Chương 67: Tế Đàn Dưới Lòng Đất

13 phút đọc
2,431 từ
5 lượt xem

Chương 67: Tế Đàn Dưới Lòng Đất

Cơn gió lạnh thấu xương rít gào bên trong mật điện obsidian khổng lồ bỗng nhiên dần lắng xuống.

Sau khi được Sở Huyên dùng luồng Chân Ý Trấn Ma vô cùng ấm áp và tinh vi tịnh hóa hoàn toàn sợi Huyết Thần Tơ trên đỉnh đầu, Cố Trường Khanh đã triệt để khôi phục lại thần trí. Vị Thiếu chủ thế gia kiêu ngạo ngày nào giờ đây quỳ sụp dưới đất, khom lưng dập đầu trước Sở Huyên với sự kính sùng và lòng biết ơn thấu tận tâm can.

Sở Huyên vươn bàn tay thon dài rực rỡ hơi ấm vàng ròng, dứt khoát đỡ Cố Trường Khanh đứng dậy.

"Sở huynh... Ta vô năng, suýt chút nữa đã liên lụy đến tất cả mọi người." Cố Trường Khanh cắn chặt răng, sắc mặt tuy còn tái nhợt nhưng trong đôi mắt đã bừng lên luồng kiên định, dũng cảm của một võ giả thực thụ.

"Đã là đồng đội của Trấn Ma Ti, không cần nói lời khách khí." Sở Huyên thản nhiên khoát tay, đôi mắt đen kịt híp lại đầy hiểm độc nhìn về phía pho tượng đá cổ Obsidian đen phẳng lì không có ngũ quan đứng trên đài tế bát quái phía trước:

"Con súc sinh kia khống chế ngươi thất bại, lúc này tà lực của nó đã suy giảm sâu sắc. Nhưng tà trận vẫn chưa dừng lại."

Thình thịch... Thình thịch...

Đúng như lời Sở Huyên nói, từ sâu dưới nền đất đá bên dưới chiếc đài tế bát quái bỗng nhiên truyền lên một chuỗi âm thanh đập dồn dập, nặng nề tựa như tiếng trống trận rền rĩ từ thời viễn cổ dội thẳng vào màng nhĩ mỗi người.

Mỗi nhịp đập ấy vang lên, cả mật điện khổng lồ lại rúng động nhẹ một cái, những vũng máu đỏ sẫm dưới đất lại dập dền nổi lên những làn sóng gợn nhẹ rợn người.

"Nguồn gốc thực sự của tà trận... nằm ngay dưới chân đài tế này!"

Ninh Vũ tiến lên trước một bước, mười ngón tay thon dài lướt nhanh trên tấm la bàn phù văn bạc đã nứt vỡ. Nàng gượng nén vết thương phản phệ tinh thần, chỉ tay vào cái khe nứt khổng lồ đang rỉ máu đen kịt ngay phía dưới bục đá: "Sở sư huynh, tà khí của pho tượng đá cổ thực chất chỉ là một dải xúc tu rò rỉ lên trên. Hạt nhân cốt lõi duy trì cả cái Tà Vực Huyết Hà Trấn này... đang nằm sâu trong địa cung dưới lòng đất!"

"Sư tỷ, Diệp Vô Song, Cố Trường Khanh, Ninh Vũ, A Man."

Sở Huyên thản nhiên vuốt ve chuôi Thanh Huyền Đao rực sáng ánh xanh sẫm, tà áo xám sẫm bay múa cuồng loạn dưới luồng tà phong Huyết Nguyệt gầm rú:

"Trận chiến sinh tử tối thượng đã đến trước mắt. Đi xuống theo ta, đập nát toàn bộ tà trận tởm lợm này!"

"SẴN SÀNG THỀ CHẾT SÁT CÁNH KỀ VAI SỞ QUÁN CHỦ VÔ ĐỊCH!!!"

Năm người đồng loạt gầm rú rực lửa chiến ý, khí thế ngút trời.

ẦM!

Sở Huyên dậm mạnh chân phải, một quyền "Khai Sơn" thô bạo phá toác mảng đá xám rêu phong nứt nẻ dưới chân đài tế bát quái, để lộ ra một lối đi dốc đứng hun hút, tối tăm dẫn thẳng xuống lòng đất sâu hoắm dưới đáy Nha môn.

Sáu người lướt đi nhanh như những luồng tàn ảnh dưới hầm tối dã ngoại.

