Chương 65: Kẻ Phản Bội

13 phút đọc
2,573 từ
4 lượt xem

Chương 65: Kẻ Phản Bội

Màn sương mù màu đỏ hồng nhạt bao trùm Nha môn Huyết Hà Trấn càng lúc càng đặc quánh, dính dớp như máu tươi loãng. Cái lạnh buốt giá của dã ngoại phương Bắc nương theo gió bấc rít gào luồn qua những vách đá nứt nẻ, mang theo mùi ẩm mốc ngọt lịm tột độ của tà độc ăn mòn tinh thần.

Sở Huyên đứng sừng sững bên cạnh hài cốt của vị Huyện lệnh quá cố trong mật thất ngầm.

Bàn tay phải của cậu khẽ siết chặt lấy chuôi Thanh Huyền Đao, dòng máu vàng kim trong huyết quản cuồn cuộn dâng trào nóng rực. Cậu nhắm mắt lại, vận hành linh giác nhạy bén của tu vi Luyện Huyết Đại Viên Mãn cùng Trấn Ma Ý Cảnh để bóc tách luồng khí tức dập dờn xung quanh.

"Nơi này có tà kình rò rỉ rất mạnh, nhưng cấu trúc địa đạo dưới Nha môn lại phức tạp như một cái mê cung khổng lồ." Sở Huyên mở bừng mắt ra, đôi mắt vàng nhạt lẫm liệt lướt qua năm người đồng đội đứng xung quanh:

"Để nhanh chóng tìm ra mật đạo dẫn đến hang ổ của pho tượng đá cổ trước khi trời tối và trăng máu lại lên, chúng ta bắt buộc phải chia ra tìm kiếm."

Cậu vung tay ra lệnh dứt khoát:

"Lâm sư tỷ cùng Ninh Vũ đi ngả rẽ phía Đông. Diệp Vô Song và Cố Trường Khanh kiểm tra các gian phòng ở ngả rẽ phía Tây. Ta và A Man sẽ đi thẳng xuống trục địa đạo chính ở trung tâm. Nhớ kỹ, bất kỳ ai phát hiện bất thường, lập tức bóp nát ngọc phù truyền tin, tuyệt đối không được phép đơn thương độc mã hành động!"

"Rõ!"

Mọi người đồng loạt gật đầu dứt khoát. Sau trận đại chiến phối hợp hoàn mỹ tại giếng cổ, uy tín của Sở Huyên trong lòng các thiên tài thế gia đã đạt đến đỉnh cao vương đạo tuyệt đối. Không một ai có nửa lời nghi ngờ hay oán hận, tất cả lập tức siết chặt binh khí, chia làm ba ngả rẽ lướt nhanh vào sâu trong bóng tối của địa đạo hắc thạch ẩm ướt.

Sột soạt... Sột soạt...

Tiếng bước chân của Sở Huyên và A Man dẫm trên nền đất đá rỉ máu vang lên đều đặn dồn dập giữa lòng địa đạo trung tâm tối tăm như mực đổ.

"Chủ nhân, tà khí ở đây gớm ghiếc quá, A Man cảm thấy ngứa ngáy hết cả chân tay!" Gã khổng lồ gầm gừ, Huyền Thiết Trọng Chùy nặng ba trăm cân trên vai phát ra những tiếng ngân vang nhỏ nhẹ thèm khát máu thịt tà ma.

Sở Huyên lặng lẽ tiến lên phía trước. Cậu cúi đầu, tuyệt đối không ngửa đầu nhìn vòm trời dã ngoại dù lúc này đang ở sâu dưới lòng đất. Ấn ký mặt trời đen trên mu bàn tay phải của cậu lúc này bỗng nhiên phát ra luồng tà quang màu tím đen rực rỡ chưa từng có, mười hai luồng tia sáng ngoằn ngoèo ngoáy múa điên cuồng như đang hân hoan chào đón một cuộc gặp gỡ định mệnh.

Rắc!

Đột nhiên, từ phía ngả rẽ phía Tây — nơi Diệp Vô Song và Cố Trường Khanh đang phụ trách — một tiếng động cơ quan vỡ vụn dồn dập bỗng nhiên vang dội tới.

Ngay sau đó là tiếng gầm rú điên cuồng, đầy kinh ngạc của Diệp Vô Song:

"Cố Trường Khanh! Ngươi đi đâu thế kia?! Đứng lại!"

Sở Huyên sắc mặt nháy mắt kịch biến.

Vút!

