EPISODE 95: SỨC MẠNH VÀ NIỀM TIN - NẮM ĐẤM CỦA NHỮNG KẺ THEO ĐUỔI TỰ DO

13 phút đọc
2,422 từ
4 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)

Phần 1: Khuôn Mặt Thật Của Omega - Ánh Nhìn Của Kẻ Bị Dồn Vào Chân Tường Tuyệt Vọng

Bầu trời xám xịt gầm gừ những tiếng sấm rền vang, tựa như tiếng thét gào của hàng triệu sinh linh đang oằn mình dưới ách thống trị. Tại một hòn đảo nhỏ không tên nằm giữa vùng biển hung hiểm nhất Tân Thế Giới, thiên nhiên đang phô diễn sự tàn bạo tột cùng của nó.

Đó là một mảnh đất chết. Mặt đất nứt nẻ, đỏ rực những dòng dung nham nóng chảy như than hồng. Xung quanh hòn đảo, những vòi rồng khổng lồ nối liền trời và biển, những cơn sóng thần cao ngất ngưởng liên tục va đập khiến các chiến hạm của Liên Minh Tự Do phải neo đậu từ xa rung lắc dữ dội. Thời tiết cực đoan và khắc nghiệt này chính là tấm gương phản chiếu hoàn hảo cho thực tại của thế giới: một hệ thống nhẫn tâm, không ngừng bóp nghẹt "Ý Chí Tự Do" của những kẻ yếu thế. Chỉ có những kẻ mang trong mình Haki Bá Vương mạnh mẽ nhất mới có thể đứng vững ở nơi này.

Tại trung tâm của địa ngục trần gian ấy, hai bóng người đang đứng đối diện nhau. Tiếng thở dốc của họ hòa vào tiếng gầm của cơn bão.

Trận chiến đã kéo dài đến giới hạn cuối cùng. Hình thái thần thánh của Nika Giáp Bạc hay sức mạnh Quỷ Thần hủy diệt của Omega The Dystopia Ender đều đã bị triệt tiêu hoàn toàn. Thể lực bị bào mòn đến mức cạn kiệt, Haki cũng chỉ còn lại những tia chớp yếu ớt. Giờ đây, cả hai đều trở về trạng thái cơ bản nhất của một con người.

Cạch... Xoẹt.

Giữa tiếng mưa xối xả, Kiryu đưa tay lên mặt. Hắn bóp nát chiếc mặt nạ Quỷ Dạ Xoa công nghệ lạnh lẽo, ném những mảnh vỡ vụn xuống dòng dung nham. Lần đầu tiên kể từ khi cuộc chiến bắt đầu, "Kẻ Sát Thần" để lộ dung mạo thật của mình. Một khuôn mặt vô cùng điển trai, góc cạnh, với mái tóc trắng ướt đẫm nước mưa. Nhưng điều khiến người ta lạnh xương sống chính là đôi mắt vàng rực lên trong bóng tối – một ánh nhìn sắc lạnh, tàn nhẫn và hung hãn của một con thú dữ đã bị dồn đến bước đường cùng.

Luffy đứng cách đó không xa, hơi thở nặng nhọc, máu chảy ròng ròng từ trán xuống cằm. Cậu kéo vành chiếc mũ rơm rách bươm, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào đối thủ. Cậu không hề bận tâm đến khuôn mặt đằng sau lớp mặt nạ kia. Điều duy nhất ngự trị trong tâm trí vị Thuyền Trưởng lúc này là phải đánh bại kẻ đứng trước mặt, để không một ai, không một đồng đội hay người vô tội nào phải đổ máu thêm nữa.

"Ngươi nghĩ cái thế giới này sẽ thay đổi bằng những nụ cười ngu ngốc của ngươi sao, Mũ Rơm?!" Kiryu cất giọng, âm vực trầm đục cắt ngang tiếng sấm. "Nhìn cái hòn đảo này đi! Nó chính là thực tại! Một hệ thống thối nát không thể bị phá vỡ bằng sự ngây thơ! Nhân loại chỉ thực sự khát khao 'Tự Do' khi chúng bị tước đoạt mọi thứ, bị dồn vào chân tường của sự Tuyệt Vọng! Chỉ có ngọn lửa Chiến Tranh Toàn Diện và Hỗn Loạn Toàn Cầu mới ép bản năng sinh tồn của chúng bùng nổ thành phẫn nộ! Ta chấp nhận trở thành Ác Quỷ để thiêu rụi cái trật tự giả tạo đó!"

