Chương 72: Thành Chết
Chương 72: Thành Chết
Gió lạnh gào rú liên hồi qua những hẻm núi dốc đứng của dãy núi tuyết phía Bắc. Tuyết rơi dày đặc dường như muốn chôn vùi toàn bộ vạn vật dã ngoại hoang vu vào một nấm mồ băng giá vô tận.
Trên con đường độc đạo dẫn về phía biên cảnh phương Bắc, tiếng vó ngựa sắt dồn dập nện lên lớp tuyết đông cứng vang lên rền rĩ, rầm rập như trống trận. Sở Huyên sừng sững cưỡi trên lưng con Hắc Lân Mã dẫn đầu, tà áo xám sẫm tung bay cuồng loạn trong gió bấc. Phía sau cậu, năm mươi vị Trấn Ma Vệ mặc giáp hắc thiết nặng nề cùng nhóm năm người Lâm Thanh Dao im lặng bám sát, sát khí ngút trời.
Càng tiến lại gần biên giới, bầu trời trên cao càng trở nên tăm tối, quái đản một cách đáng sợ.
Mây đen đặc như chì che khuất hoàn toàn ánh mặt trời nhợt nhạt, nhường chỗ cho một luồng sương mù màu tím đen dính dớp, tanh nồng mùi rỉ sắt dồi dào cuộn trào dữ dội. Lớp sương tà dị này dày đặc đến mức cưỡng ép đóng băng tầm nhìn của võ giả thông thường trong vòng mười trượng dã ngoại hoang tàn.
Sau hai ngày đêm di chuyển thần tốc không ngừng nghỉ, vượt qua hàng trăm dặm hoang vu hoang hoải dốc đứng.
Hí!
Sở Huyên đột ngột ghì chặt cương ngựa Hắc Lân Mã. Thân ảnh cậu khựng lại ngay sát rìa một đỉnh đèo lộng gió, đôi mắt đen kịt híp chặt lại đầy hiểm độc nhìn thẳng về phía thung lũng khổng lồ phía trước.
Từ sâu trong màn sương mù tím đen nứt vỡ loang lổ kia, bóng dáng sừng sững của Thiên Ma Quan (Heavenly Demon Pass) rốt cuộc đã hiện ra.
Thế nhưng, tòa hùng quan vĩ đại từng được mệnh danh là tấm khiên bất khả xâm phạm bảo hộ nhân gian suốt vạn năm qua bấy lâu nay... lúc này đã hoàn toàn biến thành một cái Thành Chết (Dead City) rùng rợn, hoang tàn đến thấu tận linh hồn của vạn vật chúng sinh.
Cổng thành cao hơn ba mươi trượng xây bằng Hắc Thiết Tinh Thạch của Thiên Ma Quan đã bị một lực lượng thô bạo đánh sụp hoàn toàn, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh sắt vụn rỉ sét rải rác khắp nơi. Những tòa lâu đài đá xám, những vọng gác phòng ngự kiên cố dọc theo bức tường thành khổng lồ đều đã rạn nứt sụp sụp rầm rập thành những đống đổ nát hoang phế bốc khói đen nghi ngút dã ngoại.
Không gian xung quanh im lặng đến mức đáng sợ. Không có một âm thanh nhỏ nào phát ra, chỉ có tiếng gió tuyết gào thét luồn qua những khe đá nứt nẻ rợn người.
"Sở đại nhân... Nơi này... thực sự đã biến thành địa ngục rồi!"
Gã tiểu đội trưởng sẹo rết Luyện Huyết sơ kỳ run rẩy bần bật, đôi mắt rớm mồ hôi lạnh nhìn chằm chằm vào khoảng đất hoang hoải dốc đứng trước mặt.
Khắp khoảng bãi đất trống rộng hàng trăm mẫu bên ngoài cổng thành, xác chết nằm chất đống như núi đá rừng cây.