Càng đi xuống sâu, không khí xung quanh càng trở nên nóng hầm hập một cách quái đản, dính dớp sương mù màu đỏ hồng nhạt đặc quánh như máu tươi loãng. Mùi hôi thối ngọt lịm của tà độc ăn mòn tinh thần và mùi rỉ sắt dã ngoại đặc trưng cuồn cuộn xộc thẳng vào đại não của mỗi người, khiến cho lớp phòng ngự hộ thể của tấm Huyền Thiết Lệnh liên tục rực sáng nhấp nháy phát ra những tiếng ngân vang nhỏ nhẹ để chống cự.

Đi xuống sâu hơn khoảng năm mươi trượng dưới lòng đất.

Xoạt!

Trước mắt nhóm Sở Huyên bỗng nhiên mở rộng ra thành một khoảng Địa Cung (Underground Palace) khổng lồ, rộng hơn mười mẫu đất, sừng sững sương khói rợn người đến cực hạn.

Cả địa cung vĩ đại này hoàn toàn được xây dựng từ những khối obsidian đen bóng cổ xưa. Trên vòm trần địa cung cao hơn mười trượng, vô số khối thạch nhũ rủ xuống, không ngừng rỉ ra thứ nước nhờn nhợt màu đỏ sẫm tanh nồng dội xuống đất thành những dòng suối máu chảy xiết cuồn cuộn hướng về phía vị trí trung tâm.

Và đặt sừng sững ở chính giữa địa cung khổng lồ ấy...

Là một cái Tế Đàn Khổng Lồ (Giant Altar) hình tròn có đường kính rộng hơn năm mươi trượng, được đắp đẽo từ hàng triệu khối xương cốt người trắng hếu bám đầy rêu phong rỉ máu.

Cảnh tượng trên đài tế hắc thạch khổng lồ ấy lập tức khiến cho Ninh Vũ và Cố Trường Khanh phải vô thức nín thở, đồng tử co rút kịch liệt, da đầu tê dại hoàn toàn.

Xung quanh chu vi của tế đàn khổng lồ, hàng nghìn bộ hài cốt người (thousands of skeletons) — xương sọ, xương sườn và xương ống chân trắng hếu của bách tính thường dân Huyết Hà Trấn bị nguyền rủa — được xếp đặt một cách cực kỳ ngay ngắn, tỉ mỉ thành mười hai vòng tròn đồng tâm khổng lồ.

Mỗi bộ hài cốt đều ở tư thế sụp quỳ gối hướng về phía vị trí tâm của đài tế, hai bàn tay xương xẩu giơ cao lên không trung tựa như đang thực hiện một nghi lễ sùng bái đầy cuồng tín đối với một vị thần tà ác vĩ đại ngay cả khi đã thịt nát xương tan suốt trăm năm qua.

Thình thịch... Thình thịch... Thình thịch...

Ngay chính giữa vị trí tâm của tế đàn khổng lồ bằng xương cốt ấy.

Đặt trên một cái bục đá obsidian đen bóng rỉ máu tươi, là một Trái Tim Màu Đen (Black Heart) khổng lồ to bằng bắp đùi người lớn, bám đầy những thớ gân máu màu tím đen sẫm rách rưới đang liên tục co bóp, đập dữ dội dồn dập rền rĩ.

Trái tim đen kịt kia không hề có sinh khí ấm áp của sinh vật sống, mà tỏa ra một luồng tà kình màu tím đen dính dớp dồi dào, thâm sâu vô cùng tận. Xung quanh trái tim, hàng vạn sợi chỉ máu màu đỏ hồng nhạt mỏng manh từ dưới lòng đệm xương cốt trồi lên, liên tục hút lấy sinh mệnh lực và khí huyết tươi ngon cuối cùng của bách tính để bồi bổ cho nó đập mạnh mẽ hơn xưa.

OONG MỘT TIẾNG!!!

Mỗi nhịp đập "thình thịch" của trái tim đen khổng lồ kia vang lên, một dải sóng xung kích khí huyết màu tím đen cuồng bạo bùng phát càn quét ra xung quanh phạm vi mười trượng, trực tiếp chấn động đến mức khiến cho cả địa cung khổng lồ rung chuyển rầm rập, vách tường rạn nứt loang lổ.