Luffy siết chặt hai nắm tay, đốt ngón tay kêu răng rắc. Cậu hít một hơi thật sâu, giọng nói không to nhưng đủ sức xuyên thủng sự ồn ào của cơn bão:

"Ta không hiểu mấy thứ triết lý phức tạp của ngươi... Nhưng ta biết một điều! Tự do không phải là chà đạp lên mạng sống của người khác! Tự do là được ăn thịt cùng bạn bè, là được thấy họ cười, là được đi đến bất cứ đâu ta muốn mà không bị ai cản bước! Nếu cái 'Utopia' của ngươi được xây bằng xác chết và nước mắt... thì ta sẽ đập nát nó!"

Không còn những màn dịch chuyển tốc độ ánh sáng, không còn những đòn đánh làm biến dạng không gian, và cũng không còn những thủ đoạn tâm lý rối não. Chỉ còn lại trận chiến công bằng, danh dự và đẫm máu giữa hai người đàn ông mang hai hệ tư tưởng "Tự Do" theo hai con đường xung đột với nhau.

Phần 2: Trận Chiến Cuối Cùng - Những Kẻ Định Đoạt Tự Do Của Thế Giới

Đoàng!

Sét đánh ngang trời. Cùng một khoảnh khắc, cả hai lao vào nhau.

Kiryu thủ thế, không dùng đến bất kỳ vũ khí nào. Hắn vận dụng hoàn toàn võ Karate hệ phái Shotokan. Những bước di chuyển của hắn vững chãi như núi, từng cú đấm thẳng (Seiken), từng đòn đá ngang mang theo những tia sét đỏ rực đan xen Haki Vũ Trang giáng xuống nặng nề.

Luffy không hề nao núng. Cậu đáp trả bằng võ kỹ Karate hệ phái Shito-Ryu, kết hợp với độ đàn hồi tự nhiên của Trái Ác Quỷ. Sự uyển chuyển, linh hoạt của hệ phái Shito-Ryu giúp Luffy gạt bỏ những đòn tấn công chí mạng, đồng thời tung ra những cú phản đòn sắc lẹm mang theo tĩnh điện vàng óng.

Bốp! Chát! Rắc!

Âm thanh của da thịt va chạm và xương cốt rạn nứt vang lên rợn người. Kiryu xoay người tung một cú đá tạt trúng mạn sườn Luffy, khiến cậu văng đi hàng chục mét, đập lưng vào một tảng đá cháy đen. Khóe miệng Luffy trào máu, nhưng chỉ một giây sau, cậu đã gồng mình đứng dậy, lao đến tung một cú đấm móc thẳng vào hàm Kiryu.

"Biến đi!" Kiryu gầm lên, mặc kệ cú đấm của Luffy trúng mặt mình, hắn tung một đòn cùi chỏ sấm sét vào giữa đỉnh đầu vị Thuyền Trưởng.

Luffy gục gối xuống mặt đất nham thạch nóng rẫy. Đầu óc cậu quay cuồng. Nhưng ngay khi Kiryu định vung chân đá bồi, đôi tay cao su của Luffy đã vươn ra, tóm lấy chân đối thủ, dùng lực quật ngã Kiryu xuống đất rồi chồm lên giáng liên tiếp những cú đấm nảy lửa.

Trận chiến trở thành một cuộc đọ sức sinh tồn tàn khốc. Kiryu với kinh nghiệm và sự tàn nhẫn của một chiến binh đã kinh qua muôn vàn sinh tử, liên tục tung ra những đòn đánh hiểm hóc, đánh ngã Luffy hết lần này đến lần khác.

Nhưng Omega đã nhầm một điều. Hắn có thể bẻ gãy xương cốt của Mũ Rơm, nhưng hắn không bao giờ bẻ gãy được ý chí của một kẻ mang giấc mơ trở thành Vua Hải Tặc.

Lần thứ mười, hay lần thứ một trăm bị đánh gục? Luffy không nhớ rõ. Cậu chỉ biết mình chống hai tay xuống đất, đôi chân run rẩy nhưng vẫn kiên quyết đứng thẳng dậy. Ánh mắt đen láy ấy vẫn rực sáng như ánh mặt trời, không một chút tạp niệm, không một tia sợ hãi.