Xác của hàng vạn võ giả Trấn Ma Ti trong những bộ giáp hắc thiết nặng nề rách nát loang lổ vấy máu tươi đỏ sẫm nằm đan xen hoàn mỹ với xác của hàng vạn con tà thú dơ bẩn, yêu thú biến dị và những tên tà tu Hắc Nhật Giáo. Máu tươi của người sống và máu đen dính dớp của tà ma hòa quyện vào nhau, bị cái lạnh buốt của dã ngoại phương Bắc đông cứng hoàn toàn thành một lớp băng tuyết màu đỏ đen rỉ máu bốc hơi nghi ngút dưới nền đất đá.
"Không có một người sống sót... Toàn bộ mười vạn quân phòng ngự... triệt để bị xóa sổ rồi!" Ninh Vũ sắc mặt trắng nhạt, khẽ ho khan nép sau lưng Lâm Thanh Dao, ba tấm phù văn bạc kẹp giữa những ngón tay run rẩy nát vụn linh lực.
"Tất cả xuống ngựa, cầm vũ khí cảnh giác cực hạn!"
Sở Huyên ra lệnh dứt khoát, thân hình sải bước đi đầu tiên nhảy vọt xuống ngựa Hắc Lân Mã vững vàng đáp hai chân xuống nền đất đá rỉ máu.
Năm mươi Trấn Ma Vệ dứt khoát tuốt đao thương, kết thành trận hình phối hợp hoàn mỹ bảo hộ tả hữu, chậm rãi bước qua đống đổ nát của cánh cổng Thiên Ma Quan sụp đổ để tiến vào bên trong trung tâm phế tích thành chết.
Cộc... Cộc... Cộc...
Tiếng bước chân sắt thép của quân đoàn dẫm trên nền đá bám đầy tuyết máu vang vọng kéo dài vô tận giữa những dãy phố hoang tàn, chết chóc của ải quan.
Càng đi sâu vào trong phế tích, cảnh tượng tàn tàng khốc liệt càng thách thức giới hạn thần trí của mỗi người.
Những vết chém sâu hoắm của đao kiếm trên tường đá, những hố sụt lún khổng lồ do kình lực Chân Cương oanh kích nứt vỡ loang lổ, chứng minh cho một trận đại quyết chiến sinh tử tàn khốc tột đỉnh đã xảy ra cách đây vài ngày đêm.
Khi đoàn người đi đến khoảng quảng trường lớn nằm ngay phía trước bức đại tường thành hắc thiết khổng lồ phân chia biên cảnh...
"Sở sư huynh... Nhìn... Nhìn lên tường thành kìa!"
Ninh Vũ bỗng nhiên khóc thét lên đầy kinh hoàng, ngón tay thon dài run rẩy chỉ thẳng về phía bức tường thành hắc thiết cao sừng sững ba mươi trượng chắn ngang vòm trời phía trước.
Mọi ánh mắt đồng loạt ngoảnh đầu nhìn lên.
Dưới màn sương mù tím đen cuồn cuộn dập dờn rỉ máu.
Dọc theo chiều dài hàng trăm trượng của bức tường thành hắc thiết kiên cố, sừng sững treo lơ lửng rền rĩ là hơn ba trăm bộ xác người (more than three hundred bodies).
Hơn ba trăm con người kia đều khoác trên mình bộ hắc giáp nặng nề thêu hình rồng một sừng tinh nhuệ của lực lượng Trấn Ma Ti trung cấp và cao cấp quận phủ. Thế nhưng lúc này, tất cả bọn họ đều đã bị tước đoạt hoàn toàn vũ khí, hai vai bị xuyên phá thô bạo bởi những sợi xích sắt hắc thiết rỉ sét hoen ố bám đầy tơ máu tím đen, treo lủng lẳng lơ lửng giữa gió tuyết gào thét buốt giá.