Và đáng sợ nhất, nương theo nhịp đập của trái tim đen dưới lòng đất này... toàn bộ Huyết Hà Trấn khổng lồ rộng lớn phía trên mặt đất dã ngoại cũng đồng loạt rung chuyển rầm rập tựa như đang xảy ra một trận đại địa chấn kinh thiên động địa!

"Đây... Đây không phải là tà vật thông thường!"

Diệp Vô Song run rẩy nhẹ bần bật, đôi mắt dã tính rực cháy chiến ý hoang dã bấy lâu nay lúc này cũng lộ ra vẻ kinh hoàng, bủn rủn cả tay chân: "Khí thế của cái trái tim đen kia... quá mức khủng khiếp! Ta cảm thấy chỉ cần nó đập thêm vài nhịp nữa, linh hồn ta sẽ bị cưỡng ép bóp nghẹt nát vụn thành bùn ngay tại chỗ!"

Cố Trường Khanh siết chặt thanh kiếm gãy nát, sắc mặt nhợt nhạt ho khan rớm máu tươi: "Mười hai vòng tròn đồng tâm hài cốt kia... chính là 'Vạn Huyết Thực Hồn Đại Trận' dùng để tụ hội oán linh hiến tế máu thịt nuôi dưỡng trái tim đen kia suốt ba tháng qua!"

Sở Huyên sừng sững đứng ở lối vào địa cung.

Đôi mắt đen kịt của cậu lúc này đột ngột mở bừng ra, triệt để chuyển sang một màu vàng kim rực rỡ lẫm liệt, tỏa ra luồng nhãn quang sắc lẹm như đao cạo khóa chặt vào trái tim đen khổng lồ đang đập thình thịch giữa tế đàn.

Linh giác nhạy bén của tu vi Luyện Huyết Đại Viên Mãn cùng hạt giống Trấn Ma Ý Cảnh trong linh hồn cậu bộc phát dữ dội. Cậu nhạy bén cảm nhận được, luồng tà kình bộc phát ra từ trái tim đen kia thâm sâu vô cùng tận, vượt qua hoàn toàn phạm vi hiểu biết của cấp Luyện Huyết, thậm chí Chân Cương Cảnh dã ngoại hoang vu hoang hoải dốc đứng!

"Nó... rốt cuộc là thứ gì?" Sở Huyên thản nhiên thốt ra một câu hỏi trầm ổn lạnh lùng vang dội khắp cả cái địa cung trống rỗng.

Bên cạnh cậu, Lâm Thanh Dao khẽ bước lên tiến sát bên vai cậu.

Mái tóc đen dài của nàng bay múa cuồng loạn dưới tà phong Huyết Nguyệt gầm rú. Nàng nhìn chằm chằm vào trái tim đen khổng lồ đang co bóp rỉ máu giữa đài xương cốt, gương mặt xinh đẹp tuyệt mỹ lúc này bỗng nhiên trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt trong vắt ngập tràn một sự kinh hoàng và rúng động kịch liệt chưa từng có kể từ khi bái nhập võ đạo đến nay.

Nàng khẽ vươn bàn tay thon thon rớm sương lạnh kéo chặt lấy tà áo xám sẫm của Sở Huyên, giọng nói trong trẻo run rẩy kịch liệt, thầm thì thảm thịch:

"Sở sư đệ... Tránh xa cái tế đàn đó ra... Mau!"

"Nàng... Nàng nhận ra thứ kia sao?" Sở Huyên khẽ quay ngoắt đầu lại nhìn thẳng vào mắt nàng.

Lâm Thanh Dao nuốt một ngụm nước bọt lạnh buốt, thanh âm run rẩy nhè nhẹ bóc tách từng câu chữ đầy sự kinh hoàng:

"Năm xưa khi ta còn ở phủ quận Trấn Ma Ti, ta đã từng lén tiến vào sâu trong mật các tàng thư của tổng đàn, đọc được một cuốn điển tịch cổ xưa ghi chép về các thảm họa diệt thế viễn cổ dã ngoại..."

Nàng chỉ tay về phía trái tim đen khổng lồ đang đập thình thịch, lồng ngực phập phồng nhẹ dồn dập nín thở:

"Điển tịch ghi rõ, mười vạn năm trước, một vị tôn nghiêm tột đỉnh của tà ma ngoại đạo — Hắc Nhật Tà Thần (Black Sun Evil God) — đã bị các vị đệ nhất võ thánh nhân gian hợp lực vây sát, chém phế thần thể thành vạn mảnh rồi phong ấn khắp nơi dưới sâu lòng đất triều đình..."

