CHƯƠNG 131: LỄ KÝ KẾT TẠI THUNG LŨNG SILICON VÀ BÓNG MA “CẤM VẬN TRÍ TUỆ”

7 phút đọc
1,377 từ
0 lượt xem

San Jose đêm ấy sáng như ban ngày.

Từ trên tầng ba mươi tám của một tòa nhà kính, nhìn xuống, cả Thung lũng Silicon giống một biển sao trải dài đến tận chân trời.

Những bảng điện tử khổng lồ liên tục chạy các dòng quảng cáo bằng tiếng Anh.

Công nghệ AI.

Thực tế ảo.

Não người.

Robot.

Tương lai.

Và ở giữa biển ánh sáng ấy, một đoàn người Việt Nam đang ngồi trong phòng họp kín.

Đầu bàn là Lão Trần.

Năm mươi lăm tuổi.

Áo sơ mi trắng, quần đen, không cà vạt.

Trước mặt lão chỉ có một chén trà.

Đối diện là đại diện của sáu tập đoàn sản xuất kính VR/AR lớn trên thế giới.

Bên cạnh Hoàng là Đạt “Cá Mập”, tay vẫn đặt trên chiếc máy tính bảng.

Một người đàn ông tóc bạc đứng dậy.

— Ông Trần.

Lão ngẩng đầu.

— Vâng?

— Nếu hợp đồng hôm nay được ký, hệ thống nội dung của Vạn Truyện sẽ trở thành nền tảng văn học tích hợp chính thức cho hơn một trăm triệu thiết bị thực tế ảo trên toàn cầu.

Lão Trần nhấp ngụm trà.

— Tôi biết.

Người kia cười.

— Ông không hồi hộp sao?

Lão đặt chén xuống.

— Tôi đã từng khởi nghiệp bằng một căn gác xép ở Khâm Thiên.

Cả phòng im lặng.

— Ngày ấy, điều đáng sợ nhất là cuối tháng không có tiền trả tiền điện.

Lão nhìn quanh.

— So với chuyện ấy thì ký hợp đồng vài chục tỷ đô có gì mà hồi hộp?

Hoàng cúi đầu nhịn cười.

Đạt lắc đầu.

Đúng là Lão Trần.

Đối với lão, tiền càng lớn thì vẻ mặt càng bình thản.

Màn hình lớn phía sau sáng lên.

VẠN TRUYỆN GROUP — GLOBAL VR CONTENT PARTNERSHIP

Tiếng vỗ tay vang lên.

Một thư ký bước tới đặt tập hợp đồng trước mặt Lão Trần.

Bút đã mở nắp.

Chỉ cần ký.

Vạn Truyện sẽ chính thức bước vào tầng sâu nhất của thị trường công nghệ Mỹ.

Hoàng nhìn đồng hồ.

— Còn ba phút.

Lão Trần cầm bút.

Đúng lúc ấy—

Tất cả điện thoại trong phòng đồng loạt rung lên.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Hoàng lập tức biến sắc.

— Có chuyện rồi.

Màn hình máy tính của Đạt bật đỏ.

Một thông báo xuất hiện.

UNITED STATES DEPARTMENT OF COMMERCE

Bên dưới là một dòng chữ:

EMERGENCY INTELLECTUAL RESTRICTION ORDER.

Không ai nói gì.

Đạt mở nhanh văn bản.

Đọc được vài dòng, mặt gã trở nên khó coi.

— Bộ Thương mại Mỹ vừa ban hành lệnh hạn chế khẩn cấp đối với công nghệ của Vạn Truyện.

Một đại diện tập đoàn VR đứng bật dậy.

— Cái gì?

Đạt tiếp tục đọc.

— Họ cáo buộc công nghệ sóng não của Vạn Truyện có khả năng tác động đến hành vi tâm lý trên diện rộng.

Một người khác hỏi:

— Căn cứ vào đâu?

Đạt không trả lời ngay.

Hoàng giật lấy máy tính bảng.

Hắn đọc thêm.

Rồi ngẩng lên.

— Toàn bộ thiết bị phần cứng của Vạn Truyện tại Bắc Mỹ bị đình chỉ.

Không khí trong phòng đông cứng.

