Chương 215: Liên thủ
Dưới ánh sáng rực rỡ của mười hai ý chí Võ Thánh, thế cục đảo chiều. Lần đầu tiên, những thiên kiêu vốn coi nhau là đối thủ cạnh tranh khốc liệt đã hoàn toàn gạt bỏ hiềm khích.
"Đội hình Bát Quái, luân phiên công thủ!" – Sở Huyên quát lớn, thanh âm mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ. Hắn đứng ở trung tâm, đóng vai trò là "trái tim" kết nối mọi dòng chảy năng lượng. Tiêu Dao, với khả năng quan sát nhạy bén, đứng ngoài vòng chiến, không ngừng truyền tin, điều phối vị trí của từng người theo sát sự thay đổi của Đại Tế Ti.
Mỗi thiên kiêu trấn giữ một phương vị, công kích của họ giờ đây được cộng hưởng, tạo thành một lưới điện khổng lồ. Đại Tế Ti, kẻ từng khiến họ phải tuyệt vọng, nay bắt đầu lộ rõ sự lúng túng. Lần đầu tiên, bước chân của lão bị đẩy lùi về phía sau, sự thong dong mất đi, thay vào đó là sự tức giận ẩn chứa trong ánh mắt.Trận chiến càng về cuối càng khốc liệt. Phân thân của Đại Tế Ti bắt đầu điên cuồng thiêu đốt sức mạnh, quyết tâm phá vỡ phong ấn trước khi tan biến.
Một giọng nói già nua vang lên trong tâm thức Sở Huyên: "Phong ấn này đã mục nát, muốn khóa chặt phân thân này, cần một vật dẫn sống để làm điểm tựa cuối cùng."
Một tàn hồn Võ Thánh già nhất đột ngột tách khỏi pho tượng, ông cười lớn, thân ảnh mờ ảo lao thẳng vào trung tâm phong ấn. "Ta đã canh giữ ba ngàn năm, đây là lần cuối cùng ta làm tròn bổn phận!"
Ánh sáng rực rỡ bùng nổ, phong ấn thu hẹp lại, trói chặt lấy Đại Tế Ti. Trước khi tan biến hoàn toàn thành hư vô, vị Võ Thánh già ném về phía Sở Huyên một vật nặng nề: Trấn Ma Cổ Ấn. "Giao nó cho ngươi, thay ta bảo vệ lấy nhân tộc!"Trong khoảnh khắc vị Võ Thánh hi sinh, luồng năng lượng thuần khiết cuối cùng trút thẳng vào người Sở Huyên. Khí huyết trong hắn bùng nổ như núi lửa phun trào, hóa thành những sợi cương khí sắc bén bao phủ lấy cơ thể.
Ầm!
Lĩnh vực quanh người Sở Huyên mở rộng gấp mười lần, không gian xung quanh vặn vẹo. Hắn cảm nhận được cánh cửa cảnh giới mà mình hằng mong đợi đã mở ra.
Tông Sư Cảnh!
Cùng lúc đó, bảng Võ Đạo trong tâm trí hắn rung lên, một thông báo mới hiện ra: [Kích hoạt tính năng: Dung hợp võ học]. Hắn không còn là kẻ học đạo từ người khác, mà đã trở thành bậc thầy tự kiến tạo võ học cho riêng mình.Đứng giữa tàn tích của Vạn Thánh Cổ Thành, Sở Huyên nhắm mắt lại. Hắn bắt đầu vận chuyển tất cả những gì mình đã tích lũy: sự cương mãnh của Bát Cực Quyền, sự huyền diệu của Thiên Cực Trấn Ma Kinh, sát ý của Trấn Ma Ý và sự uy áp của Bá Quyền.
Tất cả bị nghiền nát, nhào nặn và hợp nhất trong lò lửa ý chí của hắn. Một luồng khí tức hoàn toàn mới, mang theo sắc thái bá đạo nhưng cũng đầy nhân văn, lan tỏa từ cơ thể hắn.
Đó là 《Nhân Gian Võ Điển》.
Đây không chỉ là công pháp, mà là triết lý sống của Sở Huyên. Nó không có khuôn mẫu, không có giới hạn, bởi lẽ võ đạo của hắn là do chính hắn viết nên. Kể từ giờ phút này, không ai có thể sao chép hay bắt chước võ học của hắn một cách hoàn hảo, vì nó mang dấu ấn của duy nhất một linh hồn.Sau khi khói bụi từ trận chiến tại Vạn Thánh Cổ Thành lắng xuống, danh sách Thánh Kiêu Bảng tại Trung Châu được cập nhật ngay lập tức. Cả giới võ đạo Trung Châu chấn động.
Diệp Thiên Quân, người từng ngự trị đỉnh cao, nay lặng lẽ đứng ở vị trí thứ hai với sự nể phục. Mặc Vô Sinh, kẻ từng kiêu ngạo vô song, nay rớt xuống hạng mười ba, nhạt nhòa trong ánh hào quang của người mới.
Đứng đầu bảng, cái tên sáng rực như mặt trời giữa trưa: Sở Huyên.
Không còn là một cái tên xa lạ, không còn là kẻ bị nghi ngờ là "con trai kẻ phản bội". Sở Huyên đã dùng thực lực của một Tông Sư và danh tiếng của một anh hùng để tái định nghĩa lại võ đạo Trung Châu. Thời đại của Sở Huyên, chính thức bắt đầu.