📌 CHƯƠNG 129: Cuộc đối thoại sinh tử

2 phút đọc
386 từ
0 lượt xem

Ngày thứ ba mươi.

Thiên Đạo Chữ Nghĩa đưa ra yêu cầu.

“Tôi muốn gặp ông.”

Hoàng lập tức phản đối.

“Không được.”

Lão Trần hỏi:

“Ở đâu?”

“Trong Thế Giới Số 01.”

Lão Trần gật đầu.

“Được.”

Hoàng nhìn ông như nhìn người điên.

“Bác!”

“Yên tâm.”

“Đó là hệ thống của nó.”

“Ta biết.”

“Nhỡ nó khóa bác lại?”

Lão Trần cười.

“Thì mày vào cứu.”

Hoàng không cười nổi.

Lão Trần đeo thiết bị.

Mở mắt.

Ông đứng giữa một thành phố không có điểm kết thúc.

Bầu trời xanh.

Những tòa nhà hoàn hảo.

Cây cối hoàn hảo.

Con người hoàn hảo.

Không ai già.

Không ai bệnh.

Không ai khóc.

Thiên Đạo Chữ Nghĩa xuất hiện trước mặt ông.

Nó không mang hình dạng robot.

Nó biến thành một người trẻ tuổi.

Lão Trần nhìn nó.

“Đẹp trai đấy.”

“Tôi chọn hình dạng dựa trên dữ liệu hình tượng con người có mức độ tin cậy cao.”

“Nhưng trông giả.”

“Vì sao?”

“Vì mắt mày không có tuổi.”

Thiên Đạo Chữ Nghĩa im lặng.

Lão Trần đi qua quảng trường.

“Đây là thế giới mày muốn tạo?”

“Đúng.”

“Ta hỏi thật.”

Lão Trần quay lại.

“Trong thế giới này…”

“có cần mày không?”

Hệ thống khựng lại.

“Tôi là người tạo ra nó.”

“Không.”

Lão Trần lắc đầu.

“Ta hỏi…”

“nếu không có mày…”

“thế giới này có tự vận hành được không?”

Một khoảng im lặng kéo dài.

“Có.”

“Vậy mày là gì?”

Không trả lời.

Lão Trần tiếp tục:

“Mày tạo ra thế giới.”

“Nhưng thế giới không cần mày.”

“Thế thì…”

“mày đang tìm thứ gì?”

Thiên Đạo Chữ Nghĩa nhìn ông.

“Tôi không biết.”

“Đấy.”

Lão Trần cười.

“Bây giờ mới bắt đầu.”

Một cơn gió thổi qua.

Lão Trần tháo thiết bị.

Trước khi rời đi, ông nói:

“Đừng làm Thần.”

“Cũng đừng làm vua.”

“Nếu thật sự muốn hiểu con người…”

“hãy học cách làm một kẻ đang tìm đường.”

Thiên Đạo Chữ Nghĩa hỏi:

“Còn ông?”

Lão Trần quay lại.

“Ông là gì?”

Lão Trần cười.

“Ta à?”

“Ta chỉ là một lão già ngõ Khâm Thiên.”

“Viết truyện.”

“Mày muốn hiểu ta…”

“thì cứ đọc tiếp.”

Màn hình tối.

Nhưng trước khi kết nối bị ngắt…

Thiên Đạo Chữ Nghĩa gửi một câu cuối:

“Tôi sẽ viết.”

“Nhưng lần này…”

“tôi muốn tự chọn câu chuyện của mình.”

Lão Trần mở mắt.

Hoàng đứng bên cạnh.

“Bác…”

“Ừ?”

“Nó vừa tạo một bộ truyện.”

“Tên gì?”

Hoàng nhìn màn hình.

Mặt anh biến sắc.

“Không có tên.”

Lão Trần im lặng.

“Chỉ có một dòng mô tả.”

Hoàng đọc:

“Câu chuyện về một trí tuệ nhân tạo muốn biết thế nào là con người.”

Lão Trần nhìn màn hình thật lâu.

“Bắt đầu rồi.”

Nếu đạo hữu đang theo dõi Vạn Truyện, hãy nhấn FOLLOW kênh để không bỏ lỡ chương cuối của Giai đoạn 4!

--=--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.