CHƯƠNG 25 HỒ SƠ 2026

2 phút đọc
400 từ
4 lượt xem

Một ngăn tủ tự động mở.

Bên trong chỉ có một tập hồ sơ.

Khôi lấy ra.

Trang đầu tiên:

HỒ SƠ 2026.

Bên dưới là tên bốn người.

Khôi.

An Nhiên.

Quang.

Tú.

Ngày lập hồ sơ:

1996.

Không ai nói gì.

An Nhiên run tay.

"Không thể."

Quang lật trang.

Có ảnh.

Ảnh của họ.

Khôi trong phòng làm việc.

An Nhiên ở tòa soạn.

Tú tại trường đại học.

Quang trong quân đội.

Những bức ảnh được chụp ở các thời điểm khác nhau.

Nhưng tất cả đều được đóng dấu:

1996.

Tú:

"Đây là giả."

Khôi:

"Không."

"Anh tin?"

"Không."

"Vậy sao anh không nói gì?"

Khôi nhìn bức ảnh của chính mình.

Có một dòng chữ dưới ảnh.

NGƯỜI THỨ NHẤT — ĐÃ TÌM THẤY.

An Nhiên nhìn ảnh của mình.

NGƯỜI THỨ HAI — ĐÃ TÌM THẤY.

Quang:

NGƯỜI THỨ BA — ĐÃ TÌM THẤY.

Tú nhìn ảnh mình.

Dòng chữ bên dưới:

NGƯỜI THỨ TƯ — CHƯA TÌM THẤY.

Tú ngẩng lên.

"Khoan."

"Chuyện gì?"

Tú chỉ vào dòng chữ.

"Chúng ta đang thiếu một người."

Khôi nhìn ba người còn lại.

"Không."

Tú lắc đầu.

"Không phải."

Cậu chỉ vào chính mình.

"Người thứ tư..."

Một tiếng động vang lên phía sau.

Cánh cửa căn phòng đóng sầm.

Tất cả quay lại.

Không có ai.

Nhưng trên màn hình xuất hiện thêm một dòng.

NGƯỜI THỨ TƯ ĐÃ TÌM THẤY.

Khôi nhìn Tú.

Tú nhìn Khôi.

Không ai hiểu.

Rồi màn hình chuyển sang một dòng khác:

BẮT ĐẦU GIAI ĐOẠN HAI.

Đèn tắt.

Trong bóng tối, một giọng nói vang lên.

Không phải từ máy.

Không phải từ phía sau cánh cửa.

Mà ngay trong căn phòng.

Một giọng đàn ông già.

Rất quen.

"Khôi."

Anh đứng chết lặng.

Giọng nói tiếp tục:

"Nếu con đang nghe thấy ta..."

Một khoảng im lặng.

"...thì nghĩa là con đã tìm thấy nơi mà ba mươi năm trước ta không thể phá hủy."

Khôi thì thầm:

"Thầy..."

Giọng nói đáp lại:

"Đừng gọi ta như thế."

"Ta không phải người đã dạy con."

"Ta là người đã tạo ra con đường để con đi đến đây."

Một tiếng khóa bật lên.

Cánh cửa thứ hai mở ra.

Phía bên kia là một hành lang dài.

Trên tường có hàng trăm bức ảnh.

Tất cả đều là những người đã từng đi tìm cánh cửa.

Có một bức ảnh khiến Khôi dừng lại.

Người đàn ông trong ảnh đứng bên cạnh giáo sư Thành.

Khôi biết người đó.

Anh đã gặp ông ta nhiều lần.

Ông ta chính là người đang ngồi trong căn nhà trên núi.

Vũ.

Nhưng dưới bức ảnh không ghi tên Vũ.

Nó ghi:

LÊ VĂN THÀNH — 1996.

Khôi quay lại.

Vũ không còn ở đó.

Và lần đầu tiên, Khôi hiểu rằng câu hỏi lớn nhất không phải là:

Cánh cửa này dẫn đến đâu?

Mà là:

Ba mươi năm trước, ai thực sự đã bước ra khỏi cánh cửa?

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.