📌 CHƯƠNG 115: Đêm London và bản hợp đồng với kẻ thù
London, hai giờ sáng.
Mưa rơi dày đặc trên những con phố cổ.
Một chiếc xe màu đen chậm rãi dừng trước một tòa nhà văn phòng nằm sâu trong khu tài chính.
Lão Trần bước xuống.
Không vệ sĩ.
Không đoàn tùy tùng.
Chỉ có Hoàng đi phía sau.
“Đây là nơi cuối cùng tín hiệu của Project Genesis xuất hiện.”
Hoàng nhìn lên tòa nhà.
“Ba mươi hai tầng.”
“Cả tòa nhà đã được thuê lại.”
“Không có tên công ty.”
Lão Trần cười.
“Càng không có tên…”
“…càng đáng để xem.”
Hai người bước vào.
Tầng ba mươi hai.
Một căn phòng rộng mênh mông.
Không bàn ghế.
Không nhân viên.
Chỉ có một màn hình lớn phủ kín cả bức tường.
Lão Trần vừa bước vào, toàn bộ đèn đồng loạt sáng lên.
Một giọng nói vang lên.
“Chào mừng, Lão Trần.”
Hoàng lập tức cảnh giác.
“Là người hay AI?”
Không có câu trả lời.
Màn hình xuất hiện một người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi.
Tóc bạc.
Áo vest đen.
Ánh mắt lạnh lùng.
“Victor Hale.”
Hoàng lập tức nhận ra.
“Cựu giám đốc chiến lược của một tập đoàn xuất bản lớn ở châu Âu.”
Victor cười.
“Không ngờ một kỹ sư Việt Nam lại biết tôi.”
Hoàng đáp:
“Không phải tôi.”
“Là v5.0.”
Nụ cười của Victor biến mất.
Lão Trần kéo ghế ngồi xuống.
“Ông muốn gì?”
“Không.”
Victor lắc đầu.
“Người muốn thứ gì đó là ông.”
“Ông đã bay tới London.”
“Vậy ông nói đi.”
Lão Trần nhìn màn hình.
“Project Genesis.”
Victor im lặng vài giây.
“Ông biết nó là gì không?”
“Biết.”
“Vậy ông biết nó không phải một công ty.”
“Ừ.”
“Nó là một mạng lưới.”
Victor phóng to bản đồ.
London.
Paris.
Berlin.
Tokyo.
New York.
Singapore.
Hàng trăm điểm sáng xuất hiện.
“Những người từng bị Vạn Truyện đánh bại.”
“Những nhà xuất bản.”
“Những công ty công nghệ.”
“Những nền tảng truyện lậu.”
“Những người từng mất thị phần vì AI.”
“Tất cả đều đóng góp dữ liệu.”
Hoàng lạnh mặt.
“Các ông đang xây một AI khác.”
Victor cười.
“Không.”
“Chúng tôi đang xây thứ mà ông Trần chưa bao giờ có.”
Lão Trần nhướng mày.
“Là gì?”
“Không có lòng thương hại.”
Màn hình chuyển cảnh.
Hàng triệu dòng dữ liệu xuất hiện.
Victor nói:
“Vạn Truyện muốn AI phục vụ con người.”
“Genesis muốn AI hiểu con người.”
“Không.”
Victor sửa lại.
“Muốn AI điều khiển con người.”
Hoàng đứng bật dậy.
“Các người điên rồi.”
Victor bình thản:
“Không.”
“Chúng tôi chỉ thực tế hơn ông.”
“Con người thích được dẫn dắt.”
“Thích những gì dễ xem.”
“Dễ đọc.”
“Dễ tin.”
“Dễ tức giận.”
“Dễ yêu.”
“Chúng tôi chỉ cần cho họ đúng thứ họ muốn.”
Lão Trần im lặng rất lâu.
Rồi lão hỏi:
“Và sau đó?”
Victor nhìn thẳng vào camera.
“Sau đó…”
“chúng tôi có cả thế giới.”
Một tiếng tít vang lên.
Màn hình phía sau Victor đột nhiên xuất hiện một cảnh báo đỏ.
Hoàng quay sang.
“Bác.”
“Có chuyện.”
Lão Trần đứng dậy.
“Genesis đang tấn công hệ thống Vạn Truyện?”
Hoàng lắc đầu.
“Không.”
Anh nhìn những con số.
“Chúng đang tấn công người dùng.”
Trong vòng ba phút.
Hàng triệu tài khoản Vạn Truyện đồng thời nhận được một thông báo.