Chính ánh mắt trong sáng và niềm tin thuần khiết đó đang dần ăn mòn sự tự tin của Kiryu. Tên AI khoa học điên cuồng bắt đầu cảm thấy ngột ngạt. Hắn vung nắm đấm, nhưng lực đạo đã không còn chuẩn xác. Luffy bắt đầu lật ngược thế cờ. Những cú đấm của sự "Hy Vọng" liên tục nện vào lớp vỏ bọc "Tuyệt Vọng" của Kiryu. Mỗi đòn đánh của Luffy không mang theo sát ý, mà mang theo sự cứu rỗi, một sự kiên định muốn kéo đối phương ra khỏi vũng lầy của tội lỗi.

Phần 3: Kẻ Chiến Thắng Sau Cùng - Ý Chí Tự Do Cùng Với Tiếng Cười

Mưa ngừng rơi. Gió ngừng thổi. Vòi rồng tan biến. Khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm hòn đảo.

Cả Luffy và Kiryu đều đã đạt tới giới hạn tuyệt đối của sinh mệnh. Cơ thể họ tơi tả, đứng không vững, tầm nhìn đã mờ đi vì máu và mồ hôi. Họ nhìn nhau, thấu hiểu rằng đòn tiếp theo sẽ định đoạt tất cả.

Không một tiếng hét. Không một lời hô chiêu thức.

Họ lê những bước chân nặng nhọc lao về phía trước. Toàn bộ chút sức lực cuối cùng, toàn bộ tia Haki còn sót lại được dồn hết vào cánh tay phải.

BÙM!

Hai nắm đấm lao đi xé gió.

Cú đấm của Kiryu găm thẳng vào má trái của Luffy. Cùng lúc đó, nắm đấm bọc Haki của Luffy nện chính xác vào má phải của Kiryu.

Không gian như đóng băng. Hàng ngàn ánh mắt từ các chiến hạm của Liên Minh Tự Do nín thở dõi theo.

Luffy và Kiryu giữ nguyên tư thế đó. Những bức tượng tạc giữa dòng dung nham. Họ đứng bất động trong im lặng suốt một hồi lâu. Không ai rút tay về. Không ai lùi lại.

Và rồi...

Đôi mắt vàng của Kiryu từ từ mất đi sự hung hãn. Cánh tay của hắn buông thõng xuống. Đôi chân hắn lảo đảo.

Bịch.

Kiryu ngã ngửa ra sau, tấm lưng chạm xuống nền đá lạnh lẽo. Hắn không gượng dậy nữa.

Phần 4: Cuộc Đối Thoại Của Hai Ý Chí

Kiryu: (Nhếch mép cười cay đắng, tựa lưng vào thanh gươm phá hủy)

"Cậu thắng rồi, Luffy Mũ Rơm.. Tôi đã dùng đến những công nghệ tối tân nhất của EVΩ, dốc cạn tư duy của một kẻ sát thần, vậy mà cuối cùng vẫn bị nắm đấm của cậu đánh bại. Nhưng cậu có hiểu không? Đấm gục tôi không có nghĩa là cậu sẽ đấm gục được cái Hệ thống thối nát đã bén rễ 800 năm qua. Bọn chúng đã xóa sổ 'Hy Vọng' khỏi thế giới này từ lâu rồi. Thứ cậu đang theo đuổi chỉ là sự huyễn hoặc vô ích mà thôi."

Luffy: (Lấy tay chỉnh lại vành mũ rơm, bước từng bước vững chãi về phía Kiryu)

"Không đúng! 'Hy Vọng' chưa bao giờ bị Hệ thống xóa bỏ khỏi thế giới này, và nó lại càng không phải là sự huyễn hoặc! Đối với tôi, đối với tất cả những người đang khóc than dưới ách áp bức kia, hy vọng chính là động lực mạnh mẽ nhất để con người ta đứng lên, siết chặt nắm đấm và chiến đấu để giành lại 'Tự Do' cùng 'Công Lý' cho chính họ. Nếu không có hy vọng, thế giới này đã chết lặng từ lâu rồi!"

Kiryu: (Im lặng, ánh mắt lay động khi nhìn vào sự kiên định của Luffy)

"Động lực sao... Một kẻ sinh ra trong bóng tối và sự phản bội như tôi thì làm gì có quyền giữ thứ xa xỉ đó..."

