Chương 101: Thiên Đô
Sau mười ngày đêm di chuyển xuyên qua những bình nguyên bao la, đoàn xe của Thiên Vân Quận cuối cùng cũng chạm đến biên giới của vùng đất trung tâm. Khi cánh cổng thành phía Tây của kinh thành Thiên Đô hiện ra trước mắt, ngay cả Sở Huyên – kẻ vốn đã quen với những trận chiến sinh tử – cũng không khỏi chấn động.
Trái tim của Đại Chu
Thiên Đô không phải là một tòa thành, nó là một quần thể kiến trúc đồ sộ như một tiểu thế giới. Mười tám tòa thành vệ tinh được xây dựng theo lối Bát Quái trận, bao quanh kinh thành chính như những lá chắn thép. Chín con sông hộ thành, nước chảy ngược về hướng Bắc theo thuật số cổ đại, tỏa ra linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù bao phủ lấy những dãy tường thành cao vút.
Sở Huyên ngước nhìn lên, trong trung tâm của Thiên Đô, một tòa tháp hình kiếm khổng lồ vươn thẳng lên tầng mây – đó chính là Trấn Ma Tổng Ti. Với chiều cao hơn nghìn trượng, nó giống như cột chống trời của vương triều, tỏa ra uy áp khiến bất cứ kẻ nào mang trong lòng tà niệm đều cảm thấy nghẹt thở.
"Đây mới thực sự là Đại Chu," Lục Vô Nhai đứng cạnh Sở Huyên, ánh mắt ông lộ rõ vẻ hoài niệm pha lẫn lo âu. "Ở những quận nhỏ, chúng ta tự hào về tu vi, nhưng ở đây, thực lực chỉ là điều kiện cần. Sự đấu trí, tài nguyên và thế lực sau lưng mới là thứ quyết định kẻ nào được quyền sống sót."
Sàn đấu quốc gia
Khi đoàn Thiên Vân Quận tiến vào quảng trường trung tâm, không khí lập tức trở nên tĩnh lặng. Hàng trăm ánh mắt từ các đoàn đại diện của những quận khác đồng loạt đổ dồn về phía họ.
Không gian tràn ngập chiến ý nồng nặc. Những thiên tài xuất chúng nhất của hơn một trăm quận hội tụ tại đây. Có những kẻ đứng lặng lẽ như một thanh kiếm bọc vỏ, có những kẻ tỏa ra khí thế áp đảo như núi cao, và cũng có những kẻ dùng ánh mắt sắc lạnh để đánh giá đối thủ.
Sở Huyên cảm nhận được hàng chục luồng linh lực đang cố tình thăm dò mình. Những thiên tài ở cấp độ này hoàn toàn khác biệt với đám tà tu hay những "thiên tài cấp quận" trước đây. Họ là kết tinh của những nguồn tài nguyên dồi dào nhất, là những quân bài chủ chốt mà các gia tộc và tông môn lớn đã dày công bồi dưỡng.
Kẻ định mệnh
Đúng lúc đoàn Thiên Vân Quận đang tìm vị trí nghỉ ngơi, đám đông bỗng tách ra. Một nam tử mặc bạch y thêu chỉ vàng, khí chất thanh cao như trích tiên, từ từ bước tới. Mỗi bước chân của hắn như nhịp đập của thiên địa, khiến xung quanh hắn dường như không ai dám lại gần.
Hắn dừng lại ngay trước mặt Sở Huyên, ánh mắt bình thản nhưng chứa đựng chiều sâu thăm thẳm của một đại dương. Hắn không nhìn Tiêu Vân Hạc, không nhìn Lâm Thanh Dao, mà chỉ tập trung vào Sở Huyên.
"Ngươi chính là người đánh bại Mặc Vô Sinh?" giọng nói hắn nhẹ nhàng nhưng vang vọng trong tâm trí của mọi thiên tài đang đứng đó.
Câu hỏi của nam tử bạch y lập tức khiến cả quảng trường xôn xao. Mặc Vô Sinh – kẻ được mệnh danh là ác ma của Huyết Uyên – đã bị hạ bệ? Một luồng khí thế bùng nổ, Sở Huyên cảm thấy hàng trăm cặp mắt giờ đây không còn là thăm dò nữa, mà là sự thách thức, nghi hoặc và khao khát chém giết.
Sở Huyên khẽ nhếch môi, luồng quyền ý tầng hai âm thầm vận chuyển trong kinh mạch, đối diện trực diện với ánh mắt của đối phương: "Đúng, là ta."
"Tốt." Nam tử bạch y chỉ đáp một từ, rồi quay lưng bước đi, không hề để lại một lời đe dọa nào. Nhưng Sở Huyên hiểu, cuộc chơi này vừa chính thức bắt đầu.
Một bức màn u tối đã hạ xuống. Hắc Nhật Giáo không chỉ đang ở trong bóng tối, chúng có lẽ đang đứng ngay giữa quảng trường này, quan sát mọi hành động của họ. Bách Quận Võ Hội lần này, cái tên Sở Huyên chắc chắn sẽ trở thành "hắc mã" bị săn đuổi nhất.
Đại hội chưa bắt đầu, nhưng cuộc chiến tranh quốc gia đã chính thức khởi nguồn.