Chương 69: Phá Hạn Lần Bốn

10 phút đọc
1,890 từ
4 lượt xem

Chương 69: Phá Hạn Lần Bốn

ẦM MỘT TIẾNG KHỦNG KHIẾP!!!

Đao khí màu xanh sẫm khổng lồ dài hơn trượng hai của chiêu "Khai Thiên Trảm Quỷ Thần" mang theo ý chí trấn ma cuồng bạo dội thẳng xuống đỉnh đầu Huyết Tế Sứ. Đường đao đi qua cưỡng ép xé rách màn sương máu đỏ sậm, khiến cho không khí trong địa cung phát ra những tiếng rít gào chói tai như vạn con dã thú đang điên cuồng gào rú.

Thế nhưng, đối diện với đòn tấn công bá liệt, ngạo nghễ tột cùng này của Sở Huyên, gương mặt gầy trơ xương tựa như sọ dừa khô của Huyết Tế Sứ vẫn không hề lộ ra một chút hoảng sợ nào.

"Khẹc... khẹc... khẹc... Côn trùng hèn mọn, chung quy vẫn chỉ là côn trùng!"

Huyết Tế Sứ khinh miệt cười lạnh. Lão già không hề rút lui, cũng không thèm né tránh. Cánh tay gầy guộc khô héo của lão khẽ vươn ra khỏi ống tay rộng của hắc bào, năm ngón tay co rụt lại thành một cái vuốt quỷ, hướng về phía đao phong đang lao tới mà nhẹ nhàng vỗ một chưởng.

OÀNH!!!

Một luồng lực lượng thâm sâu, sắc bén vô cùng tận bỗng nhiên từ lòng bàn tay lão bùng phát ra ngoài.

Đó không phải là khí huyết kình lực thông thường của cấp Luyện Huyết, mà là một luồng kình lực màu tím đen đặc quánh như thủy tinh, vô cùng đậm đặc và sắc bén tựa như đao kiếm thực thụ — Nội Kình (Inner Strength/Qi) thực thụ của cường giả Nội Kình sơ kỳ!

Nội Kình xuất thể, hóa khí thành binh!

Dù Huyết Tế Sứ bấy lâu nay phải dốc toàn lực duy trì tà trận phong ấn khiến tu vi thực tế bị kéo sụt xuống mức Nội Kình sơ kỳ, nhưng khoảng cách chất lượng giữa "Khí Huyết" và "Nội Kình" vẫn là một con hào sâu vạn trượng ngăn cách giữa phàm nhân và cường giả võ đạo chân chính.

BÙM!!!

Lòng bàn tay Nội Kình của Huyết Tế Sứ thô bạo va chạm trực diện với lưỡi đao Thanh Huyền của Sở Huyên giữa không trung.

Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên. Luồng đao quang màu xanh sẫm rực rỡ của Sở Huyên vừa chạm vào luồng Nội Kình màu tím đen kia liền lập tức bị cưỡng ép chặn đứng hoàn toàn. Lực lượng tịnh hóa của Bát Cực Chân Ý điên cuồng cắn xé tà khí, nhưng Nội Kình của đối thủ quá mức dồi dào, kiên cố tựa như một bức tường hắc thạch ngàn năm, không thể lay chuyển nổi nửa phân.

Rắc rắc!

Nội Kình tím đen nương theo thân đao truyền thẳng vào cánh tay phải của Sở Huyên. Lớp phòng ngự ngoại môn tuyệt học Thiết Y Công Viên Mãn cứng cáp như kim cương thạch trên cánh tay cậu bỗng chốc phát ra những tiếng nứt vỡ ròn rã, da thịt màu đồng cổ lập tức rách nát loang lổ rỉ ra dòng máu vàng ròng nóng hổi.

"Phụt!"

Sở Huyên lồng ngực thắt chặt, búng ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm nhạt màu, thân hình vạm vỡ bị chấn bay ngược ra sau mười lăm trượng, đập mạnh vào bức tường đá hắc thạch kiên cố nứt vỡ rỉ máu rồi mới vững vàng đáp xuống đất.

Lần đầu tiên kể từ khi bái nhập võ đạo, nắm đấm hắc thiết vô địch và đao phong Thanh Huyền của Sở Huyên hoàn toàn bị áp chế tuyệt đối ngay từ hiệp đấu đầu tiên!

"Sở huynh!"

"Sở sư đệ!"

Lâm Thanh Dao và nhóm thiên tài thế gia kinh hoàng hét lên. Bọn họ không ngờ một Sở Huyên ngạo nghệ vương đạo, một quyền giết chết Lão tổ Tề gia, lúc này đối diện với Huyết Tế Sứ lại bị chấn bay dễ dàng đến thế.

