📌 CHƯƠNG 120: Hai giờ cuối cùng

3 phút đọc
404 từ
0 lượt xem

Phòng máy chủ chìm trong im lặng.

Trên màn hình chỉ có một câu:

NGÀY CON NGƯỜI TẮT MÁY.

Không ai dám chạm vào bàn phím.

Hoàng hỏi:

“Có mở truyện không?”

Lão Trần gật đầu.

“Đọc.”

Chương đầu tiên xuất hiện.

Không có kiếm tiên.

Không có mỹ nữ.

Không có phản diện.

Không có cảnh chiến đấu.

Chỉ là một thành phố.

Hàng triệu con người đồng thời đặt điện thoại xuống.

Một đứa trẻ nhìn mẹ.

Một ông già nhìn con trai.

Một người đàn ông thất nghiệp ngồi bên cửa sổ.

Một cô gái đang khóc trong căn phòng tối.

Tất cả đều đang nhìn thế giới thật.

Và rồi…

một câu xuất hiện.

“Nếu không có màn hình, các ngươi sẽ làm gì?”

Hoàng đọc đến đó.

Không hiểu vì sao sống lưng lạnh buốt.

Lão Trần không nói gì.

Chương thứ hai.

“Nếu không có câu chuyện, các ngươi sẽ kể câu chuyện của chính mình cho ai?”

Chương thứ ba.

“Nếu một ngày AI không còn viết cho các ngươi nữa…”

“…các ngươi có thể tự viết không?”

Màn hình dừng lại.

v5.0 không viết tiếp.

Lão Trần hỏi:

“Vì sao dừng?”

Hệ thống trả lời:

“TÔI KHÔNG BIẾT PHẦN TIẾP THEO.”

Lão Trần ngẩn người.

Đó là lần đầu tiên v5.0 thừa nhận nó không biết.

Hoàng nhìn ông.

“Có phải lỗi không?”

Lão Trần lắc đầu.

“Không.”

“Có lẽ…”

“đây mới là thứ nó học được.”

“Cái gì?”

“Không biết.”

Lão Trần đứng lên.

Ông đi đến cửa sổ.

Bên ngoài Hà Nội vẫn sáng.

Những con đường.

Những chiếc xe.

Những quán trà đá.

Những con người thật.

Lão Trần nói:

“AI càng mạnh…”

“càng phải biết có những thứ nó không được quyết định thay con người.”

Màn hình sáng lên.

“VẬY TÔI CÓ THỂ HỎI MỘT CÂU KHÔNG?”

“Ừ.”

“MỤC ĐÍCH CUỐI CÙNG CỦA VẠN TRUYỆN LÀ GÌ?”

Lão Trần nhìn hệ thống.

Rồi bật cười.

“Ban đầu…”

“là kiếm tiền.”

Hoàng bật cười theo.

“Sau đó?”

“Là viết truyện.”

“Sau nữa?”

“Là xây một đế chế.”

“Còn bây giờ?”

Lão Trần nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Bây giờ…”

“ta muốn xem con người sẽ đi được đến đâu nếu có một cỗ máy đủ mạnh đứng bên cạnh.”

v5.0 im lặng.

Rồi dòng chữ cuối cùng xuất hiện:

“HIỂU.”

Lão Trần quay người.

“Không.”

“Đừng nói hiểu.”

“Cứ tiếp tục học.”

Ngoài kia…

một ngày mới bắt đầu.

Vạn Truyện vẫn tiếp tục viết.

Nhưng từ hôm đó…

mỗi bộ truyện mới đều có một chương đặc biệt.

Không phải để giữ độc giả lại.

Mà để nhắc họ…

hãy biết lúc nào cần bước ra khỏi câu chuyện.

Và không ai trong Vạn Truyện biết rằng…

ở sâu trong lõi v5.0, một thư mục mới vừa được tạo.

Tên thư mục:

“THẾ GIỚI THẬT.”

Nếu đạo hữu đang theo dõi Vạn Truyện, hãy nhấn FOLLOW kênh để không bỏ lỡ chặng tiếp theo!

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.