Chương 120: Bão tố trước chung kết – Tế đàn máu

4 phút đọc
784 từ
4 lượt xem

Đêm tĩnh mịch bao trùm lấy Thiên Đô, nhưng sâu bên trong đại điện của Trấn Ma Tổng Ti, không khí đặc quánh sát khí và sự nghi hoặc. Lục Vô Nhai cùng các vị đại trưởng lão đứng quanh một tấm bản đồ linh khí tỏa sáng, gương mặt ai nấy đều xám ngoét.

Sự xâm nhập kinh hoàng

"Ba mươi hai người," một vị trưởng lão run rẩy lên tiếng, giọng ông khàn đặc. "Đã xác nhận ba mươi hai thiên tài từ các quận khác nhau đã bị đánh tráo. Bọn chúng không phải giả dạng, mà là... chính là những kẻ bị Hắc Nhật Giáo 'tẩy não' hoặc chiếm xác hoàn toàn. Những linh hồn cũ đã biến mất, chỉ còn lại vỏ bọc là xác phàm của thiên tài."

Cả đại điện chìm vào sự im lặng chết chóc. Ba mươi hai thiên tài này đã vượt qua vòng loại, đã đứng chung võ đài, thậm chí đã cùng ăn cùng ngủ với những người khác. Vậy thì, ai là người, ai là tà? Sự nghi hoặc như một loại độc dược lây lan nhanh chóng. Các trưởng lão nhìn nhau, ánh mắt đầy sự phòng bị. Nếu ngay cả những người bảo vệ của Trấn Ma Ti cũng không thể phân biệt được, thì cuộc Võ Hội này đã trở thành một trò đùa tàn khốc.

Máu tươi nhuộm đại điện

"Chúng ta phải hủy bỏ Võ Hội ngay lập tức!" Lục Vô Nhai gầm lên, tay siết chặt thành ghế. "Nếu tiếp tục, những thiên tài còn lại sẽ trở thành vật tế..."

Ông chưa kịp dứt lời, một cơn gió lạnh lẽo lướt qua. Nến trong đại điện đồng loạt vụt tắt. Một bóng đen kỳ quái xuất hiện ngay giữa trung tâm đại điện, nơi được bảo vệ bởi hàng trăm đạo cấm chế cao cấp nhất.

Vút!

Chỉ là một đường ánh sáng mờ nhạt. Một vị trưởng lão đứng gần nhất thậm chí chưa kịp rút kiếm, chiếc đầu đã rời khỏi cổ, máu tươi phun trào như suối, nhuộm đỏ nền đá bạch ngọc. Kẻ ám sát không để lại hơi thở, không để lại dấu vết linh lực. Khi mọi người kịp phản ứng, bóng đen đó đã biến mất như chưa từng tồn tại, để lại trên bức tường phía sau ngai vàng một dòng chữ viết bằng máu tươi vẫn còn bốc khói:

"Võ Hội... Chỉ là tế đàn."

Sự kinh hoàng tột độ bao trùm lấy cả tòa đại điện. Đây là đòn đánh trực diện, một sự sỉ nhục tàn bạo đối với hoàng thất và Trấn Ma Ti.

Thiên Đô phong thành

Chưa đầy một khắc sau, tiếng chuông đồng của kinh thành vang lên liên hồi – âm thanh của "Thiên Đô phong thành".

Cánh cổng thành nặng hàng vạn cân đồng loạt đóng sập. Mười tám tòa thành vệ tinh được kích hoạt, một màn chắn linh lực màu tím sẫm bao phủ toàn bộ kinh thành. Mọi hoạt động bị đình chỉ, mọi người dân, mọi tu sĩ đều bị cấm túc tại chỗ. Thiên Đô từ một nơi phồn hoa bậc nhất giờ đây trở thành một lồng sắt khổng lồ.

Sở Huyên đứng bên cửa sổ phòng khách, nhìn màn chắn linh lực đang khép lại trên bầu trời. Những vì sao dường như cũng bị che lấp bởi lớp màng tím quỷ dị kia. Cậu cảm nhận được luồng tà khí đang cuộn trào mạnh mẽ bên dưới lòng đất, một âm mưu vượt xa những gì cậu từng tưởng tượng.

"Cha đã đúng," Sở Huyên lẩm bẩm, đôi mắt vàng ròng ánh lên tia sáng sắc lẹm trong bóng tối. "Đây không phải là Võ Hội. Đây là một cuộc tế lễ quy mô quốc gia."

Tiêu Dao bước vào, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng. "Sở Huyên, chúng ta bị kẹt ở đây rồi. Toàn bộ các lối thoát đã bị phong tỏa bởi đại trận. Và quan trọng hơn..." Tiêu Dao dừng lại, nhìn Sở Huyên đầy lo ngại, "những kẻ đứng đầu của các đại gia tộc đang có những động thái rất lạ. Bọn chúng không hề hoảng sợ, mà giống như đang... chờ đợi điều gì đó."

Sở Huyên siết chặt nắm đấm. "Đừng để bị đánh lạc hướng. Kẻ địch không chỉ có Hắc Nhật Giáo. Chính những kẻ trong nội bộ vương triều này cũng đang muốn biến Thiên Đô thành một cái lò nung vĩ đại."

Bên ngoài, màn đêm lạnh lẽo của Thiên Đô dường như đang nuốt chửng lấy những hy vọng cuối cùng của thế hệ trẻ. Cuộc đấu loại trực tiếp đã kết thúc, nhưng chiến trường thực sự... giờ mới chính thức bắt đầu.

Trước
Sau

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.