Chương 107: Sát thủ

2 phút đọc
358 từ
5 lượt xem

Đêm Thiên Đô vốn hoa lệ, nhưng dưới ánh trăng mờ nhạt, một bầu không khí chết chóc đang lan tỏa trong khu nội trú của các thiên tài. Trong phòng trọ của đoàn quận Lôi Minh, một thiên tài vừa mới đặt chân đến vào buổi sáng đã tắt thở trên giường. Không một tiếng động, không một vết máu, linh hồn của hắn như bị một con quái vật vô hình nuốt chửng hoàn toàn.

Sở Huyên, người luôn duy trì sự cảnh giác cao độ sau lời cảnh báo từ bức thư của cha, đã cảm nhận được luồng khí tức dị thường đó. Khi cậu đến nơi, các giám thị của Võ Hội đang hỗn loạn, nhưng họ hoàn toàn bế tắc. Không có vết chiến đấu, không có dấu vết xâm nhập, mọi thứ trong căn phòng vẫn ngăn nắp đến đáng sợ.

Sở Huyên tiến lại gần thi thể, đôi mắt vàng ròng quét qua từng chi tiết. Cậu nhận thấy trên cổ nạn nhân có một dấu ấn màu xám tro, rất mờ, nếu không phải là người sở hữu quyền ý cực hạn như cậu, chắc chắn sẽ bỏ qua. Đó là dấu vết của "Hồn Phệ", một cấm thuật tàn độc của tà đạo.

"Kẻ sát nhân không phải người ngoài," Sở Huyên thì thầm.

Cậu bắt đầu sử dụng quyền ý để truy vết những rung động dư thừa trong không gian. Một luồng sóng dao động nhỏ nhoi dẫn Sở Huyên về phía sân tập của đoàn dự thi. Tại đó, giữa hàng trăm thiên tài đang nghỉ ngơi, một kẻ đang đứng cô độc dưới bóng cây, hơi thở hắn vô cùng ổn định, nhưng nhịp tim lại nhanh hơn người bình thường một nhịp.

Đó là một thiên tài của quận Phong Vân – kẻ được mệnh danh là "Ảnh Kiếm" trong Võ Hội. Hắn đang thản nhiên lau kiếm, ánh mắt lạnh lùng không một gợn sóng. Sở Huyên nheo mắt. Hắn đang trà trộn vào đoàn dự thi, đóng vai một thiên tài chính đạo để che giấu thân phận thật sự của một sát thủ máu lạnh.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.