Chương 88: Truy sát
Chương 88: Truy sát
Bầu trời Huyết Uyên không bao giờ biết đến ánh sáng mặt trời. Khi nhóm Sở Huyên vừa đặt chân lên mặt đất sau khi thoát khỏi sự sụp đổ của di tích cổ, thứ chờ đợi họ không phải là sự tự do, mà là một màn lưới truy sát trùng trùng điệp điệp.
Mặc Vô Sinh – đệ nhất thiên tài của Quận phủ, kẻ được mệnh danh là "Tử thần của vùng biên" – đã đứng đợi sẵn ở cửa hang cùng hàng chục cao thủ. Hắn đứng đó, y phục trắng tinh khôi không một hạt bụi, đối lập hoàn toàn với sự nhếch nhác, đầy máu và bụi đất của nhóm Sở Huyên.
Bức tường ngăn cách thực lực
"Cuối cùng cũng ra rồi sao?" Mặc Vô Sinh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng như dao cạo. "Ta đã đợi các ngươi quá lâu."
Sở Huyên cảm nhận được luồng áp lực từ Mặc Vô Sinh – một luồng kình lực tinh thuần, được tôi luyện qua hàng trăm trận chiến sinh tử tại chiến trường thực thụ, không phải kiểu tu luyện "trong lồng kính" như bọn họ.
"Vừa đánh vừa rút!" Sở Huyên quát lên.
Đội hình sáu người lập tức tản ra. Nhưng lần này, đối thủ không phải là tà ma vô tri, mà là những cao thủ có tư duy và kỹ thuật giết chóc thượng thừa. Mặc Vô Sinh chỉ cần vung tay, các cao thủ đi theo hắn đã nhanh chóng vây hãm, cắt đứt đường lui.
Sự trả giá bằng máu
Ninh Vũ, người vốn dĩ đóng vai trò trinh sát và trận pháp, là người đầu tiên gặp họa. Trong một khoảnh khắc sơ sẩy do linh lực cạn kiệt sau khi thoát khỏi Huyết Kiều, một đòn tấn công từ cao thủ của Mặc Vô Sinh đã xé toạc vai trái của nàng.
Phụt!
Máu đỏ văng tung tóe trên tuyết. Ninh Vũ ngã gục, khuôn mặt nàng tái nhợt vì cơn đau thấu tận xương tủy.
"Ninh Vũ!" A Man gầm lên một tiếng như dã thú. Gã không chút do dự, quẳng chiếc trọng chùy xuống đất, lao lên chắn trước mặt nàng.
"Đội trưởng, dẫn Ninh Vũ đi! Ta sẽ chặn hậu!" A Man gầm lên, thân hình khổng lồ như một ngọn núi chắn ngang lối mòn. Gã dùng chính đôi bàn tay trần, gồng mình đón lấy hàng chục lưỡi đao chém tới. Máu tuôn ra như suối, nhưng A Man không hề lùi bước. Gã đang liều chết, dùng cái mạng của mình để mua lại thời gian cho cả đội.
Cấm Kiếm – Nỗi đau của sự chênh lệch
Sở Huyên nhìn thấy đồng đội ngã xuống, trái tim cậu đau nhói. Họ – những thiên tài của Thiên Ma Quan – cứ ngỡ mình đã mạnh, đã có thể đứng ngang hàng với những kẻ đứng đầu quận phủ. Nhưng giờ đây, trước mặt Mặc Vô Sinh, họ chẳng khác nào những đứa trẻ đang tập tễnh học võ.
"Không được để chúng chạy thoát," Mặc Vô Sinh ra lệnh, giọng đầy vẻ chán chường, như đang xem một trò chơi vặt.
Lâm Thanh Dao nhìn thấy Sở Huyên đang bị Mặc Vô Sinh găm chặt bằng ánh mắt áp chế, nàng cắn răng, rút thanh kiếm vốn dĩ đã bị cấm sử dụng trong Trấn Ma Ti.
"Băng Tâm – Cấm Kiếm!"
Một luồng kiếm khí màu xanh thẫm, lạnh lẽo đến mức đông cứng cả không khí bùng phát. Cấm kiếm không chỉ gây sát thương cho địch, mà còn rút cạn sinh lực của người sử dụng. Lâm Thanh Dao thi triển kỹ thuật này, đôi mắt nàng bỗng chốc mất đi sắc thái, da dẻ trở nên nhợt nhạt.
Oanh!
Kiếm khí quét qua, bức tường người của Mặc Vô Sinh bị ép lùi lại. Nhưng cái giá phải trả là sự suy kiệt tột độ của nàng. Sở Huyên vội vã lao đến đỡ lấy thân hình đang run rẩy của nàng, đưa nàng và Ninh Vũ rút vào rừng sâu.
Khi họ đã khuất xa, Mặc Vô Sinh đứng lại, nhìn vết chém sâu hoắm trên mặt đất, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc: "Thú vị. Những con kiến hôi này... vậy mà cũng có chút bản lĩnh."
Sự thật tàn khốc
Trên đường rút lui, cả đội im lặng bao trùm. A Man đã ở lại, Ninh Vũ trọng thương, Lâm Thanh Dao kiệt quệ sinh lực.
Sở Huyên ngồi tựa lưng vào gốc cây cổ thụ, nắm chặt tay đến mức bật máu. Đây không phải là sự chênh lệch về kỹ năng, mà là sự chênh lệch về cảnh giới và tài nguyên. Mặc Vô Sinh có được sự hậu thuẫn của quận phủ, có những bí kíp mà họ cả đời không mơ tới.
"Chúng ta quá yếu," Sở Huyên lẩm bẩm, giọng khản đặc.
Lâm Thanh Dao nhìn cậu, ánh mắt đầy bi thương nhưng không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày. Họ đã hiểu, muốn tồn tại trong thế giới này, muốn tìm ra sự thật về cha mẹ và chống lại Hắc Nhật Giáo, chỉ "nỗ lực" thôi là chưa đủ. Họ cần phải trở thành những con quái vật, những kẻ vượt qua cả giới hạn của thiên tài cấp quận.
Đêm hôm đó, sự im lặng của rừng già không chỉ là sự im lặng của việc trốn chạy, mà là sự im lặng của những con mãnh thú đang liếm láp vết thương, chờ ngày báo thù.