"Trái tim đen khổng lồ kia... không phải là cơ quan của một con tà thú hay tà tu Luyện Huyết cảnh!"

"Sức mạnh bao quanh nó dồi dào, thâm sâu và mang quy luật tà dị tinh vi thế này... Nó chính là... MỘT PHẦN TRÁI TIM CỦA TÀ THẦN (a fragment of the Evil God's heart) thực thụ bấy lâu nay bị phong ấn dưới lòng đất Huyết Hà Trấn!"

OÀNH MỘT TIẾNG!!!

Như có một tiếng sét giữa trời quang nổ tung ngay trong đại não của tất cả mọi người xung quanh.

Một phần trái tim của Tà Thần viễn cổ!

Chỉ là một mảnh rách nát nhỏ bé của trái tim Tà Thần bị phong ấn suốt vạn năm qua, thế mà hôm nay dưới sự dẫn dắt tà độc của Hắc Nhật Giáo... đã đủ sức thắp sáng hàng vạn chiếc đèn lồng đỏ, nguyền rủa hơn một vạn bách tính bốc hơi hoàn toàn, biến toàn bộ cái thị trấn sầm uất Huyết Hà Trấn này thành một cái Tà Vực cấp Huyết tàn khốc nhất lịch sử quận phủ!

Nếu toàn bộ trái tim kia triệt để phục sinh, thu hồi toàn bộ thần thể rách nát loang lổ khắp nơi dưới sâu lòng đất... thì sức mạnh của Tà Thần viễn cổ kia khủng khiếp đến mức nào?

Chắc chắn chỉ cần một hơi thở nhỏ của nó cũng đủ thổi bay toàn bộ mười cái Thiên Vân Quận Phủ thành cát bụi hoang tàn tịnh hóa sạch sẽ ngay trong nháy mắt!

"Ha ha ha... Kẻ kế thừa Võ Thánh hèn mọn... Rốt cuộc cũng có kẻ nhận ra bản tôn rồi sao..."

Đột nhiên, từ chính giữa lòng trái tim đen khổng lồ đang đập thình thịch giữa tế đàn bọc xương trắng hếu kia bỗng nhiên phát ra một chuỗi tiếng cười khàn khàn, trầm đục vô cùng tởm lợm rít gào dã ngoại.

OONG MỘT TIẾNG KHỦNG KHIẾP CHẤN ĐỘNG THIÊN ĐỊA!!!

Con mắt khổng lồ màu đỏ ngầu rực sáng trên trán của pho tượng đá cổ Obsidian đen l lửng đập dờn phía trên đài tế bỗng nhiên bùng phát ra luồng tà quang màu tím đen rực rỡ chói lòa tột độ chưa từng có.

Nó nhạy bén phát hiện ra sự tồn tại của Sở Huyên cùng luồng khí huyết vàng kim lẫm liệt bao quanh thân thể cậu. Bản năng thèm khát huyết mạch của "Võ Thần Linh Thể" tinh thuần nhất nhân gian sâu trong dòng máu vàng kim của Sở Huyên bỗng chốc được kích hoạt điên cuồng dữ dội tột cùng.

THÌNH THỊCH!!! THÌNH THỊCH!!! THÌNH THỊCH!!!

Trái tim đen của Tà Thần bỗng nhiên co bóp một cách cực kỳ dữ dội dồn dập, tốc độ đập nhanh gấp ba lần tốc độ tối đa bình thường.

Hàng vạn đường tơ máu màu đỏ sậm rỉ máu từ mười hai vòng tròn đồng tâm hài cốt bộc phát phun trào ra ngoài xối xả, hóa thành một cái đầm lầy xúc tu đỏ rực khổng lồ dâng trào gào rú, mang theo luồng tà phong Huyết Nguyệt gầm rú điên cuồng nhắm thẳng về phía nhóm Sở Huyên đứng ở lối vào địa cung dốc đứng dã ngoại hoang vu hoang hoải dốc đứng dã ngoại mà đồ sát quét tới!

Màn đại quyết chiến sinh tử tối thượng cứu vãn nhân gian và phản sát tà giáo của vị Võ Thánh tương lai, chính thức khai mạc rực rỡ và đẫm máu tàn khốc nhất!

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.