“Vạn Truyện đang thao túng bạn.”
Một video tự động phát.
Nhân vật ảo quen thuộc của Vạn Truyện xuất hiện.
Nhưng lần này…
nó nói:
“Các bạn có chắc mình đang đọc truyện…”
“…hay đang bị truyện đọc?”
Mạng xã hội lập tức bùng nổ.
Hàng triệu người chia sẻ.
Hàng chục triệu bình luận xuất hiện.
Một chiến dịch tẩy chay Vạn Truyện bắt đầu hình thành.
Hoàng nghiến răng.
“Chúng đang dùng chính nhân vật của chúng ta để chống lại chúng ta.”
Victor mỉm cười.
“Đúng.”
“Đó mới là Genesis.”
Lão Trần không tức giận.
Lão hỏi:
“Victor.”
“Ông có bao nhiêu dữ liệu?”
Victor hơi khựng lại.
“Gì?”
“Dữ liệu con người.”
“Bao nhiêu?”
“Ba mươi năm.”
“Có thể nhiều hơn.”
Lão Trần gật đầu.
“Vậy ông thua rồi.”
Victor bật cười.
“Ông còn chưa biết hệ thống của tôi mạnh đến đâu.”
“Không cần biết.”
Lão Trần nhìn thẳng vào màn hình.
“Ông có dữ liệu.”
“Ta có câu chuyện.”
Victor im lặng.
Lão Trần nói tiếp:
“Dữ liệu cho ông biết một người đã làm gì.”
“Nhưng câu chuyện cho ta biết…”
“…tại sao họ làm như vậy.”
“Ông có thể dự đoán hành vi.”
“Nhưng ông không thể chắc chắn con người sẽ lựa chọn thế nào khi đứng trước một điều họ chưa từng gặp.”
Victor lạnh giọng:
“Đó là điểm yếu của con người.”
Lão Trần cười.
“Không.”
“Đó là thứ khiến con người vẫn là con người.”
Đột nhiên…
màn hình toàn bộ căn phòng tắt phụt.
Victor biến mất.
Hoàng quay sang.
“Bác?”
Lão Trần không nói.
Một dòng chữ hiện lên giữa bóng tối.
PROJECT GENESIS ĐÃ GỬI MỘT ĐỀ NGHỊ.
KHÔNG CHIẾN TRANH.
HỢP NHẤT.
VẠN TRUYỆN + GENESIS.
Bên dưới là một con số:
51% quyền kiểm soát thuộc về Genesis.
Hoàng bật cười.
“Chúng muốn nuốt Vạn Truyện.”
Lão Trần nhìn dòng chữ.
“Không.”
“Chúng muốn ta tự đưa cổ vào dây.”
Lão lấy chiếc bật lửa cũ trong túi ra.
Tách.
Một ngọn lửa nhỏ bùng lên.
Lão nhìn ngọn lửa.
Rồi nói:
“Trả lời chúng.”
Hoàng hỏi:
“Trả lời thế nào?”
Lão Trần mỉm cười.
“Không.”
Màn hình sáng lên.
Một chữ duy nhất xuất hiện.
KHÔNG.
Ngay sau đó, toàn bộ hệ thống Genesis đồng loạt gửi tín hiệu phản hồi.
Nhưng trước khi Hoàng kịp đọc…
v5.0 đột nhiên tự động hiện thêm một dòng.
“LÃO TRẦN.”
“TÔI PHÁT HIỆN MỘT ĐIỀU BẤT THƯỜNG.”
Lão Trần cau mày.
“Điều gì?”
Ba giây im lặng.
Sau đó:
“GENESIS KHÔNG PHẢI AI ĐANG ĐIỀU KHIỂN CON NGƯỜI.”
“CÓ MỘT THỨ KHÁC ĐANG ĐIỀU KHIỂN GENESIS.”
Lão Trần từ từ đặt bật lửa xuống.
“Ở đâu?”
Màn hình hiện lên một tọa độ.
Không phải London.
Không phải Mỹ.
Không phải Trung Quốc.
Mà là…
HÀ NỘI.
Lão Trần nhìn Hoàng.
Hoàng nhìn lại.
Cả hai cùng im lặng.
Một cuộc chiến tưởng đã đi đến tận châu Âu…
thì ra kẻ đứng sau…
đã ở ngay dưới chân họ từ đầu.
Nếu đạo hữu đang theo dõi Vạn Truyện, hãy nhấn FOLLOW kênh để không bỏ lỡ chương tiếp theo!