Luffy: (Chỉ thẳng vào ngực Kiryu, nơi biểu tượng Omega đang phát sáng yếu ớt)

"Cậu có chứ! Khi nắm đấm của tôi chạm vào cậu, tôi đã cảm nhận được tất cả. Đằng sau lớp vỏ bọc 'Tuyệt Vọng' và 'Phẫn Nộ' tàn nhẫn mà cậu tự dựng lên để chống lại thế giới... chính là một ngọn lửa 'Hy Vọng' mãnh liệt nhất mà tôi từng thấy. Nó được sinh ra từ chính khao khát 'Tự Do' đến cháy bỏng bên trong thâm tâm của cậu. Cậu hận Hệ thống này đến xương tủy, chỉ vì cậu hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn nhưng chưa từng có ai chỉ cho cậu cách làm đúng đắn!"

Kiryu: (Bàn tay cơ học siết chặt cán kiếm, giọng run lên)

"Cậu... cậu thì biết cái gì chứ? Tôi là kẻ điều hành 'Những bóng ma quá khứ', tay tôi đã vấy máu của bao nhiêu kẻ..."

Luffy: (Ngắt lời, giọng nói trở nên trầm ấm và chân thành)

"Tôi biết chứ! Và có một điều ngay cả chính tôi cũng phải thừa nhận... Nếu không có cậu, Kiryu, tôi và băng Mũ Rơm có lẽ đã bị nhấn chìm hoàn toàn bởi sự dối trá, giả tạo, tàn độc và thối nát của cái Hệ Thống kia mà không hề hay biết. Nếu không có sự tồn tại của cậu đứng ra vạch trần mọi sự thật, thế giới này sẽ mãi mãi chìm đắm trong một nền hòa bình giả tạo đầy áp bức, bóc lột và hoàn toàn không còn tự do."

Kiryu: (Ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào vị Vua Hải Tặc tương lai)

"Cậu không ghét bỏ một kẻ cực đoan như tôi sao, Luffy?"

Luffy: (Nở một nụ cười rạng rỡ mang đậm phong cách của Thần Mặt Trời, chìa bàn tay đầy sẹo ra trước mặt Kiryu)

"Tôi không hề ghét cậu! Ngược lại, tôi muốn giúp cậu! Tôi muốn cùng cậu đòi lại 'Tự Do''Công Lý' cho tất cả những nạn nhân phải chịu đựng bi kịch giống như cậu trong quá khứ. Chúng ta sẽ tạo ra một Kỷ Nguyên mới—nơi mà mọi người thực sự hạnh phúc, và thế giới đó sẽ đầy ắp tiếng cười dành cho cả cậu và toàn bộ Tổ Chức EVΩ của cậu!"

Phần 5: Sự Đồng Điệu Của Kỷ Nguyên Mới

Nhìn bàn tay đang chìa ra trước mặt mình dưới làn mưa, những tính toán chiến lược lạnh lùng vốn có của Kiryu hoàn toàn sụp đổ. Đứng trước sự thuần khiết và bao dung của Luffy, cậu ta nhận ra con đường tuyệt vọng bấy lâu nay của mình đã đến lúc sang trang.

Kiryu: (Khẽ thở dài, một nụ cười nhẹ nhõm lần đầu tiên xuất hiện trên gương mặt của Kẻ Sát Thần)

"Một Kỷ nguyên đầy ắp tiếng cười sao...? Cậu đúng là một kẻ điên rồ nhất mà tôi từng gặp trong đời, Mũ Rơm. Nhưng có lẽ, chỉ có kẻ điên như cậu mới có thể thực hiện được điều đó."

(Kiryu đưa bàn tay cơ học của mình ra, nắm chặt lấy tay Luffy, mượn lực để đứng thẳng dậy đầy kiêu hãnh)

Kiryu: "Được rồi, tôi chấp nhận lời đề nghị của cậu. Tôi sẽ cùng cậu thay đổi thế giới này theo một cách tốt đẹp hơn—điều mà trước đây tôi đã không thể làm được vì bị trói buộc bởi thù hận. Trí tuệ của tôi và công nghệ của EVΩ... từ nay sẽ là ngọn gươm mở đường cho cậu!"

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.