📌 CHƯƠNG 143: Đêm Berlin — Cuộc săn kho bản quyền
Berlin, 22 giờ 36 phút.
Mưa lạnh phủ kín những con đường.
Trong tầng hầm kỹ thuật của một tòa nhà văn phòng cũ, hàng chục màn hình đang sáng.
Một người đàn ông tóc vàng đứng trước bản đồ mạng.
Trên màn hình là logo của Vạn Truyện Group.
Bên cạnh nó là một dòng chữ:
BERLIN CORE — KHO BẢN QUYỀN CHÂU ÂU.
Người đàn ông quay sang những người phía sau.
— Bạch Lang đã đầu hàng.
— Hắc Lang đang đàm phán.
— Những nhóm còn lại bắt đầu đăng ký đại lý.
Hắn đập tay xuống bàn.
— Nếu để thêm ba ngày nữa, toàn bộ Đông Âu sẽ thuộc về Vạn Truyện.
Một người hỏi:
— Vậy chúng ta đánh vào đâu?
Hắn chỉ lên màn hình.
— Kho bản quyền.
— Nếu lấy được kho bản quyền châu Âu, chúng ta có thể phá toàn bộ hệ thống phân phối của chúng.
Không ai nói thêm.
Kế hoạch bắt đầu.
1. Kho báu Berlin
Tại Hà Nội, Hoàng nhận được cảnh báo.
CẢNH BÁO: 3.842 KẾT NỐI BẤT THƯỜNG.
Anh lập tức đứng dậy.
— Có người đang thăm dò Berlin Core.
Lão Trần vẫn ngồi uống trà.
— Thăm dò hay tấn công?
— Chưa tấn công.
— Vậy cứ để chúng nhìn.
Hoàng ngạc nhiên.
— Để chúng nhìn?
— Đúng.
Lão Trần đặt chén trà xuống.
— Muốn bắt trộm thì trước tiên phải cho nó tưởng rằng cửa đang mở.
Đạt “Cá Mập” cười.
— Lão Trần lại câu cá.
Lão Trần không phủ nhận.
— Lần này phải bắt được cả đàn.
2. Cái bẫy trong kho
Berlin Core được chia thành hàng trăm tầng dữ liệu.
Nhưng chỉ một tầng chứa bản quyền gốc.
Đó là thứ đối thủ muốn.
Hoàng cho phép hệ thống để lộ một đường truy cập tưởng như sơ hở.
Đối phương lập tức mắc câu.
Một nhóm máy tính bắt đầu thâm nhập.
Từng lớp dữ liệu hiện ra.
Hợp đồng.
Bản dịch.
Bản quyền.
Hồ sơ tác giả.
Các tác phẩm chưa công bố.
Kẻ tấn công càng đi sâu càng phấn khích.
— Chúng ta vào được rồi!
Một người hét lên.
— Tiếp tục!
Dữ liệu bắt đầu được sao chép.
Nhưng không ai nhận ra rằng...
Toàn bộ kho dữ liệu kia chỉ là bản sao giả lập.
Mỗi tập tin đều có dấu nhận dạng riêng.
Mỗi đường truyền đều được ghi lại.
Mỗi thiết bị truy cập đều để lại dấu vết.
Thiết Nô âm thầm đứng sau tất cả.
Không tấn công.
Không cảnh báo.
Chỉ quan sát.
3. Lão Trần ra lệnh
Hoàng nhìn bảng dữ liệu.
— Đã xác định được 73 điểm đầu cuối.
Đạt hỏi:
— Bắt chưa?
— Chưa.
Đạt ngạc nhiên.
— Chờ gì nữa?
Hoàng nhìn Lão Trần.
Lão Trần chỉ nói:
— Chờ người cuối cùng.
Một lát sau.
Danh sách tăng lên.
73.
74.
75.
Rồi...
143.
Hoàng đột nhiên bật cười.
— Bọn chúng gọi thêm người.
Lão Trần gật đầu.
— Cá lớn thường không đi một mình.
4. Đòn phản kích
03 giờ 15 phút.
Lệnh được kích hoạt.
Không có cuộc tấn công ồ ạt.
Không có những màn hình đỏ rực.
Chỉ có một thay đổi nhỏ.
Tất cả các kết nối đáng ngờ bị cô lập khỏi kho dữ liệu thật.
Đường truyền của chúng bị chuyển vào vùng giám sát.
Thiết Nô bắt đầu khóa từng điểm truy cập.
Một.
Hai.
Mười.
Một trăm.
Những kẻ tấn công lúc này mới phát hiện điều bất thường.
— Không tải được nữa!
— Máy chủ bị khóa!
— Ngắt kết nối!
Nhưng đã muộn.
Cánh cửa đã đóng.
Không phải một cánh cửa.
Mà là 143 cánh cửa.