Mái tóc dài của bọn họ xõa rượi bay múa cuồng loạn dưới gió bấc, che khuất một phần gương mặt xám ngoét, co quắp rách rưới do bị tà độc ăn mòn gân cốt tế bào. Đôi mắt của bọn họ không còn con ngươi, trợn trừng hốc mắt rớm máu tươi nhìn chằm chằm xuống đất tuyết đen. Trên mỗi gương mặt vẫn còn vương nguyên vẻ kinh hoàng, tuyệt vọng và đau đớn tột cùng trước khi sinh mệnh lực bị bóp nghẹt.
Cảnh tượng hơn ba trăm thây ma Trấn Ma Sứ bị treo lủng lẳng khóc than giữa vòm trời đất lạnh hoang hoải... gớm ghiếc và rùng rợn đến mức khiến cho năm mươi vị cựu binh dày dặn chiến trường của Đội số 9 cũng phải vô thức nín thở, vội vàng ngoảnh đầu dời nhãn quang sang hướng khác, không một ai dám nhìn lâu vì sợ hãi, lo lắng tột cùng.
"Hơn ba trăm vị Trấn Ma Sứ tinh nhuệ... ngay cả một vị đại nhân cấp Chân Cương Sứ của quận phủ cũng bị treo ở kia thảm thịch..." Cố Trường Khanh siết chặt thanh bảo kiếm nạm ngọc bích vừa được đúc lại, lồng ngực phập phồng nhẹ run rẩy nhè nhẹ: "Bọn chúng làm thế này... chính là muốn triệt để khủng bố ý chí chiến đấu của chúng ta ngay khi vừa chạm mặt dã ngoại hoang vu dốc đứng!"
"Sở sư đệ, có gì đó không bình thường."
Lâm Thanh Dao bỗng nhiên bước tới bên cạnh Sở Huyên, kiếm quang sương lạnh ngưng tụ xung quanh vỏ đao đen cổ, đôi mắt trong vắt nhìn chằm chằm vào những thi thể treo trên tường thành đầy vẻ hoài nghi sâu sắc:
"Ba trăm người này đều là những cường giả Luyện Huyết đỉnh phong, thậm chí có cả Nội Kình và Chân Cương cảnh. Nếu bọn họ hy sinh trong trận đại chiến bảo vệ thành trì, tại sao xác chết của bọn họ... lại bị treo một cách ngăn nắp, thẳng hàng hoàn mỹ đến mức quái đản thế này?"
Sở Huyên sừng sững đứng vững trước bức đại tường thành hắc thiết.
Cậu không hề dời mắt né tránh cảnh tượng kinh hoàng rợn người kia. Đôi mắt đen kịt của cậu lúc này đột ngột mở bừng ra, triệt để chuyển sang một màu vàng kim rực rỡ lẫm liệt, tỏa ra luồng sát khí vô hạn ngạo nghệ tột cùng của vị Võ Thánh tương lai.
Linh giác nhạy bén của tu vi Trấn Ma Kim Thân sơ kỳ cùng hạt giống Trấn Ma Ý Cảnh và Bát Cực Chân Ý trong linh hồn cậu bộc phát dữ dội giúp cậu nhìn thấu những chi tiết siêu việt mà mắt thường của năm mươi cựu binh hoàn toàn bỏ qua.
"Bay lên cho ta!"
VÚT!
Sở Huyên dậm mạnh chân phải xuống đất bộc phát ba vạn cân kình lực thô bạo. Thân hình cậu hóa thành một luồng sấm sét màu hắc thiết rực sáng ánh vàng ròng dứt khoát nhảy vọt phóng thẳng lên không trung mười trượng lơ lửng dập dờn dã ngoại hoang vu, vững vàng đáp hai chân lên một mảnh đá xám sụp sụp nhô ra trên vách tường hắc thạch ngay sát bên cạnh thi thể của vị đại nhân Chân Cương Sứ bị treo.
Cậu vươn bàn tay thon dài rực rỡ hơi ấm vàng ròng chạm nhẹ vào lồng ngực rách nát loang lổ của cái xác.
