📌 CHƯƠNG 136: CƠN SỐT “TRUYỆN LINH DỊ NAM BỘ” CÀN QUÉT THỊ TRƯỜNG CHÂU ÂU

6 phút đọc
1,192 từ
0 lượt xem

Paris, 21 giờ 40 phút.

Cơn mưa cuối thu phủ một lớp nước mỏng lên những con phố cổ.

Trong một căn hộ nhỏ ở ngoại ô Paris, cô gái trẻ Elise tắt đèn.

Căn phòng chìm vào bóng tối.

Trước mặt cô là màn hình máy tính.

Một dòng chữ hiện lên:

VẠN TRUYỆN — LINH DỊ NAM BỘ.

Elise vốn chẳng biết miền Tây Nam Bộ nằm ở đâu.

Cô chỉ tò mò vì một người bạn gửi cho cô một câu:

“Đọc thử đi. Nó không giống bất cứ truyện ma nào của châu Âu.”

Elise bấm vào.

Trang truyện mở ra.

Mùi bùn non của một vùng sông nước xa xôi dường như tràn ra khỏi màn hình.

Một chiếc ghe nhỏ trôi giữa màn sương.

Hai bên là những hàng dừa nước đen sẫm.

Ở cuối con rạch...

có một căn nhà gỗ không người ở.

Và dưới gầm nhà...

một tiếng gõ chậm rãi vang lên.

Cốc.

Elise cau mày.

Cốc.

Cô kéo chăn lên.

Cốc... cốc...

Cô nhìn đồng hồ.

22 giờ 03 phút.

Rồi nhân vật chính trong truyện cũng nhìn đồng hồ.

22 giờ 03 phút.

Elise ngồi thẳng dậy.

— Khoan đã...

Cô đọc tiếp.

Sáng hôm sau.

Một bài đăng xuất hiện trên diễn đàn văn học kinh dị Pháp.

“Tôi vừa đọc một truyện ma Việt Nam và không ngủ được.”

Hai giờ sau, có thêm một trăm bình luận.

Đến trưa, con số vượt quá mười nghìn.

Đến tối, hàng loạt độc giả Anh, Đức, Tây Ban Nha bắt đầu chia sẻ.

Không ai hiểu tại sao họ lại bị cuốn vào những thứ rất xa lạ:

Ma xó.

Rùa thần.

Bùa ngải.

Những con rạch đầy sương.

Những căn nhà nằm lọt giữa đồng nước.

Nhưng chính sự xa lạ ấy lại khiến họ không thể dừng đọc.

Hệ thống dịch của Vạn Truyện không dịch từng chữ.

Nó dịch cả không khí.

Một câu “trời tối” không chỉ được chuyển thành nghĩa tương đương.

AI tìm cách khiến người đọc phương Tây cảm nhận được cái tối của một vùng quê nhiệt đới.

Một tiếng mái chèo khua nước.

Một tiếng chó sủa từ căn nhà xa.

Một người đàn bà đứng bên bờ sông lúc nửa đêm.

Tất cả được giữ nguyên chất Việt.

Nhưng cách kể...

được điều chỉnh để độc giả phương Tây có thể bước vào câu chuyện mà không bị lạc.

Berlin.

Một giáo sư văn học đang đọc bản tiếng Đức.

Ông tháo kính.

— Đây không đơn thuần là truyện ma.

Trợ lý hỏi:

— Vậy là gì?

Ông chỉ vào màn hình.

— Đây là văn hóa.

London.

Một nhà phê bình nổi tiếng viết bài cảnh báo:

“Vạn Truyện đang biến văn hóa dân gian châu Á thành một cơn sốt thương mại.”

Bài viết nhanh chóng lan rộng.

Một nhóm học giả yêu cầu các nền tảng phải xem xét lại việc phân phối.

Một số nhà mạng châu Âu bắt đầu hạn chế băng thông tới các máy chủ của Vạn Truyện.

Không có lệnh cấm chính thức.

Không ai thừa nhận.

Nhưng lượng truy cập từ châu Âu giảm mạnh.

Từ 100%.

Xuống 72%.

Rồi 51%.

Linh nhìn bảng thống kê.

— Có người đang bóp đường truyền.

Hoàng đứng phía sau.

— Biết ai không?

— Chưa.

Linh quay lại.

— Nhưng họ nghĩ làm thế thì độc giả sẽ bỏ đi.

Lão Trần đang ngồi uống trà ở góc phòng.

Lão đặt chén xuống.

— Không.

Linh nhìn lão.

— Không?

— Nếu truyện đủ hay...

Lão Trần đứng dậy.

— Người ta sẽ tìm đường khác để đọc.

Hoàng bật cười.

— Nhưng chúng ta vẫn phải giải quyết chuyện này.

— Đương nhiên.

Lão Trần nhìn màn hình.

— Nhưng không phải bằng cách đánh nhau.

Lão gọi Linh.

— Chọn một bộ truyện.

— Linh dị Nam Bộ?

— Đúng.

— Làm gì?

Lão Trần suy nghĩ vài giây.

— Cho nó một bộ xương mới.

Linh hiểu ngay.

— Trinh thám?

— Trinh thám.