Mỗi nhóm bị nhốt trong một vùng dữ liệu riêng.
5. Không chiếm máy của đối thủ
Đạt hỏi:
— Chúng ta có thể đánh ngược không?
Lão Trần lắc đầu.
— Không.
— Nhưng chúng đang ăn cắp dữ liệu.
— Chúng ta đã giữ được dữ liệu.
— Vậy xử lý chúng thế nào?
Lão Trần nói:
— Đưa bằng chứng cho luật sư.
Hoàng hơi bất ngờ.
— Không truy cập ngược vào hệ thống của chúng?
— Không.
Lão Trần nhìn anh.
— Chúng ta đang xây thị trường hợp pháp.
— Không thể dùng cách của bọn chúng để xây nó.
Đạt im lặng.
Lão Trần tiếp:
— Muốn đánh lâu dài thì phải biết lúc nào không được đánh.
6. Berlin sáng đèn
Sáng hôm sau.
Cảnh sát Đức đồng loạt tiến hành điều tra nhiều địa điểm liên quan đến mạng lưới phát tán nội dung trái phép.
Những dữ liệu thu được từ Berlin Core trở thành chứng cứ quan trọng.
Không phải một vụ.
Mà là cả một mạng lưới.
Các đường dây thanh toán.
Máy chủ.
Kho lưu trữ.
Danh sách quản trị viên.
Hợp đồng quảng cáo.
Tất cả được xâu chuỗi.
Tin tức lan ra khắp Đông Âu.
“Mạng lưới phân phối nội dung trái phép quy mô lớn bị điều tra.”
Bạch Lang đọc tin trên điện thoại.
Hắn nhìn Lão Trần.
— Ông không cần đánh họ?
Lão Trần đáp:
— Không.
— Vì sao?
— Vì luật pháp sẽ làm phần còn lại.
Bạch Lang im lặng.
Một lúc sau hắn nói:
— Tôi bắt đầu hiểu vì sao những người kia sợ ông.
Lão Trần cười.
— Họ không sợ tôi.
— Họ sợ một thứ khác.
— Thứ gì?
Lão Trần nâng chén trà.
— Khi người làm lậu nhận ra làm hợp pháp kiếm được nhiều tiền hơn...
Lão uống một ngụm.
— Thì chẳng cần ai tiêu diệt họ nữa.
7. Đông Âu đổi màu
Trong vòng một tuần.
Hơn 40.000 tài khoản đăng ký chương trình đại lý.
Hàng nghìn người dịch truyện lậu chuyển sang làm dịch giả chính thức.
Các trang web từng hoạt động trong bóng tối bắt đầu treo logo:
VẠN TRUYỆN — OFFICIAL DISTRIBUTOR.
Doanh thu Đông Âu tăng mạnh.
Nhưng điều khiến Lão Trần quan tâm nhất không phải doanh thu.
Mà là một email.
Nó được gửi từ một nhóm quản trị viên trẻ tại Ba Lan.
Họ viết:
“Trước đây chúng tôi ăn cắp truyện vì không có cách nào khác để kiếm sống. Bây giờ chúng tôi muốn trở thành người bán chính thức.”
Lão Trần đọc xong.
Không nói gì.
Hoàng hỏi:
— Sếp vui à?
Lão Trần lắc đầu.
— Không.
— Vậy sao cười?
Lão nhìn ra ngoài cửa sổ.
— Vì cuối cùng chúng ta cũng bắt đầu thắng đúng cách.
8. Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc
Chiều hôm đó.
Một báo cáo mới xuất hiện.
Không phải từ Nga.
Không phải Ba Lan.
Không phải Ukraine.
Mà từ phía Bắc.
MẠNG LƯỚI TRUYỆN LẬU BẮC ÂU ĐANG HỢP NHẤT.
Hoàng đọc xong.
— Có người đang gom những nhóm còn sót lại.
Đạt hỏi:
— Ai?
Màn hình hiện lên một cái tên.
ÔNG VUA KHÔNG TÊN.
Không ảnh.
Không quốc tịch.
Không hồ sơ.
Không tài khoản cố định.
Chỉ có một câu được gửi đến hệ thống Vạn Truyện:
“Bạch Lang bán thị trường. Hắc Lang bán mạng lưới. Còn tôi bán chiến tranh.”
Căn phòng im lặng.
Lão Trần nhìn câu chữ ấy.
Rồi bật cười.
— Cuối cùng cũng có người biết nói chuyện.
Hoàng hỏi:
— Chúng ta làm gì?
Lão Trần đứng dậy.
— Chuẩn bị sang Stockholm.
— Thụy Điển?
— Ừ.
Lão khoác áo.
— Chương Đông Âu chưa kết thúc.
Lão nhìn màn hình lần cuối.
— Nó mới bắt đầu.