Hợp đồng trước mặt Lão Trần bỗng trở thành một tờ giấy vô nghĩa.

Một đại diện đối tác đứng dậy.

— Tôi rất tiếc, ông Trần.

Người thứ hai cũng đứng lên.

— Chúng tôi buộc phải tạm dừng lễ ký kết.

Người thứ ba nhìn Lão Trần đầy ái ngại.

— Đây là quyết định cấp chính phủ.

Lão Trần vẫn ngồi.

Không nổi giận.

Không đập bàn.

Không chửi.

Lão chỉ nhìn tập hợp đồng trước mặt.

Rồi hỏi:

— Lệnh cấm có cấm chữ không?

Cả phòng ngơ ngác.

— Xin lỗi?

Lão Trần ngẩng đầu.

— Tôi hỏi.

Lão chỉ vào màn hình.

— Các ông cấm thiết bị của tôi.

Không ai trả lời.

— Cấm vòng sóng não.

— Cấm kính VR.

— Cấm phần cứng.

Lão chậm rãi đứng lên.

— Nhưng các ông có cấm được người Mỹ đọc một câu chữ tiếng Việt không?

Căn phòng im phăng phắc.

Hoàng lập tức hiểu.

Khóe miệng hắn nhếch lên.

— Lão Trần...

Lão quay sang.

— Gọi cho Hoàng.

— Cháu đang đứng đây mà.

— À.

Lão gật đầu.

— Thế thì gọi Đạt.

Đạt ngẩng lên.

— Cháu cũng đang ở đây.

Lão Trần cau mày.

— Hôm nay hai thằng chúng mày đứng gần nhau quá, làm tao mất thói quen ra lệnh.

Hoàng bật cười.

Nhưng chỉ một giây sau, sắc mặt hắn trở lại nghiêm túc.

— Lão muốn làm gì?

Lão Trần nhìn bản đồ mạng lưới toàn cầu hiện trên màn hình.

Những đường kết nối màu xanh chạy xuyên qua Bắc Mỹ.

Rồi lão chỉ tay.

— Chữ Nghĩa Ly Khai.

Đạt lập tức mở hệ thống.

— Tách nội dung khỏi phần cứng?

— Đúng.

— Nhưng nếu bỏ thiết bị sóng não, trải nghiệm sẽ giảm rất mạnh.

Lão Trần cười.

— Thì giảm.

— Vậy doanh thu?

— Còn chữ thì còn người đọc.

Đạt im lặng.

Lão tiếp tục:

— Chúng ta đã quá quen với việc có máy móc mạnh.

— Đến lúc mất máy móc thì xem chúng ta còn lại cái gì.

Hoàng hiểu ý.

— Plain Text.

— Chính xác.

— Không hình ảnh?

— Có.

— Không VR?

— Có thể bỏ.

— Không sóng não?

— Bỏ luôn.

Đạt nhìn lão.

— Vậy còn gì?

Lão Trần cầm chén trà lên.

Truyện.

Một chữ.

Nhưng cả căn phòng như bị đánh thức.

Hoàng lập tức ngồi xuống.

Các ngón tay chạy trên bàn phím.

— Chuyển kho nội dung về dạng văn bản thô.

Đạt tiếp lời:

— Sau đó mã hóa phân lớp?

— Không cần phức tạp quá.

Lão Trần nói:

— Đừng để chúng ta chết vì thích làm màu.

Đạt bật cười.

— Rõ.

Hoàng mở một cửa sổ hệ thống.

Trên màn hình xuất hiện hàng triệu đầu truyện.

Tiên hiệp.

Đô thị.

Linh dị.

Tình cảm.

Trinh thám.

Văn học.

Kịch bản.

Audio.

Mỗi một bộ truyện đều được tách thành các lớp dữ liệu độc lập.

Thiết Nô lập tức hoạt động.

KÍCH HOẠT KHẾ ƯỚC LY KHAI.

TÁCH NỘI DUNG KHỎI PHẦN CỨNG.

TÁCH NGƯỜI DÙNG KHỎI NỀN TẢNG.

TÁCH PHÂN PHỐI KHỎI TRUNG TÂM.

Hoàng nhìn màn hình.