Xèo...
Một luồng tà khí màu tím đen dính dớp tởm lợm từ trong da thịt cái xác lập tức phun trào ra ngoài muốn cắn xé ngón tay Sở Huyên, nhưng nháy mắt đã bị "Trấn Ma Cương Kình" vàng ròng của cậu tịnh hóa sạch sẽ bốc khói đen kịt bốc hơi nghi ngút dã ngoại.
Sở Huyên híp đôi mắt vàng ròng sắc lẹm như đao cạo, tỉ mỉ kiểm tra từng thớ cơ bắp, từng khớp xương cốt rách rưới của thây ma.
Một lúc sau, cậu lướt vút một đường nhẹ nhàng đáp ngược trở lại mặt đất tuyết máu trước hàng ngũ đồng đội.
"Sở đại nhân, huynh phát hiện ra điều gì?" Diệp Vô Song vác hắc thương lướt tới trầm giọng hỏi.
Sở Huyên thản nhiên thu hồi đao Thanh Huyền, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười thâm trầm đầy hiểm độc và tự tin vương đạo tột đỉnh vang vọng khắp thành chết:
"Ba trăm người này... không phải hy sinh trong trận huyết chiến bảo vệ Thiên Ma Quan!"
"Cái gì?!" Năm mươi vị Trấn Ma Vệ cựu binh và nhóm Lâm Thanh Dao đồng loạt biến sắc kịch liệt, hoảng hốt nín thở.
Sở Huyên sải bước đi dọc theo chân tường thành, giải thích cặn kẽ từng chi tiết sắc bén vô cùng:
"Nếu bọn họ hy sinh trong trận chiến cận chiến hỗn loạn dã ngoại, trên giáp sắt và da thịt của bọn họ bắt buộc phải để lại vô số vết chém tàn độc của đao kiếm tà tu, hoặc vết cào xé nát vụn xương sườn của móng vuốt yêu thú dã ngoại dốc đứng."
"Thế nhưng, ta vừa kiểm tra ba cái xác tinh nhuệ nhất treo trên kia. Da thịt toàn thân của bọn họ ngoài vết thương xuyên vai của xích sắt hắc thiết ra... hoàn toàn không có bất kỳ một vệt chém hay vết thương phòng ngự cơ bản nào khác!"
"Huyết quản toàn thân bọn họ đã bị khô héo rỗng tuếch hoàn toàn, trái tim trong lồng ngực đã biến mất rách nát bốc hơi sạch sẽ, trên gương mặt đờ đẫn xám ngoét đều khắc sâu những vết bùa chú màu đỏ sẫm nguệch ngoạc của cổ ngữ tà giáo Hắc Nhật!"
Sở Huyên đôi mắt rực sáng luồng ánh sáng vàng nhạt khóa chặt vào phương Bắc lộng gió bấc rít gào:
"Tất cả ba trăm cường giả Trấn Ma Ti này... đã bị kẻ thù bắt sống một cách cực kỳ nhanh chóng và nghiêm mật từ trước khi trận chiến nổ ra!"
"Bọn chúng dùng xích sắt xuyên vai giữ cho bọn họ nửa sống nửa chết suốt ba ngày đêm, rồi dùng cổ trận pháp tà dị 'Vạn Huyết Thực Hồn' để cưỡng ép hút cạn từng giọt máu tươi khí huyết và oán niệm tinh thần của ba trăm cường giả này dâng hiến dã ngoại!"
"Bọn họ... không phải bị sát hại chiến đấu! Mà là bị HIẾN TẾ HOÀN TOÀN (completely sacrificed) cho một cái tế đàn khổng lồ tà dị của Hắc Nhật Giáo đang được nuôi dưỡng ẩn giấu ngay tại biên cảnh Thiên Ma Quan này!"