"Đừng lo cho ta! Giết con súc sinh này trước!" Sở Huyên cắn răng gầm khẽ, dòng máu vàng kim trong huyết quản lại một lần nữa điên cuồng cuộn trào dâng lên nóng rực để tịnh hóa tà kình ăn mòn trong cánh tay phải.

"Sát canh kề vai! DIỆT TÀ ooo!"

Diệp Vô Song thương thủ dũng mãnh, hai mắt đỏ ngầu rực cháy dã tính võ giả. Gã dậm chân bộc phát toàn bộ kình lực Luyện Cốt đỉnh phong, hắc thiết đại thương dài trượng hai hóa thành một con giao long màu xám xịt, thô bạo đâm thẳng vào lồng ngực Huyết Tế Sứ — "Ngân Thương Diệt Thần — ĐẬP THIÊN BÁ!"

"Cố Gia Tuyệt Học — VÂN PHONG TRẢM!"

Cố Trường Khanh cắn chặt răng nén cơn đau gãy xương sườn, vung bảo kiếm gãy nát chém ra hàng vạn vệt kiếm khí sắc bén hòng kiềm tỏa hai sườn đối thủ.

Lâm Thanh Dao lướt đi nhẹ nhàng như một tiên tử lướt tuyết, thanh trường kiếm vỏ đen trong tay vung vẩy liên tục tạo thành một bức tường sương lạnh buốt tột đỉnh bao quanh chu vi đài tế — "Băng Tâm Kiếm Thức — VẠN LÝ BĂNG PHONG!"

Ba vị thiên tài kiệt xuất nhất, phối hợp vô cùng nhịp nhàng dứt khoát oanh kích sát chiêu mạnh nhất từ mọi hướng nhắm thẳng vào các đại huyệt của Huyết Tế Sứ.

Thế nhưng...

"Một lũ kiến hôi dơ bẩn!"

Huyết Tế Sứ đôi mắt đen kịt tăm tối lập lòe tà quang đỏ ngầu đầy khinh miệt. Lão già vung mạnh hai tay áo rộng hắc bào ra ngoài.

OÀNH!!!

Một dải sóng xung kích Nội Kình màu tím đen cuồng bạo, dày đặc như thủy tinh bùng phát càn quét ra xung quanh phạm vi mười trượng dưới lòng đất.

ẦM ẦM ẦM rầm rầm!!!

Đòn tấn công thương pháp cương mãnh của Diệp Vô Song, kiếm khí Vân Phong Trảm của Cố Trường Khanh và cả bức tường sương lạnh của Lâm Thanh Dao vừa chạm vào luồng Nội Kình tím đen kia liền lập tức bị cưỡng ép nát vụn thành tro bụi trắng ngọc trong nháy mắt.

"Aaa!!!"

Diệp Vô Song hộc máu tươi xối xả, cây hắc thiết đại thương kiên cố bị kình lực chấn gãy làm đôi, thân hình gầy guộc bay ngược ra xa mười trượng đập mạnh vào vách đá nứt vỡ rũ rượi quỵ sụp xuống đất rã đám ngay tại chỗ.

Cố Trường Khanh lồng ngực nứt vỡ thêm ba cái xương sườn, bảo kiếm gãy nát triệt để hóa thành sắt vụn rụng dưới đất rào rào, gục đầu ngất lịm đi trong vũng máu tươi.

Ninh Vũ đứng ở phía sau dốc toàn lực vung mười hai tấm phù văn bạc kết "Thiên Địa Khóa Tà Trận" hòng kiềm tỏa tà khí, nhưng tấm chắn linh lực bạc của nàng vừa mới chạm vào tà kình của đối thủ liền lập tức bị phản phệ dữ dội, lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt, quỳ sụp dưới đất nôn ra những ngụm máu tươi thảm hại.

A Man vác Huyền Thiết Trọng Chùy nặng ba trăm cân lao lên chặn họng đối thủ, nhưng cũng bị một chưởng Nội Kình của Huyết Tế Sứ chấn gãy đôi cánh tay khổng lồ, trọng chùy bay mất, rống lên thảm thiết ngã quỵ dưới đất.

Chỉ trong vòng chưa đầy mười nhịp thở ngắn ngủi!

Toàn bộ đội ngũ thiên tài Trấn Ma Ti — những kẻ từng kiên cường phá vỡ tà trận giếng cổ — lúc này đều bị một mình Huyết Tế Sứ dùng thực lực Nội Kình sơ kỳ tuyệt đối đồ sát rách nát thảm hại, nằm thoi thóp giữa vũng máu tươi đỏ sẫm dưới lòng đất!