Thân hình cậu hóa thành sấm sét, trực tiếp xuyên phá qua ranh giới bóng tối của trục địa đạo chính, phóng vọt thẳng về phía hướng ngả rẽ phía Tây với tốc độ nhanh đến mức mắt thường chỉ có thể nhìn thấy một vệt tàn ảnh vàng ròng rực rỡ dập dờn. Lâm Thanh Dao cùng Ninh Vũ nghe tiếng động cũng nhanh chóng lướt vút tới hội hợp.

Tại một gian mật thất hắc thạch nứt nẻ sụp sụp loang lổ.

Diệp Vô Song đang cầm hắc thương đứng thở dốc dồn dập, đôi mắt dã tính ngập tràn sự hoang mang, sợ hãi tột cùng: "Sở huynh! Lâm tỷ tỷ! Cố... Cố Trường Khanh bỗng nhiên biến mất rồi!"

"Biến mất thế nào?" Sở Huyên híp mắt đầy hiểm độc, trầm giọng hỏi.

"Chỉ trong vòng một chớp mắt!" Diệp Vô Song nghiến răng cắn chặt môi rớm máu: "Chúng ta vừa mới đi tới đoạn cuối của hành lang đá, ta đang cúi đầu kiểm tra một vệt máu khô dưới đất, bỗng nhiên cảm thấy một luồng gió lạnh buốt quét qua gáy. Đến khi ta ngẩng đầu lên... Cố Trường Khanh đang đi ngay cạnh ta đã triệt để bốc hơi không một chút hơi thở, ngay cả tiếng bước chân hay tiếng ngọc bội va chạm của y cũng hoàn toàn biến mất sạch sẽ!"

Ninh Vũ sắc mặt trắng nhạt, vội vàng vung la bàn đồng cổ xoay tròn dồn dập: "Không ổn! Phù văn cảm ứng của muội vừa rồi bỗng nhiên bị một luồng kình lực tà tàng cực mạnh thô bạo chặt đứt! Khí tức của Cố sư huynh... đang bị dẫn dắt thẳng xuống mật điện sâu hoắm ngay phía dưới chân chúng ta!"

"Men theo dấu vết tà kình, đuổi theo!"

Sở Huyên dứt khoát vung Thanh Huyền Đao chém toác một mảng tường đá nứt nẻ rỉ máu bên cạnh hành lang, lộ ra một lối đi dốc đứng hun hút dẫn thẳng xuống lòng đất sâu.

Đi xuống sâu hơn ba mươi trượng dưới lòng đất Nha môn.

Một khoảng mật điện khổng lồ, sừng sững sương khói hiện ra trước mắt nhóm năm người.

Nơi đây rộng hơn ba mẫu đất, trần mật điện cao vút được xây dựng hoàn toàn từ những khối obsidian đen bóng cổ xưa, bên ngoài khắc đầy những đường phù văn tà dị màu đỏ tươi đang không ngừng tỏa ra luồng tà quang nóng hầm hập, tanh hưởi vô cùng. Khắp nơi trong điện là những vũng máu đỏ sẫm chảy xối xả, bốc hơi nghi ngút dã ngoại hoang vu dốc đứng.

Tại chính giữa mật điện khổng lồ ấy là một cái đài tế bằng đá hắc thạch rêu phong cổ kính.

Sừng sững đặt trên đài tế bát quái ấy, chính là Pho Tượng Đá Cổ (Ancient Stone Statue) cao ba thước rách nát loang lổ bám đầy rêu phong rỉ máu — hạch tâm tà trận và là cội nguồn của toàn bộ cái Tà Vực cấp Huyết này!

Pho tượng tạc hình một vị thần mặc hắc bào rộng, thế nhưng gương mặt của nó phẳng lì, hoàn toàn không có ngũ quan mắt mũi miệng thông thường. Chỉ có duy nhất một con mắt khổng lồ màu đỏ ngầu khắc sâu trên trán, lúc này đang điên cuồng nhấp nháy tỏa ra luồng tà quang màu đỏ sậm rực rỡ, kết nối trực tiếp với vầng trăng máu khổng lồ phía trên vòm trời thông qua một khe nứt không gian vỡ vụn trên trần mật điện.

Và đứng lẳng lặng ngay phía trước pho tượng đá cổ kính tởm lợm kia...

Chính là Cố Trường Khanh!

Vị Thiếu chủ thế gia vẫn khoác bộ giáp vàng ngọc rách nát loang lổ bẩn thỉu. Y đứng lặng như một pho tượng đá không có sinh khí dưới đài tế, mặt hướng về phía pho tượng cổ kính, hai tay buông thõng bên sườn, mái tóc dài thanh tú xõa rượi rũ rượi dưới tà phong Huyết Nguyệt rít gào dữ dội dã ngoại.

"Cố sư huynh! Huynh không sao chứ?!"