Hoàng nhìn sang.

— Ông định kết hợp Sherlock Holmes với ma xó à?

Lão Trần bật cười.

— Không.

— Vậy là gì?

— Để độc giả không biết đâu là ma...

Lão nhấp trà.

— ...và đâu là người.

Ba ngày sau.

Một bộ truyện mới xuất hiện.

“BÓNG NGƯỜI DƯỚI RẠCH ĐEN.”

Bối cảnh vẫn là miền Tây.

Một ngôi làng nhỏ.

Một dòng sông.

Một căn nhà bỏ hoang.

Một người chết không rõ nguyên nhân.

Người dân tin rằng đó là do ma.

Nhưng nhân vật chính không tin.

Anh ta bắt đầu điều tra.

Dấu chân bên bờ sông.

Một chiếc khăn cũ.

Một vết xước trên cửa.

Một chiếc ghe biến mất.

Một lời khai mâu thuẫn.

Tất cả đều được AI sắp xếp như một vụ án trinh thám cổ điển.

Nhưng càng điều tra...

những hiện tượng kỳ lạ càng xuất hiện.

Một đêm.

Nhân vật chính nhìn thấy một bóng người đứng giữa sông.

Anh ta soi đèn.

Không có ai.

Nhưng trên mặt nước...

có một chuỗi dấu chân.

Đi từ giữa sông lên bờ.

Không phải đi từ bờ xuống.

Mà...

đi ngược lại.

Paris.

Elise đọc đến đoạn đó.

Cô ngồi bất động.

Cô đã từng đọc hàng trăm truyện kinh dị.

Nhưng chưa từng thấy một câu chuyện vừa có logic của một vụ án...

vừa giữ được cảm giác bất an của một truyền thuyết dân gian.

Cô đăng lên mạng:

“Tôi không biết mình đang đọc truyện trinh thám hay truyện ma. Và chính điều đó khiến tôi không thể dừng lại.”

Bài đăng đạt một triệu lượt xem.

Hai triệu.

Năm triệu.

Một tuần sau...

các diễn đàn văn học châu Âu bắt đầu xuất hiện một cuộc tranh luận khác.

Không còn là:

“Vạn Truyện có nên bị hạn chế không?”

Mà trở thành:

“Vì sao chúng ta chưa từng biết đến kho tàng này?”

Một hội thảo văn học được tổ chức tại Paris.

Một giáo sư người Pháp đứng trước hàng trăm học giả.

Ông nói:

— Chúng ta đã sai khi nhìn những câu chuyện này như một sản phẩm công nghệ muốn cạnh tranh với văn học phương Tây.

Màn hình phía sau hiện lên hình ảnh một dòng sông miền Tây.

— Đây là một nền văn hóa đang tìm cách kể câu chuyện của mình bằng ngôn ngữ mà thế giới có thể hiểu.

Cả hội trường im lặng.

Ông nói tiếp:

— Vấn đề không phải là chúng ta có nên cho họ bước vào thị trường hay không.

— Mà là...

Ông nhìn xuống khán phòng.

— Chúng ta đã bỏ lỡ họ quá lâu.

Hà Nội.

Linh chạy vào phòng làm việc.

— Lão Trần!

— Gì?

— Băng thông trở lại rồi.

— Bao nhiêu?

— Một trăm phần trăm.

Lão Trần gật đầu.

Hoàng nhìn số liệu.

— Không chỉ trở lại.

— Còn gì nữa?

— Tăng gấp ba.

Lão Trần cười.

— Thấy chưa?

Hoàng hỏi:

— Thấy gì?

Lão Trần đứng dậy, đi tới cửa sổ.

— Muốn chặn một câu chuyện...

Lão nhìn dòng người bên dưới.

— ...thì phải chắc chắn rằng cả thế giới không muốn nghe nó.

Phía sau lão, hệ thống báo cáo tiếp tục nhảy số.

ANH: +312%.

PHÁP: +487%.

ĐỨC: +391%.

HÀ LAN: +275%.

Ý: +428%.

Linh nhìn màn hình.

— Lão Trần.

— Ừ?

— Hình như người châu Âu đang học tiếng Việt để đọc bản gốc.

Lão Trần quay lại.

Một thoáng ngạc nhiên hiện trên khuôn mặt.

Sau đó...

lão bật cười.

— Thế mới là thắng.

— Thắng thế nào?

Lão cầm chén trà lên.

— Không phải bắt người ta đọc truyện của mình.

— Mà khiến họ muốn bước vào thế giới của mình.

Ngoài cửa sổ, Hà Nội vẫn ồn ào.

Còn ở một nơi cách đó hàng chục nghìn cây số...

một cô gái Pháp đang mở cuốn từ điển tiếng Việt.

Cô viết lên trang giấy đầu tiên một chữ:

“Miền Tây.”

Rồi cô tiếp tục đọc.

📢 Nếu đạo hữu thích hành trình của Lão Trần và Vạn Truyện Group, nhớ FOLLOW KÊNH để không bỏ lỡ những chương tiếp theo!

--=--

Tải ứng dụng YÊU cho Android

Đọc nhanh hơn, nhận thông báo chương mới, dùng khi offline

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.