"Khẹc... khẹc... khẹc... Kết thúc rồi!"

Huyết Tế Sứ cười lớn điên cuồng. Lão già sải bước sừng sững lướt tới trước mặt Lâm Thanh Dao đang nằm rũ rượi dưới đất.

Cơn gió lạnh buốt từ trần điện thổi tung mái tóc đen dài của nàng cuồng loạn, gương mặt thanh tú tuyệt mỹ lúc này bám đầy bùn đất bẩn thỉu và máu tươi rớm sương lạnh, hơi thở uể oải cực hạn. Nàng cố gắng vươn bàn tay thon thon run rẩy định nhấc kiếm lên chống cự, nhưng kinh mạch sương lạnh dẻo dai toàn thân lúc này đã bị tà độc ăn mòn rách nát rữa máu, không thể nhúc nhích nổi một ngón tay.

"Huyết mạch Cửu Âm Huyền Hàn Huyết của nữ tử này... chính là chiếc chìa khóa cuối cùng để Thần vĩ đại triệt để thức tỉnh!"

Huyết Tế Sứ tàn nhẫn vươn bàn tay gầy trơ xương ra, thô bạo chộp lấy mái tóc đen dài của Lâm Thanh Dao kéo ngược nàng dậy, đặt nàng l lửng đập dập dờn ngay sát miệng của trái tim đen khổng lồ đang co bóp đập thình thịch giữa tế đàn bấu xương.

Lão già rút ra một thanh dao găm bằng đồng đen khảm bùa chú đỏ sậm, kề sát vào cổ họng trắng ngần rớm máu của nàng, đôi mắt tà dị rực sáng luồng tà quang đỏ ngầu đầy khát máu:

"Sở Huyên... Hãy trố mắt nhìn người sư tỷ tôn quý nhất của ngươi... bị hút cạn từng giọt máu tươi nóng hổi dâng hiến cho Thần vĩ đại đi ooo!!!"

Lâm Thanh Dao khó khăn mở hé đôi mắt trong vắt ngập tràn nước mắt nhìn về phía Sở Huyên đứng ở đằng xa. Nàng không hề khóc lóc cầu xin Huyết Tế Sứ tha mạng, ngược lại, khóe môi vấy máu khẽ cong lên một nụ cười ấm áp, thanh khiết tột đỉnh, dùng chút sức tàn cuối cùng thầm thì trong gió lạnh:

"Sở sư đệ... Hãy... chạy mau... Đừng... lo cho ta..."

"SƯ TỶ ooo!!!"

Nhìn thấy thanh dao găm sắc nhọn rực sáng tà quang chuẩn bị cắt đứt cổ họng Lâm Thanh Dao, nhìn thấy người sư tỷ duy nhất luôn bảo vệ, trân quý cậu bấy lâu nay sắp bị hiến tế thảm hại như một con vật hoang dã...

Trái tim Sở Huyên bỗng chốc như bị vỡ vụn thành hàng vạn mảnh rách nát.

Một nỗi căm hận dữ dội tột cùng dâng lên cuồn cuộn ngút trời làm đóng băng hoàn toàn lý trí của cậu. Luồng máu vàng ròng trong huyết quản cậu điên cuồng cuộn trào sôi sục nóng rực lên đỉnh đầu, các thớ gân cốt hắc thiết nổi cuồng cuộn lên như muốn nổ tung dữ dội.

Cậu muốn cứu nàng! Cậu muốn đồ sát sạch sẽ cái thế giới đen tối tởm lợm này!

Thế nhưng, tà kình Nội Kình sơ kỳ đang điên cuồng cắn xé bên trong kinh mạch khiến cậu không thể bộc phát tối đa lực lượng vạn cân để lướt tới cứu viện kịp thời!

OONG MỘT TIẾNG KHỦNG KHIẾP!!!

Chính vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi lưỡi dao găm sắc nhọn của Huyết Tế Sứ đã rạch nhẹ một đường làm rớm ra vệt máu tươi đỏ hỏn trên cổ họng Lâm Thanh Dao...

Sâu trong linh hồn u tối của Sở Huyên, tấm bảng thuộc tính màu vàng nhạt bỗng nhiên bùng phát ra một thứ ánh sáng rực rỡ, chói lòa tột độ tựa như vầng mặt trời vĩ đại phá tan hoàn toàn vòm trời đêm đen xịt!

Tiếng chuông vàng của hệ thống vang dội liên tục, rền rĩ vang vọng khắp tinh thần cậu:

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.