— Nếu làm thế này, chúng ta không còn một trung tâm để phong tỏa nữa.

Lão Trần gật đầu.

— Đúng.

— Mỗi độc giả sẽ trở thành một điểm phân phối.

— Đúng.

— Mỗi bản sao hợp pháp của truyện lại trở thành một hạt giống.

Lão cười.

— Bây giờ mày mới hiểu thế nào là Vạn Truyện.

Đạt nhìn bản đồ.

Các điểm sáng bắt đầu xuất hiện.

Los Angeles.

New York.

Toronto.

London.

Paris.

Berlin.

Sydney.

Tokyo.

Singapore.

Hà Nội.

Một mạng lưới mới hình thành.

Không có máy chủ trung tâm.

Không có thiết bị độc quyền.

Không có chiếc kính VR nào bắt buộc.

Chỉ có dữ liệu.

Và con người.

Hoàng khẽ nói:

— Lệnh cấm phần cứng đã có hiệu lực.

Lão Trần gật đầu.

— Vậy thì chúng ta chơi phần mềm.

Đạt nhìn sang.

— Nếu họ khóa nền tảng?

— Chúng ta đưa truyện ra mạng xã hội.

— Nếu họ khóa mạng xã hội?

— Đưa sang mạng phi tập trung.

— Nếu họ khóa mạng phi tập trung?

Lão Trần nhấp trà.

— Thì in ra giấy.

Cả phòng bật cười.

Ngay cả những người Mỹ vừa mới căng thẳng cũng không nhịn được.

Lão đặt chén xuống.

— Một nghìn năm trước, người ta viết truyện trên giấy.

— Một trăm năm trước, người ta đọc sách.

— Hai mươi năm trước, người ta đọc trên điện thoại.

— Hôm nay người ta đọc bằng sóng não.

Lão nhìn thẳng vào màn hình.

— Nhưng thứ khiến một câu chuyện sống được chưa bao giờ là cái máy.

Lão chỉ vào dòng chữ đang chạy trên màn hình.

— Là người đọc.

Đúng lúc ấy, điện thoại Hoàng rung lên.

Hắn nhìn tin nhắn.

— Lão Trần.

— Gì?

— Một nhóm độc giả Mỹ vừa lập máy chủ cộng đồng.

— Bao nhiêu người?

— Ban đầu năm nghìn.

Hoàng nhìn con số tăng.

— Mười nghìn.

Đạt quay lại.

— Hai mươi nghìn.

Một giây sau.

— Năm mươi nghìn.

Màn hình tiếp tục nhảy.

100.000

250.000

500.000

Không ai nói gì.

Lão Trần chậm rãi mỉm cười.

Bóng tối của lệnh cấm vừa phủ xuống Thung lũng Silicon.

Nhưng ở một nơi nào đó bên kia đại dương, những độc giả bình thường đang tự tay truyền cho nhau từng chương truyện.

Không cần kính.

Không cần vòng.

Không cần máy chủ của Vạn Truyện.

Chỉ cần một chiếc điện thoại.

Một đường truyền.

Và một câu chuyện họ muốn đọc.

Hoàng nhìn Lão Trần.

— Chúng ta phản công thế nào?

Lão đứng dậy.

Xỏ chiếc áo khoác cũ.

— Không phản công.

— Thế làm gì?

Lão quay lại.

Viết tiếp.

Cánh cửa phòng họp khép lại.

Bên ngoài, Thung lũng Silicon vẫn sáng rực.

Nhưng chẳng ai biết rằng ngay trong đêm ấy, Vạn Truyện đã âm thầm tháo bỏ chiếc áo công nghệ đắt tiền nhất của mình.

Để trở về thứ đơn giản nhất.

Chữ.

Và lần đầu tiên trong nhiều năm, Lão Trần cảm thấy cuộc chiến này...

có vẻ thú vị.

📢 Nếu đạo hữu thích câu chuyện của Vạn Truyện, nhớ FOLLOW KÊNH để cùng Lão Trần đi tiếp chặng đường phía trước!

--=--


Tải ứng dụng YÊU cho Android

Đọc nhanh hơn, nhận thông báo chương mới, dùng khi offline

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.