CHƯƠNG 35 CUỘC ĐỐI ĐẦU

1 phút đọc
200 từ
4 lượt xem

Những người của Hội Hắc Thạch bắt đầu tiến vào.

Quang đứng chắn trước Khôi.

"Ở sau tôi."

Khôi:

"Không."

"Đây không phải lúc tranh luận."

Một người của Hội giơ súng.

Quang lập tức rút vũ khí.

Minh nói:

"Đừng."

Người đàn ông dẫn đầu cười.

"Không cần súng."

Hắn bước lên.

"Chúng ta đến nói chuyện."

Quang:

"Anh có sáu người có vũ khí."

"Và anh có bốn."

"Vậy?"

"Không ai muốn chết ở đây."

Minh:

"Anh nói đúng."

Người đàn ông nhìn Minh.

"Anh là Minh?"

"Đúng."

"Ba mươi năm."

"Đúng."

"Anh biết thứ này ở đâu?"

Minh nhìn xuống lòng đất.

"Biết."

"Đưa chúng tôi tới."

"Không."

"Vậy chúng tôi sẽ tự tìm."

Minh:

"Anh không biết mình đang tìm gì."

"Biết."

"Không."

Minh nói rất bình tĩnh.

"Anh nghĩ mình đang tìm một kho lưu trữ."

Người đàn ông im lặng.

"Nhưng thứ dưới thành phố không lưu trữ thông tin."

Khôi hỏi:

"Vậy nó lưu trữ gì?"

Minh nhìn em trai.

"Ký ức."

Tú nhíu mày.

"Ký ức của ai?"

Minh:

"Con người."

Khôi:

"Như thế nào?"

Minh chưa kịp trả lời.

Một tiếng động vang lên phía sau.

Một người của Hội hét lên.

"Mất điện!"

Toàn bộ thành phố chìm vào bóng tối.

Một tiếng súng nổ.

Quang kéo Khôi xuống.

An Nhiên hét:

"Đừng bắn!"

Có tiếng người chạy.

Tiếng chân.

Tiếng va đập.

Rồi một âm thanh khác.

Không phải con người.

Một tiếng thì thầm từ mọi phía:

"Trở về..."

Khôi ngẩng lên.

Trong bóng tối, anh nhìn thấy hàng chục điểm sáng.

Như những con mắt.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.