Ninh Vũ mừng rỡ khôn xiết khóc thét lên, định dứt khoát sải bước chạy vọt lên đài đá cứu viện cho đồng đội.

"LÙI LẠI!!! TẤT CẢ TRÁNH RA CHO TA!!!"

Sở Huyên bỗng nhiên gầm khẽ một tiếng đầy uy nghiêm. Thân hình cậu nhanh như chớp giật lướt tới, một tay thô bạo nắm chặt lấy vai Ninh Vũ kéo ngược nàng ra sau mười trượng đập mạnh vào vách tường đá xám nứt nẻ bảo hộ.

Ngay khoảnh khắc Ninh Vũ vừa bị Sở Huyên kéo lùi lại.

KENG!!!

Một tiếng ngân vang lạnh buốt của bảo kiếm xuất vỏ đột ngột vang dội khắp mật điện tối tăm.

Cố Trường Khanh đang đứng đờ đẫn trên đài tế bát quái bỗng nhiên quay ngoắt đầu lại một góc trăm tám mươi độ một cách quái đản, giòn giã gớm ghiếc rợn người.

Vút!

Thanh kiếm nạm bảo thạch cầm tay y bỗng nhiên bùng lên luồng kình lực màu vàng kim dồi dào, thâm sâu và sắc bén vô song, mang theo tà phong xé gió rít gào nhắm thẳng vào chính giữa lồng ngực Ninh Vũ đang đứng hoảng hốt mà đâm tới — "VÂN PHONG SÁT ĐỊNH CHU!"

Đòn kiếm này cực kỳ cương mãnh, nhanh gọn và dứt khoát tột đỉnh, sát ý ngập trời bộc phát ra ngoài dã ngoại không hề có nửa phần nương tay hay do dự của một vị đồng môn kề vai sát cánh chiến đấu.

"Cố Trường Khanh! Ngươi điên rồi sao?! Dám phản bội Trấn Ma Ti, tàn sát đồng đội!" Diệp Vô Song mắt đỏ ngầu gầm lên phẫn nộ, vung hắc thương định lao lên đối công chặn đứng mũi kiếm.

"Huyền Thiết Ma Quyền — TỊNH PHÒNG!"

Sở Huyên thân hình hóa thành sấm sét màu hắc thiết, nhanh hơn Diệp Vô Song gấp mười lần, nháy mắt đã chắn ngang trước mặt Ninh Vũ và Lâm Thanh Dao. Cậu không hề rút đao Thanh Huyền, cánh tay trái hắc thiết bộc phát toàn bộ ngoại môn tuyệt học Thiết Y Công Viên Mãn, thô bạo dùng lòng bàn tay tạt mạnh một chưởng vào thân kiếm của Cố Trường Khanh.

BÙM MỘT TIẾNG!!!

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang dội khắp cả cái mật điện khổng lồ.

Mũi bảo kiếm nạm ngọc bích của Cố Trường Khanh va chạm trực diện với lòng bàn tay hắc thiết của Sở Huyên, lửa đỏ rực rỡ và kình phong cuồng bạo quét sạch toàn bộ đất đá tuyết đen ẩm ướt xung quanh trong bán kính năm trượng thành cát bụi hoang tàn dã ngoại.

Rắc!

Thân kiếm của Cố Trường Khanh bị chấn động lệch hẳn sang một bên ba tấc, đâm sầm vào bức tường đá hắc thạch kiên cố nứt vỡ rỉ máu. Lực lượng phản chấn cực mạnh của Sở Huyên khiến thân hình y bị đẩy lùi lại ba bước dài trên đài bát quái rêu phong.

Thế nhưng, y lập tức xoay người lướt nhẹ như một bóng ma, kình lực màu vàng kim dập dờn quanh người lại một lần nữa dâng trào dồi dào, đôi mắt đen kịt tăm tối không có tiêu cự tiếp tục khóa chặt vào đầu Sở Huyên chuẩn bị vung kiếm chém tới.

Sở Huyên đứng sừng sững dưới chân thềm đá bát quái.

Sau cú giao phong trực diện vừa rồi, đôi mắt đen kịt của cậu híp lại thành một đường chỉ dài đầy hiểm độc, linh giác Luyện Huyết Đại Viên Mãn cùng hạt giống Trấn Ma Ý Cảnh trong linh hồn cậu bộc phát dữ dội giúp cậu nhìn thấu hoàn toàn bản chất quỷ dị của sự việc.

"Hắn không phải phản bội!"

Sở Huyên thản nhiên thốt ra một câu nói trầm ổn, lạnh lùng dội thẳng vào màng nhĩ của Diệp Vô Song và Lâm Thanh Dao:

"Nhìn kỹ gương mặt và đỉnh đầu của hắn đi!"

