"Có một người."

"Ai?"

"Giáo sư Lâm."

Khôi sững người.

Giáo sư Lâm.

Cái tên anh vừa nghĩ đến.

"Ông ta còn sống?"

Minh lắc đầu.

"Không."

"Vậy?"

"Ông ấy đang chờ em."

Khôi nhìn vệt máu trên áo Minh.

"Ông ấy chết khi nào?"

Minh đáp:

"Mười bảy năm trước."

"Trong vụ tai nạn?"

"Không."

"Vậy?"

Minh nhìn chiếc đồng hồ.

03:19.

Anh nói:

"Ông ấy chết đúng mười bảy phút trước khi em được sinh ra."

Khôi không nói.

Minh tiếp:

"Và trước khi chết..."

Anh nhìn thẳng vào Khôi.

"...ông ấy đã để lại một đoạn ghi âm cho em."

"Ở đâu?"

"Trong phòng bên cạnh."

Khôi nhìn hành lang.

Một cánh cửa đang hé mở.

Bên trong tối đen.

Anh hỏi:

"Anh đã nghe chưa?"

"Chưa."

"Tại sao?"

"Vì ông ấy nói..."

Minh dừng lại.

"Ông ấy nói gì?"

Minh nhìn Khôi.

"Chỉ có Khôi mới được nghe."

Khôi bước về phía cánh cửa.

Nhưng trước khi đi, anh dừng lại.

"Minh."

"Ừ?"

"Nếu tôi nghe đoạn ghi âm đó..."

"Ừ."

"...mọi chuyện có thay đổi không?"

Minh nhìn anh.

"Không."

"Vậy cái gì thay đổi?"

Minh nói rất khẽ:

"Người mà em nghĩ mình là."

Khôi nhìn cánh cửa.

Rồi bước vào.

Cánh cửa đóng lại phía sau.

Trong bóng tối, một chiếc máy ghi âm cũ tự động bật.

Tiếng rè rè vang lên.

Sau vài giây—

một giọng đàn ông xuất hiện.

Khôi chưa từng nghe giọng này.

Nhưng ngay khi nghe câu đầu tiên—

anh biết người đó đang nói với mình.

"Khôi."

Một khoảng ngừng.

"Nếu con đang nghe đoạn ghi âm này..."

Giọng nói trở nên chậm hơn.

"...nghĩa là ta đã thất bại."

Khôi đứng yên.

Giáo sư Lâm tiếp tục:

"Ta chỉ có một điều muốn nói trước khi con nghe phần còn lại."

Tiếng máy rè nhẹ.

"Con không phải người được chọn."

Khôi nhắm mắt.

"Con là người đã chọn."

Giọng nói dừng lại.

Rồi câu cuối cùng vang lên:

"Và người mà con chọn để chết..."

Khôi mở mắt.

"...không phải An."

Băng ghi âm tắt.

03:20.

Chiếc đồng hồ bắt đầu chạy nhanh.

03:21.

03:22.

03:23.

Khôi nhìn lên.

Anh nghe thấy tiếng khóa cửa.

Cạch.

Lần này không phải cánh cửa phía sau.

Mà là cánh cửa phía trước.

Có ai đó vừa khóa anh lại.

Và từ ngoài hành lang—

một giọng nói vang lên.

Giọng của An.

"Anh đừng mở cửa."

Khôi hỏi:

"Tại sao?"

An đáp:

"Vì người đứng ngoài đó..."

Một khoảng im lặng.

"...là người anh đã chọn chết."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.