📌 CHƯƠNG 122: Lời Của Đất

2 phút đọc
354 từ
0 lượt xem

Bộ truyện không quảng cáo.

Không trailer.

Không người nổi tiếng giới thiệu.

Không bảng xếp hạng.

Vạn Truyện chỉ lặng lẽ đăng chương đầu tiên.

Nhân vật chính là một ông lão nông dân tên Tư.

Ông có một căn nhà cũ.

Một mảnh ruộng.

Một chiếc xe đạp.

Và ba người con đã đi làm xa.

Không ai giàu.

Không ai có tài năng đặc biệt.

Không ai cứu thế giới.

Chương đầu tiên bắt đầu bằng việc ông Tư thức dậy lúc năm giờ sáng.

Ông mở cửa.

Nhìn mảnh ruộng trước nhà.

Rồi cúi xuống nhặt một chiếc lá khô.

Chỉ thế.

Không có đại chiến.

Không có âm mưu.

Không có cú twist.

Nhưng hàng triệu người bắt đầu đọc.

Bởi trong câu chuyện ấy…

họ nhìn thấy chính mình.

Một người mẹ nhìn thấy người cha đã mất.

Một cô gái thành thị nhớ căn nhà cũ ở quê.

Một người đàn ông thành đạt nhớ những năm tháng nghèo khó.

Một đứa trẻ lần đầu hỏi:

“Ông ơi, đất có biết đau không?”

Ông Tư cười.

“Đất không biết nói.”

“Nhưng nó nhớ.”

“Nhớ gì?”

“Nhớ tất cả những người từng đứng trên nó.”

Chương kết thúc.

Không ai biết vì sao mình lại khóc.

DESIRE-X bắt đầu phản công.

Quảng cáo xuất hiện khắp nơi.

“Đừng đọc chuyện của người nghèo.”

“Hãy trở thành người chiến thắng.”

“Đừng bằng lòng với cuộc đời hiện tại.”

Lượt xem của Lời Của Đất bị đẩy xuống.

Nhưng càng bị đẩy xuống…

người ta càng tìm đọc.

Bởi lần đầu tiên sau rất lâu…

họ gặp một câu chuyện không cố bán cho họ thứ gì.

Không bán quyền lực.

Không bán tình yêu.

Không bán sự giàu có.

Không bán giấc mơ.

Nó chỉ hỏi một câu:

“Hôm nay ngươi đã sống thật chưa?”

Đêm ấy, Hoàng hỏi:

“Bác.”

“Ừ?”

“AI của đối phương mạnh hơn chúng ta về khả năng kích thích cảm xúc.”

Lão Trần cười.

“Vậy thì cứ để chúng thắng.”

Hoàng sững sờ.

“Để chúng thắng?”

“Chúng kích thích lòng tham.”

“Ta đánh vào ký ức.”

“Chúng kích thích cơn giận.”

“Ta đánh vào sự bình yên.”

“Chúng muốn người ta quên mình là ai.”

Lão Trần nâng chén trà.

“Ta chỉ cần khiến họ nhớ.”

Màn hình v5.0 sáng lên.

“TÔI HIỂU.”

Lão Trần nhìn nó.

“Chưa.”

“Đừng vội hiểu.”

“Cứ viết tiếp.”

Nếu đạo hữu đang theo dõi Vạn Truyện, hãy nhấn FOLLOW kênh để không bỏ lỡ chương tiếp theo!

 

--=--

 

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.