"Cái chết của bọn họ... chính là nguồn thức ăn khổng lồ dồi dào nhất để giúp cho một cái Trái Tim Tà Thần thứ hai bộc phát thức tỉnh rực rỡ dưới lòng đất sâu hoắm này ooo!"
Lời suy luận vô cùng logic, nhạy bén và tàn tàng thấu tận xương tủy của Sở Huyên giống như luồng hỏa diệm nóng rực xé toạc màn sương mù màu tím đen dính dớp của thành chết, dội thẳng một luồng chấn động tinh thần khổng lồ vào linh hồn mỗi người.
Vị đại nhân Chân Cương Sứ và ba trăm tinh nhuệ Trấn Ma Ti... thực chất chỉ là những mồi nhử sống dơ bẩn bị kẻ thù bắt giữ hiến tế nuôi dưỡng quái vật tà thần!
Âm mưu phục sinh mười hai trái tim tà thần viễn cổ của Hắc Nhật Giáo tổng đàn... đã bắt đầu giăng bẫy tàn độc quy mô diệt thế thực thụ ngay tại biên giới vương triều Đại Chu chúng ta bấy lâu nay bộc phát hoành tráng!
"Mẹ kiếp! Lũ chó súc sinh tà giáo tởm lợm này!"
Diệp Vô Song thương thủ dũng mãnh, hai mắt đỏ ngầu rực cháy dã tính võ giả giận dữ quát lớn: "Dám dùng mạng của đồng đội chúng ta để làm vật tế nuôi dưỡng quái vật! Sở huynh... Hãy chỉ hướng đi! Diệp Vô Song ta nguyện vung đại thương chém chết sạch lũ súc sinh tà giáo này ooo!"
"Sở đại nhân! Cửu Đội Trấn Ma Vệ xin thề chết bám sát sau lưng đại nhân chém phế vạn tà ma dã ngoại ooo!" Năm mươi vị cựu binh cũng rực lửa chiến ý gầm rú vang dội.
Sở Huyên sừng sững dắt đao Thanh Huyền đứng trước bức tường thành hắc thiết đầy thây ma treo lơ lửng khóc than dưới tuyết máu rơi.
Tà áo xám sẫm nhuốm máu bay múa cuồng loạn dưới luồng tà phong đêm đông dã ngoại hoang vu rít gào dữ dội. Cậu không hề có nửa phần hoảng loạn hèn mọn, đôi mắt vàng ròng rực sáng ánh vương đạo tột đỉnh và ngạo nghễ vô địch tột cùng của vị Võ Thánh tương lai vang vọng khắp cả cái Thiên Ma Quan đổ nát hoang hoải thành chết:
"Nợ máu của ba trăm vị đồng đội Trấn Ma Ti đêm nay... và âm mưu tà trận tởm lợm của các ngươi..."
"Sở Huyên ta... chắc chắn sẽ dùng chính cây đao Thanh Huyền và đôi nắm đấm hắc thiết này... triệt để đập nát vụn cái tế đàn hiến tế của các ngươi... tịnh hóa sạch sẽ vạn tà ma dã ngoại ngáng đường trở thành Nhân Gian Võ Thánh tối cao thiên hạ!"
"Cả đội ngũ... dứt khoát siết chặt binh khí chiến đấu... XÔNG VÀO HẦM NGẦM TÀ TRẬN CHO TA ooo!!!"
OANH!!!
Sở Huyên dậm mạnh chân phải dứt khoát bộc phát ba vạn cân kình lực, dẫn dắt năm mươi kỵ sĩ đen và đồng đội sải bước dũng mãnh lướt vút tiến thẳng về phía khu vực sâu hoắm mật các dưới lòng đất Thiên Ma Quan rỉ máu dã ngoại dốc đứng hoang vắng!
Trận đại huyết chiến sinh tử hoành tráng, tàn khốc và bi tráng cứu vãn vương triều Đại Chu trước thảm họa diệt thế tà ma, chính thức bùng nổ rực rỡ vô song dưới chân nắm đấm vương đạo của Sở Huyên!