Lâm Thanh Dao kiếm quang sương lạnh ngưng tụ xung quanh, vội vàng nhìn thẳng vào Cố Trường Khanh đứng trên đài tế.

Sưới ánh sáng đỏ rực, dập dờn rỉ máu của Huyết Nguyệt dội xuống từ khe nứt trần điện.

Gương mặt tuấn mỹ của Cố Trường Khanh lúc này hoàn toàn đờ đẫn, trắng bệch không còn một giọt máu giống hệt như một cái xác chết khô khốc dã ngoại. Đôi mắt của y không còn con ngươi đen, mà triệt để chuyển sang một màu đen kịt tăm tối dính dớp tà khí gớm ghiếc, không hề có một chút thần trí thông minh hay linh hồn sống của con người sống bấy lâu nay.

Kinh hoàng nhất là tại vị trí chính giữa đỉnh đầu của Cố Trường Khanh.

Một sợi Huyết Thần Tơ (Blood God Thread) màu đỏ sậm rỉ máu, dày bằng bắp đùi trẻ con, được cấu thành từ hàng vạn đường tơ tà khí và oán niệm ngút trời bọc trong những bộ bùa chú đỏ sẫm, đang cắm sâu hoắm thẳng vào trong hộp sọ của y.

Đầu kia của sợi huyết thần tơ khổng lồ kia... kết nối trực tiếp, hoàn mỹ với con mắt khổng lồ màu đỏ ngầu rực sáng trên trán của pho tượng đá cổ Obsidian đen đang đập thình thịch phía sau lưng y!

Cố Trường Khanh không hề phản bội Trấn Ma Ti!

Ý thức, linh hồn và cả khí huyết Luyện Cốt đỉnh phong trong người y bấy lâu nay dưới tác động của tà lực cấm địa và vết thương rạn nứt kinh mạch trước đó... đã bị luồng lực lượng tâm linh tinh vi của Tà Thần ẩn giấu trong pho tượng cổ cưỡng ép khống chế, biến y thành một con rối huyết tế (puppet) tàn độc vô hồn để tự vệ và tiêu diệt nhóm Sở Huyên!

"Khẹc... khẹc... khẹc... Kẻ kế thừa Võ Thánh..."

Một tiếng cười khàn khàn, quỷ dị tột độ bỗng nhiên phát ra từ chính họng của Cố Trường Khanh, thế nhưng thanh âm ấy trầm đục, mang theo sức nặng tinh thần của Tà Thần viễn cổ rít gào:

"Dùng chính sinh mệnh lực và linh hồn của đồng đội ngươi... làm vật tế cho ta đúc lại thần thể đi! Khẹc khẹc!"

VÚT!

Cố Trường Khanh vô hồn gầm rú một tiếng quái dị. Dưới sự giật dây điên cuồng của sợi huyết thần tơ, y dốc toàn bộ kình lực Luyện Cốt đỉnh phong và khí huyết cơ thể dồi dào, vung kiếm vẽ nên những vòng tròn kiếm khí màu vàng kim rách rưới hiểm ác nhắm thẳng vào cổ họng Lâm Thanh Dao và trái tim Sở Huyên mà điên cuồng đồ sát lao tới!

Thế trận ngàn cân treo sợi tóc giăng đầy khắp mật điện rỉ máu. Sở Huyên đứng trước sự tấn công điên cuồng của người đồng đội bị điều khiển, đôi mắt vàng kim rực sáng ánh sát cơ vô hạn, nắm đấm hắc thiết siết chặt đến mức gân cốt phát ra tiếng kêu rít gào dã ngoại:

"Tà Thần hèn mọn... Dám biến đồng đội của ta thành con rối sao?"

"Hôm nay... Sở Huyên ta... chắc chắn sẽ dùng chính đôi nắm đấm hắc thiết này... chặt đứt hoàn toàn sợi xích tà dị của ngươi... tịnh hóa sạch sẽ vạn vương triều tà ma ngáng đường!"

"Kim Cang Vệ — TRẤN CHO TA OOO!!!"

OANH!!!

Luồng khí huyết vàng kim dồi dào cuồn cuộn của tu vi Luyện Huyết Đại Viên Mãn cùng Bát Cực Chân Ý bộc phát hoàn toàn quanh thân Sở Huyên rực sáng cả mật điện tối tăm, chính thức khai màn cho trận đại quyết chiến sinh tử tàn khốc, hoành tráng và bi tráng nhất lịch sử quật khởi của vị Võ Thánh tương lai tại cấm địa Huyết Hà Trấn hoang tàn rỉ máu!

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.